Đứa con trai trưởng của ta và Thẩm Từ đã trở thành một vị danh tướng đời đời kính trọng.

Chính vì cả hai cùng trọng sinh, cho dù chúng ta nhìn nhau là thấy chán gh/ét, vẫn phải bấm bụng mà đính hôn.

Chàng c/ứu người thanh mai trúc mã đã ch*t đuối từ kiếp trước về, nhận làm nghĩa muội, yêu thương hết mực.

Ta cũng thay đổi vận mệnh gia đình tan nát, chấn hưng lại môn phong.

Năm thứ hai sau khi thành thân, ta mang th/ai như kiếp trước.

Đại phu khẳng định đó là một bé trai.

Thẩm Từ thở phào nhẹ nhõm, nhìn ta đầy thờ ơ:

"Vì nghĩ cho Duệ nhi, chi bằng chúng ta cứ tiếp tục sống như thế này đi."

Sau một hồi im lặng.

Ta khẽ lắc đầu: "Vẫn là nên hòa ly theo đúng giao ước thôi."

Chàng buột miệng hỏi: "Tại sao?"

Ta suy nghĩ một chút.

Chắc là vì lần này, ta không muốn dây dưa cả đời với chàng nữa.

1.

Khi bà mối đến dạm ngõ, sính lễ ít hơn kiếp trước một nửa.

Ta liền biết, Thẩm Từ cũng đã trọng sinh.

Trong chính đường, vàng bạc lụa là, cũng không đến nỗi là nghèo nàn.

Chỉ là con ngỗng gỗ đặt ở chính giữa, sao ta nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt.

Kiếp trước, nhà họ Thẩm hỏi cưới ta dùng là ngỗng sống.

Địa vị nhà họ Thẩm cao hơn nhà ta, vốn dĩ không cần phải làm đến mức đó.

Huống chi Thẩm Từ là văn thần, đỗ đạt tam bảng, vốn không giỏi mấy chuyện này.

Nhưng chàng vẫn giương cung đợi ở ngoại ô kinh thành suốt cả đêm, đích thân b/ắn hạ một con ngỗng sống.

Khi đó, ai cũng khen ta có phúc, tìm được người lang quân coi trọng vợ hiền.

Nhà họ Thẩm là danh gia vọng tộc, Thẩm Từ lại trẻ tuổi tài cao, người ngay thẳng.

Ngay cả lúc này, đối mặt với sính lễ có phần ít ỏi, phụ thân vẫn tươi cười rạng rỡ nói với bà mối: "Được nhà họ Thẩm để mắt tới là phúc phận của con gái nhỏ nhà này."

Thái độ ân cần, cứ như hôn sự của nhà họ Thẩm là ban ơn vậy.

Sau lưng bà mối, thiếu niên đứng thẳng như tùng, nghe vậy chỉ nhàn nhạt gật đầu, không chút vui vẻ.

Ngay cả khi ta đi đến trước sảnh, chàng cũng lười biếng rũ mắt xuống, chẳng thèm liếc ta lấy một cái.

Cho đến khi, ta trả lại con ngỗng gỗ cho bà mối.

Bà mối kinh ngạc: "Cao cô nương, đây là..."

Ta hất cằm: "Sính lễ quá mỏng, ta không hài lòng."

Lời vừa dứt.

Thẩm Từ đột ngột nhướng mắt lên.

Đôi mắt lạnh như hồ băng, mang theo những gợn sóng như gió lạnh, nhìn về phía ta.

Đôi con ngươi đen láy, lộ rõ vẻ kinh ngạc không thể che giấu.

Phụ thân đ/ập bàn đứng dậy: "Hồ đồ! Nhà họ Thẩm là cửa danh giá cỡ nào, sao con dám làm cao?"

Bà mối cũng khuyên ta: "Cao tiểu thư, lúc này không thể gi/ận dỗi trẻ con, hôn sự này không dễ dàng, nếu nhà họ Thẩm tức gi/ận mà đổi ý..."

Đổi ý?

Ta ngẩng mặt lên, thay bằng một nụ cười ôn hòa: "Ta chính là kẻ tham hư vinh như thế đấy, Thẩm công tử có muốn từ hôn không?"

Những gợn sóng kia dần tan biến.

Sau một hồi im lặng kéo dài.

Giọng nói thanh lãnh của Thẩm Từ vang lên: "Cô nương nói đùa rồi."

"Ta trở về sẽ bàn bạc lại với cha mẹ về sính lễ, chắc chắn sẽ khiến cô nương hài lòng."

Chàng nghiêng đầu nhìn ta, đôi mắt đầy vẻ châm chọc lạnh lẽo, là ánh mắt ta đã quá quen thuộc.

2.

Trở về phòng.

Phụ thân đi vòng quanh ta, cực kỳ không hiểu: "Con phát đi/ên cái gì thế?"

"Trước kia chẳng phải con luôn khen Thẩm gia ca là lựa chọn lang quân tốt, nếu gả được cho chàng thì đời này không hối tiếc sao? Sao hôm nay lại làm khó dễ người ta như thế?"

Ta nhìn ông, không nói gì.

Khi còn khuê các, ta đúng là từng ngưỡng m/ộ Thẩm Từ.

Ngưỡng m/ộ gương mặt như ngọc, xuất thân hiển hách, danh tiếng vang dội khắp kinh thành của chàng.

Cũng ngưỡng m/ộ dáng vẻ ôn hòa lễ độ khi chàng nhặt trâm cài cho ta dưới cành liễu, đưa qua lớp khăn lụa.

Khi nhà họ Thẩm sai người đến dạm ngõ, ta vui mừng khôn xiết, chỉ cảm thấy như một giấc chiêm bao.

Giờ nghĩ lại, đúng là một giấc mộng.

Sau khi gả đi, mộng đẹp tỉnh giấc, toàn là á/c mộng.

Phụ thân thở dài: "Hôm nay con đã khiến Thẩm công tử mất mặt quá lớn..."

Ta ngắt lời ông, khẽ cười lạnh: "Con biết."

Chính là muốn chàng mất mặt.

Nếu không thì làm sao xả được cơn gi/ận trong lòng ta.

Kiếp trước, ta tưởng mình nhặt được món hời lớn, vội vàng gả đi, tư thế cực kỳ thấp hèn, nhiều nghi thức cũng giản lược.

Giờ nghĩ lại, thật là đáng tiếc.

Lần này, là chàng c/ầu x/in ta gả.

Vậy thì phải cho thật phong quang, mười dặm hồng trang, tám người khiêng kiệu.

Hoàn h/ồn lại, phụ thân thở dài một tiếng, lo lắng nói: "Nếu con thực sự không muốn gả, cha tìm lý do từ chối là được, cần gì phải làm thế?"

"Ai nói con không muốn gả?"

Phụ thân ngẩn người.

Ta hạ giọng nói: "Con nhất định phải gả."

3.

Kiếp trước.

Thẩm Từ cầu cưới ta là vì Lục Th/ù Nghi.

Đó là cháu gái của mẹ chàng, người thanh mai trúc mã lớn lên cùng chàng.

Họ tình trong như đã, mặt ngoài còn e, sớm đã có tình ý.

Nếu không phải có thánh chỉ tịch thu tài sản nhà họ Lục, cả nhà bị lưu đày, thì nàng ta mới chính là vợ chàng.

Ngày thứ hai sau khi ta gả đi.

Thẩm mẫu liền bắt Lục Th/ù Nghi dâng trà cho ta.

Ta mới biết, nhà họ Thẩm cho ta vào cửa là vì coi trọng gia thế bình thường, tính tình ôn hòa của ta, có thể dung túng cho vị biểu tiểu thư này làm bình thê.

Nhìn bóng dáng yếu đuối mà quật cường dưới đất.

Ta gi/ận đến đỏ cả mắt.

Ngay tại chỗ đ/ập vỡ chén trà trong tay Lục Th/ù Nghi, nhặt mảnh sứ lên, rạ/ch cổ mình.

Thẩm mẫu sợ đến mức không nói nên lời, Lục Th/ù Nghi càng ngất xỉu ngay tại chỗ.

Thẩm Từ nhanh tay lẹ mắt ngăn ta lại.

Chàng ôm ta vào lòng, ánh mắt rơi trên vết m/áu nơi cổ ta, thoáng qua một tia đ/au đớn.

Đôi môi mỏng mấp máy, hình như muốn nói gì đó, cuối cùng lại im lặng.

Từ đó về sau, không ai dám nhắc đến ba chữ Lục Th/ù Nghi trước mặt ta nữa.

Họ đều tính sót một bước.

Ta là con gái trưởng nhà họ Cao, mất mẹ từ nhỏ, dưới còn một em trai một em gái, mười bốn tuổi đã bắt đầu quản gia.

Ta hiếu thắng, gh/ét nhất là nhẫn nhịn, trong mắt chưa bao giờ chứa được hạt cát.

Thẩm mẫu lấy Lục Th/ù Nghi ra uy với ta, ta cũng lấy nàng ta ra uy với cả nhà họ Thẩm.

Không ai có thể đ/è đầu cưỡi cổ ta.

Kể cả Thẩm Từ.

4.

Ta h/ận Thẩm Từ.

H/ận chàng tính kế ta, cưới ta về nhưng không đối xử thật lòng với ta.

H/ận chàng khiến ta trong ngày đầu làm vợ, đã phải phản kháng bằng cách thảm hại như thế.

H/ận chàng sau này đổ cái ch*t của Lục Th/ù Nghi lên đầu ta, đối xử lạnh nhạt với ta gấp bội, ngủ riêng phòng, không về phủ, khiến ta trở thành trò cười.

Chàng có lẽ cũng h/ận ta.

Sau khi Thẩm mẫu bị dọa đến đổ b/ệnh, quyền quản gia rơi vào tay ta.

Khi đó ta còn trẻ, quá hiếu thắng.

Quyết tâm làm một người vợ nhà họ Thẩm được người người khen ngợi, để nhà họ Thẩm coi trọng ta, cũng là để giành lấy mặt mũi cho cha và em.

Ta quán xuyến cả phủ, việc gì cũng phải đích thân hỏi han, trời chưa sáng đã dậy, đêm khuya mới ngủ.

Danh tiếng có rồi, nhưng vì quá lao tâm, suýt chút nữa hại ch*t đứa con đầu lòng của chúng ta.

Trước mặt Thẩm Từ, lòng tự trọng của ta quá lớn.

Phụ thân ta vô tình bị cuốn vào cuộc tranh giành đảng phái trong triều, bị kết án tống giam lưu đày.

Ta chạy vạy cầu c/ứu khắp nơi, thà quỳ xuống trước quyền quý chứ không chịu yếu thế trước chàng.

Sau khi chàng phát hiện ra, không nhịn được mà lạnh lùng hỏi ta: "Nàng rốt cuộc là vợ nhà họ Thẩm, hay là con gái nhà họ Cao?"

"Nàng phòng ta như thế, có từng coi ta là phu quân của nàng không?"

Sau này, ta cũng từng muốn hàn gắn mối qu/an h/ệ của chúng ta.

Nhưng Lục Th/ù Nghi ch*t rồi.

Buổi chiều nàng ta vừa nói chuyện với ta xong, tối đến đã nhảy hồ t/ự v*n.

Cho dù ta giải thích thế nào, Thẩm Từ cũng không tin chuyện đó không liên quan đến ta.

Ta đích thân thêu áo ngủ, làm giày, nấu cơm cho chàng.

Chàng không còn cảm kích, tất cả đều ném vào chậu than, cười lạnh mỉa mai ta: "Sao, lại muốn lấy được gì từ ta nữa à?"

Ta quá kiêu ngạo, chàng quá sắc bén.

Vợ chồng mấy chục năm, không biết từ bao giờ, đã đến mức phòng bị lẫn nhau, châm chọc đối đầu như thế này.

Thế nhưng.

Khi ta b/ệnh nặng, vẫn chỉ có chàng canh giữ bên giường.

Chăm sóc ngày đêm không rời nửa bước.

Những lúc nửa đêm tỉnh giấc, ta đầy lệ nhòa, trong lòng ôm ch/ặt lấy, lại chính là cánh tay của Thẩm Từ.

Chàng rũ mắt, đặt bàn tay ngang qua, dưới ánh trăng buồn bã so sánh với khuôn mặt ngày càng g/ầy gò của ta.

Sau khi ta trút hơi thở cuối cùng, chàng đích thân ôm lấy th* th/ể ta, rửa sạch sẽ, mặc áo liệm, không hề để người khác nhúng tay.

Rõ ràng khi còn sống, chúng ta đều từng nguyền rủa đối phương ch*t sớm.

Nhưng khi ta ch*t thật, chàng lại đối diện với qu/an t/ài của ta, ôm đầu khóc không thành tiếng, dáng vẻ già nua yếu ớt, trông thật thê lương.

Khi nói lời tà/n nh/ẫn ở kiếp trước, chúng ta nói nhiều nhất chính là nếu có kiếp sau, chỉ làm người dưng.

Nhưng ai mà ngờ được, lại thực sự có thể làm lại từ đầu chứ?

5.

Phụ thân không yên tâm để ta gả vào nhà họ Thẩm.

Sau một đêm không ngủ, ông thay đổi ý định ban đầu: "Nhà họ Thẩm thế lực lớn, chỉ sợ con gả qua đó sẽ chịu uất ức."

"Cha nuôi nấng con hơn mười năm, không cầu con gả cao để làm rạng danh gia tộc, chỉ cầu con tìm được người tốt, bình an vui vẻ trải qua cuộc đời này."

Nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt ông lại nhiều thêm.

Ta lại nhớ đến cái x/ác lạnh lẽo trắng bệch trong qu/an t/ài kia.

Nhất thời im lặng.

Thế nên khi phụ thân để ta gặp gỡ môn sinh đắc ý của ông, ta đã đồng ý.

Chỉ là cũng có một điều kiện.

"Cha tuổi đã cao, quan đến tứ phẩm, cũng là lúc nên lui về rồi, đừng nhúng tay vào vũng bùn triều đình nữa, nếu không chỉ sơ sẩy chút thôi là họa diệt môn."

Nhìn cha viết xong bản tấu xin từ quan.

Ta thở phào nhẹ nhõm, toàn thân thoải mái.

Nhớ đến căn b/ệnh đ/au ngựk cũ của ông, ta định đến tiệm th/uốc bốc một thang th/uốc.

Lại nhìn thấy Thẩm Từ đã chờ sẵn bên cửa.

Chàng quầng mắt thâm quầng, đầu ngón tay có một vết hằn nhỏ.

Nghĩ lại con ngỗng đó, chắc là không dễ bắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Chàng chặn đường đi của ta, giọng thanh lãnh: "Ta tưởng nàng không phải người vợ tốt, nhưng vẫn là một người mẹ tốt."

"Kiếp này nếu nàng và ta không thành thân, thì coi như lại gi*t Duệ nhi một lần nữa."

Chàng luôn là như vậy.

Chỉ vài câu là đ/âm trúng chỗ đ/au của người ta.

Thẩm Duệ là con trai trưởng của chúng ta.

Kiếp trước, nó b/ệnh nặng, đã thoi thóp.

Nhưng vẫn quỳ dưới chân ta, khổ sở c/ầu x/in Thẩm Từ đối xử tốt với ta, khuyên chúng ta hãy trân trọng lẫn nhau, đừng gi/ận dỗi tranh cãi, làm tổn thương nhau nữa.

Nó là đứa trẻ xuất sắc nhất trong gia phả nhà họ Thẩm.

Thiên tài bẩm sinh, ba tuổi làm thơ, năm tuổi thông sử, mười lăm tuổi đỗ tiến sĩ, hơn hai mươi tuổi đã ngang hàng với Thẩm Từ.

Hai mươi tám tuổi đã là quyền thần trong triều, được hoàng đế ân sủng.

Trị quốc trị dân, giúp đời giúp người.

Nếu không phải đoản mệnh, tiền đồ của nó vô lượng.

Mà nó mang họ Thẩm.

Đây cũng là lý do Thẩm Từ nhất định phải cưới ta.

Nhưng đối với ta.

Nỗi đ/au mất con ở tuổi trung niên, đ/au thấu xươ/ng tủy.

Lý do tái giá với chàng, chỉ vì ta muốn gặp lại con mình một lần nữa.

Ta nén lệ, trấn tĩnh lại: "Ta có thể gả."

"Nhưng, chàng phải xử lý tốt vị biểu tiểu thư kia trước đã."

Lời vừa dứt, vẻ mặt Thẩm Từ lạnh xuống: "Nàng hà tất phải ép Th/ù Nghi đến đường cùng?"

Khuôn mặt trắng trẻo đó mang theo vẻ gi/ận dữ nhẹ: "Ta và nàng ấy chỉ là tình nghĩa lớn lên cùng nhau."

"Nàng không cho ta nạp nàng ấy, ta liền không nhắc lại chuyện này nữa, nàng có từng thấy ta và nàng ấy có hành động gì quá giới hạn không?"

Kiếp trước chàng cũng từng nói những câu tương tự.

Nạp Lục Th/ù Nghi, thực ra là ý của Thẩm mẫu.

Tình cảm của chàng đối với nàng ta, nếu nói là tình tiếc hoa, tình nghĩa anh em, cũng chẳng phải là không được.

Nhưng nếu thực sự không có tình cảm nam nữ.

Sao chàng lại có thể sau khi nàng ta ch*t, thất thần thở dài trước bài vị của nàng ta: "Nếu như nàng là vợ của ta..."

Vợ cái con khỉ!

Có ta ở đây, cả kiếp trước lẫn kiếp này, chàng đừng hòng được sống hạnh phúc với người trong lòng.

Giọng nói lạnh nhạt của Thẩm Từ kéo ta về thực tại: "Chuyện của Th/ù Nghi, ta có thể đồng ý với nàng, nhưng nàng cũng đừng có đắc ý."

"Tính tình chúng ta xung khắc, kiếp trước ngày ngày oán trách, khiến Duệ nhi trước khi ch*t còn phải lo lắng cho chúng ta."

"Sau khi thành thân, Duệ nhi vừa chào đời, ta sẽ cho nàng tài sản đủ để dưỡng thân, rồi chúng ta hòa ly, chuyện khác nàng đừng có nằm mơ."

Ta không chút do dự: "Đáng lẽ nên như vậy."

Có lẽ không ngờ ta lại đồng ý dứt khoát như vậy.

Sắc mặt Thẩm Từ càng trầm xuống: "Nàng đừng có dùng th/ủ đo/ạn dây dưa."

"Ai dây dưa người đó là chó."

Chàng mím môi, không nói nữa.

Bốn mắt nhìn nhau, chỉ còn lại h/ận th/ù.

Ta hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.

6.

Công tử nhà họ Thẩm nhận một vị nghĩa muội.

Tin tức truyền đến tai ta, ta không đổi sắc mặt nói:

"Phiền ngươi về nói với công tử nhà họ Thẩm, khi nào tiểu thư quý phủ xuất giá, ta mới đồng ý hôn sự này."

Tiểu tử nhà họ Thẩm nhận lệnh rời đi.

Nghĩ đến vẻ mặt tức gi/ận của Thẩm Từ, tâm trạng ta rất tốt, liền nhận lời mời dự hội mã cầu của Hầu tước phu nhân.

Người đi cùng ta chính là môn sinh của phụ thân.

Tên là Tưởng Thạnh, là người luyện võ.

Anh ta thật thà, gia cảnh giàu có, quả thực là người đáng để gửi gắm.

Trên sân mã cầu bụi bay m/ù mịt, anh ta luôn che chở cho ta, sợ ta bị gió cát thổi vào mắt.

Ta muốn ăn nho, anh ta thậm chí còn bóc vỏ rồi mới đưa cho ta.

Ánh xuân chan hòa, ta đứng tại chỗ, bỗng ngẩn người một lúc.

Cái ngẩn người này, liền nhìn thấy cảnh tượng không muốn thấy.

Bên hồ liễu, Lục Th/ù Nghi mặc bộ đồ màu hồng, nghiêng khuôn mặt dịu dàng thanh tú, đang khoe với Thẩm Từ chiếc diều nàng ta làm.

Thẩm Từ cúi đầu nhìn nàng ta, đôi mắt màu hổ phách khẽ cười, đầy vẻ cưng chiều.

Kiếp trước, chàng chưa bao giờ nhìn ta như vậy.

Thật đáng ch*t.

Nhận nghĩa muội rồi mà vẫn còn dây dưa không dứt.

Đồ tiện nhân này.

Không biết Thẩm Từ có nghe thấy ta đang ch/ửi chàng không.

Chàng ngước mắt lên, nhìn về phía ta.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, chân ta đột nhiên trượt một cái.

May mà Tưởng Thạnh nhanh tay lẹ mắt, vững vàng đỡ lấy ta.

Chỉ là tư thế không tránh khỏi có chút thân mật.

Trong tầm mắt, ánh mắt Thẩm Từ rơi trên người ta, nheo mắt lại không chút biểu cảm.

Ta coi như không thấy.

Ngẩng mặt lên cười với Tưởng Thạnh, ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ: "Tưởng công tử, chân ta hình như bị trẹo rồi, phiền anh đỡ ta qua bên kia ngồi một chút."

Tưởng Thạnh đón lấy bàn tay ta đưa ra, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay, mặt hơi ửng đỏ.

Anh ta đỡ ta, chậm rãi bước đi.

Có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo sau lưng, như có gai đ/âm vào lưng.

Tìm được một góc không người, ta ngồi xuống xoa xoa chân.

Rất đ/au.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, Tưởng Thạnh đã không còn ở bên cạnh.

Có người đứng cách vài bước, lặng lẽ quan sát ta.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ta đứng phắt dậy, tập tễnh muốn rời đi.

Khi đi ngang qua Thẩm Từ.

Chàng lạnh lùng kéo ta lại: "Chân nàng sưng rồi, ta bế nàng về."

"Không liên quan đến chàng."

"Lại gồng mình," chàng cau mày, giọng trầm xuống, "không sợ để lại di chứng à?"

Ta lùi lại một bước, xa cách nói: "Thẩm công tử, chàng và ta chưa thành thân, không nên có đụng chạm da th!t."

Gió thổi qua mái tóc.

Thẩm Từ dường như cười một tiếng:

"Giả vờ cái gì?"

"Trên người nàng chỗ nào, ta chưa từng chạm qua?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vườn Bách Thú Loài Người

Chương 11
Tôi cùng cả lớp xuyên không đến năm 3035. Loài người từng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, giờ đây đã trở thành động vật được bảo vệ cấp một do có nguy cơ tuyệt chủng. Bạn học cá biệt phấn khích: "Ha ha, sướng quá! Bao ăn, bao ở, còn có người giúp tắm rửa. Bò bít tết, tôm hùm, bánh kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được." Lớp trưởng cảm thán: "Máy điều hòa, bể bơi, nhiệt độ phòng duy trì 26 độ. Đúng là đỉnh cao." Hoa khôi lớp thì đỏ mặt: "Hu hu... Sao họ cứ nhìn tớ mãi thế? Chẳng lẽ... Họ thích tớ đến vậy sao?" Chỉ có tôi là sởn da gà, cổ họng khô khốc. Các cậu ơi… Các cậu quên mất rồi sao? Là một loài có nguy cơ tuyệt chủng, ngoài việc được chăm sóc, yêu quý và nâng niu ra… Còn phải sinh sản không ngừng để duy trì nòi giống nữa.
69
2 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
10 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm