Chồng tôi luôn mơ ước được bước chân vào giới thượng lưu, tôi đã âm thầm giúp đỡ để anh ta trở thành tổng giám đốc của tập đoàn.
Thế nhưng tôi không ngờ rằng, ngay trong cuộc điện thoại vừa rồi, tôi lại nghe thấy giọng của một người phụ nữ khác.
“Anh yêu, khi nào thì anh mới chịu công khai với bà vợ già nua đó?”
…………
Tôi cầm điện thoại, ngẩn người suốt mấy giây, cuộc gọi đã tắt.
Nhật ký cuộc gọi hiển thị đúng là tôi vừa mới nói chuyện với Tả Ngôn Minh, không thể sai được.
Tả Ngôn Minh nói hôm nay đi công tác về, chuyến bay lúc hai giờ chiều.
Tôi đã căn đúng thời gian đó để gọi cho anh.
Anh ấy ngoại tình rồi sao?
Anh ấy bận rộn mỗi ngày như vậy, thế mà vẫn có thời gian để ngoại tình.
Ngày nào cũng bận đến tận tối muộn mới về, vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay, thậm chí chẳng thèm đụng vào người tôi, còn thường xuyên không về nhà.
Xem ra, thứ khiến anh ta bận rộn không phải là công việc, mà là đàn bà.
Tôi thu gom cảm xúc, vào bếp tắt lửa.
Mâm cơm đầy ắp trên bàn là do tôi dày công chuẩn bị, là tình yêu tôi dành cho Tả Ngôn Minh.
Tôi kiên nhẫn ngồi bên bàn ăn, chẳng bao lâu sau Tả Ngôn Minh đã về.
Anh ta thay giày, hai bàn tay trắng trơn.
Không biết từ lúc nào, mỗi lần đi công tác về, anh ta không còn m/ua quà cho tôi nữa.
Đối với những món ăn trên bàn, anh ta chỉ liếc nhìn một cái.
“Anh ăn rồi.”
Để lại một câu lạnh lùng, anh ta quay người đi thẳng vào phòng sách.
Trước đây dù có đi tiếp khách uống say đến đâu, khi về nhà anh ta vẫn phải ăn một chút cơm tôi nấu.
Anh ta nói chỉ khi ăn cơm tôi nấu, lòng anh ta mới thấy yên ổn.
Anh ta nói được ăn cơm tôi nấu là điều hạnh phúc nhất đời này, là động lực lớn nhất để anh ta phấn đấu.
Giờ đây, anh ta coi đó như không khí.
Tôi gi/ật mạnh khăn trải bàn, bát đĩa rơi loảng xoảng xuống đất.
Anh ta như thể không nghe thấy gì, cánh cửa phòng sách vẫn đóng ch/ặt.
Tôi bước tới đẩy cửa.
Anh ta quay đầu lại, giọng điệu khách sáo như người dưng: “Có việc gì không?”
Chẳng có cảnh tiểu biệt thắng tân hôn, giữa chúng tôi dường như đã ngăn cách bởi một bức tường.
“Cuộc điện thoại vừa rồi, anh không định giải thích gì sao?”
“Điện thoại nào?”
“Người phụ nữ trong điện thoại là ai?”
Tả Ngôn Minh nhíu mày: “Cô suy diễn cái gì thế?”
“Tôi thấy cô nên tìm một công việc mà làm đi, ở nhà rảnh rỗi sinh nông nổi rồi.”
“Cho dù không đi làm thì cũng nên đọc thêm sách để nâng cao bản thân, nếu không khoảng cách giữa chúng ta sẽ ngày càng xa.”
Tôi vừa định nói, điện thoại của Tả Ngôn Minh reo lên.
Người gọi là một người phụ nữ tên Lâm Đồng Tú.
Anh ta tắt máy.
Điện thoại lại reo, anh ta lại tắt.
Điện thoại reo lần nữa, tôi vội vàng lao tới bấm nút nghe và bật loa ngoài.
“Anh yêu, anh đã nói với bà vợ già đó chưa?”
Anh ta gi/ật lấy điện thoại rồi tắt máy: “Với thân phận địa vị hiện tại của tôi, bên cạnh có nhiều cám dỗ, cô nên hiểu cho tôi.”
Anh ta nói thêm: “Tôi và cái cô Lâm Đồng Tú này chẳng có gì cả.”
“Tả Ngôn Minh, tôi có thể tin anh không?”
“Tin hay không tùy cô, tôi thấy hay là chúng ta tạm thời tách ra một thời gian đi, tôi rất bận, cô tự tĩnh tâm lại đi.”
Anh ta đứng dậy bỏ đi, như thể nơi này chỉ là nhà trọ, không vừa ý là có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Tôi lặng lẽ thu dọn bát đĩa vỡ tan tành dưới đất, nước mắt vô thức rơi xuống.
Hóa ra, tôi cũng chẳng thoát khỏi thói đời, cũng là một người phụ nữ không buông bỏ được.
Vậy mà lại vì một gã cặn bã mà đ/ập bát đĩa.
Tôi đã trở thành người mà mình gh/ét bỏ từ bao giờ thế này?
Tôi biết, cuộc sống không thể tiếp tục như thế này được nữa.
Sáng hôm sau, tôi ra vườn rau, bón phân tưới nước cho những mầm non mới.
Tôi thích cuộc sống điền viên này, được trông coi ngôi nhà cũ của cha mẹ và sống cuộc đời mình mong muốn, thực sự là một điều may mắn trong đời.
Tôi làm những việc thường ngày, hy vọng cuộc sống có thể quay lại quỹ đạo, nhưng trong lòng thừa hiểu, mọi thứ đã không thể quay đầu lại được nữa.
Sự thu hút lẫn nhau thuở ban đầu không biết từ bao giờ đã trở thành sự chán gh/ét khi nhìn thấy mặt nhau.
Tả Ngôn Minh nói không sai một câu, thân phận địa vị của anh ta hiện tại khiến cám dỗ ngày càng nhiều.
Nhưng… một người đàn ông có thể bị cám dỗ lôi kéo bất cứ lúc nào, thì nên buông tay là phải buông.
Tôi dang rộng vòng tay, hít thở không khí mang theo mùi đất nồng nàn nơi đồng quê, để đầu óc trống rỗng, để lý trí trở về.
Những lời xì xào bàn tán lại vọng đến từ phía xa.
“Thấy chưa, công việc tốt đến mấy cũng không bằng gả cho người tốt, con phải cố gắng lên, xem xung quanh có nguồn lực nào phù hợp không.”
“Gả cho đại gia, trồng rau cũng là hưởng thụ.”
Ở đây có rất nhiều vườn rau do người giàu trong thành phố bao thầu, người tự tay trồng như tôi rất ít.
Đa số họ đều thuê người làm.
Trong mắt những người làm công đó, tôi gả được người tốt nên mới có thể thong dong tận hưởng nơi đồng quê, không giống như họ phải b/án mặt cho đất b/án lưng cho trời.
Cặp vợ chồng kia đang dùng tôi để giáo dục con gái họ.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, họ cười với tôi, tiếng nói nhỏ đi rất nhiều.
Còn cô con gái đang độ tuổi thanh xuân của họ lại nhìn tôi với ánh mắt kh/inh bỉ, khiến tôi nhớ đến ánh mắt của những người đó khi Tả Ngôn Minh đưa tôi đi dự tiệc.
Có lẽ trong mắt tất cả mọi người, tôi và Tả Ngôn Minh không hề xứng đôi.
Anh ta là tổng giám đốc cao cao tại thượng, còn tôi chỉ là một người đàn bà thôn quê thích cuộc sống điền viên.
Tôi nhìn cô gái đó, có một sự thôi thúc muốn nói cho cô ấy nghe vài đạo lý.
Muốn nói với cô ấy rằng, muốn rèn sắt thì bản thân phải cứng, nếu thực sự không có vốn liếng, tìm đại gia chỉ có thể trở thành món đồ chơi.
Chưa kịp thực hiện, điện thoại reo lên.
Tả Ngôn Minh gửi tin nhắn cho tôi.
【Đêm qua anh suy nghĩ cả đêm, anh thừa nhận anh và Tú Tú có chuyện, ngày mai đi cùng anh về nhà một chuyến, em nói với bố mẹ anh đi.】
Những dòng chữ khô khốc, không khó để hình dung ra gương mặt lạnh lùng của anh ta.
Không phải là bàn bạc, mà là thông báo.
Đến lúc này tôi mới biết tại sao anh ta không dám trực tiếp ngả bài với tôi.
Tôi còn tưởng anh ta cảm thấy tội lỗi với tôi nên mới không dám nói.
Hóa ra là không biết phải đối mặt với bố mẹ anh ta thế nào.
Nhà anh ta ở nông thôn, trước khi kết hôn với tôi, bố anh ta bị một trận ốm nặng, nhà cửa trống trơn không nói, còn n/ợ một đống n/ợ.
Tôi không đòi sính lễ, sau khi kết hôn cùng anh ta trả n/ợ.
Bố mẹ anh ta nói đời này anh ta có thể phụ bất cứ ai, nhưng tuyệt đối không được phụ tôi, nếu không sẽ không nhận đứa con trai này.
Năm đó anh ta quỳ trước mặt bố mẹ thề thốt, đời này sẽ đối xử tốt với tôi, sẽ dùng nỗ lực gấp trăm lần để cho tôi cuộc sống tốt đẹp.
Anh ta còn nói, sau này sẽ tổ chức cho tôi một đám cưới hoành tráng.
Tôi đã không chờ được đám cưới hoành tráng đó, thứ tôi nhận được là sự phản bội tà/n nh/ẫn.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn vô cảm này, trả lời.
【Được】
【Anh đừng hối h/ận là được】
Tả Ngôn Minh không trả lời, anh ta sao có thể quan tâm đến một người phụ nữ bị vứt bỏ chứ?
Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ chồng.
Ngôi nhà tranh vách đất ngày xưa giờ đã trở thành biệt thự mang tính biểu tượng trong làng.
Chú chó vàng trong sân vẫn nhiệt tình chạy về phía tôi, nhưng bố chồng đang ở trong sân chỉ nhìn tôi một cái rồi thôi, vẻ mặt ấp úng.
Trước đây mỗi khi tôi đến nhà, bố mẹ chồng luôn tươi cười đón tiếp.
Bố chồng một mình hút th/uốc trong sân, xem ra Tả Ngôn Minh đã tiêm phòng trước rồi.
Điều gì đến cũng phải đến.
Tôi bước vào trong, từ xa đã nghe thấy sự náo nhiệt trong nhà.
Có rất nhiều người.
Bảy dì tám họ của Tả Ngôn Minh đều đến cả.
Thấy tôi bước vào, phòng khách yên tĩnh hẳn lại, họ nhìn tôi bằng ánh mắt ngại ngùng, thương hại, và cả hả hê.
Mà trong phòng khách, xuất hiện một người phụ nữ tôi không quen biết.
Cô ta mặc chiếc váy trắng, ngồi điềm tĩnh bên cạnh Tả Ngôn Minh.
“Đây chắc là chị Mỹ Quân nhỉ, em tên là Lâm Đồng Tú, rất vui được làm quen với chị.”
Lâm Đồng Tú đưa tay ra, cử chỉ rất tự nhiên.
Tôi nhìn biểu cảm trên gương mặt mọi người ở đó, lòng đắng ngắt.
Đây là màn hạ màn của tôi và Tả Ngôn Minh, cũng là sự khởi đầu của Lâm Đồng Tú - người mới và Tả Ngôn Minh.
Họ đến để chứng kiến sự ra đi của tôi, chào đón sự xuất hiện của Lâm Đồng Tú.
Thấy tôi không bắt tay với Lâm Đồng Tú, người dì hai mỉa mai: “Tiểu thư khuê các đúng là tiểu thư khuê các, tâm h/ồn và khí chất này không phải người thường có thể so sánh, không giống như một số kẻ lòng dạ hẹp hòi.”
“Một người đàn bà thôn quê sao có thể sánh với thiên kim tiểu thư hào môn được.”
“Tú Tú, cháu đừng chấp nhặt cô ta, cô ta chỉ là một người đàn bà nông thôn, dù có vào thành phố thì cũng không thay đổi được cái chất thấp kém trong xươ/ng tủy.”
Lâm Đồng Tú nhìn tôi: “Em hiểu nỗi đ/au của một người phụ nữ thất bại, sẽ không chấp nhặt với chị ấy đâu.”
“Xem kìa, đây mới là phong thái của người có giáo dục.”
“Ngôn Minh đúng là tích đức tám đời mới gặp được cô gái tốt như Tú Tú.”
Cả nhà người ta kẻ tung người hứng, xem ra hôm nay Tả Ngôn Minh gọi tôi đến không phải để tôi ngả bài với bố mẹ anh ta.
Mà là để tôi đóng vai hề, làm cái lá xanh tô điểm cho đóa hoa Lâm Đồng Tú này.
Ngày thường những người thân này đâu có như vậy, theo đà làm ăn của Tả Ngôn Minh ngày càng lớn, họ đối với tôi cũng là bộ mặt nịnh nọt lấy lòng.
Giờ đây, từng người một lời lẽ sắc bén, lạnh lùng.
Tôi nhìn cả gia đình này: “Nếu tôi không đồng ý ly hôn, các người có được yên ổn không?”
“Không ly hôn? Dựa vào đâu mà cô không ly hôn, cô có thể mang lại sự giúp đỡ gì cho Ngôn Minh?”
“Suốt ngày chỉ biết giữ cái vườn rau, cô giúp được gì cho việc làm ăn của Ngôn Minh không?”
“Mọi người bớt nói vài câu đi.” Bố chồng bước vào, mọi người mới im lặng.
Bố chồng nhìn tôi: “Mỹ Quân, con ngồi xuống trước đi.”
“Mỹ Quân, những năm qua con cống hiến cho cái nhà này mọi người đều nhìn thấy cả.”
“Theo ý của bố và mẹ thì chắc chắn không đồng ý để con và Ngôn Minh ly hôn.”
“Nhưng thời đại luôn thay đổi, giờ không phải thời đại cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, chuyện tình cảm bố và mẹ không muốn can thiệp.”
“Ngôn Minh đã nói với chúng ta rất nhiều, chúng ta thấy nó cũng rất đ/au khổ, hay là hai đứa ly hôn đi.”
Tôi nhìn bố chồng, tôi từng tưởng bố mẹ chồng biết Tả Ngôn Minh ngoại tình sẽ giúp tôi trút gi/ận.
Giờ xem ra chỉ là sự tự nguyện của một mình tôi, dù trước đây tôi làm tốt đến đâu, tôi cũng chỉ là con dâu.
Tả Ngôn Minh mới là m/áu mủ ruột th!t của họ, ở chỗ tôi, Tả Ngôn Minh là kẻ phạm lỗi.
Trong mắt họ, việc Tả Ngôn Minh tìm được người tốt hơn là điều đáng tự hào và khẳng định.
“Tất nhiên, lỗi là ở Ngôn Minh, chúng ta đã bàn bạc rồi, để Ngôn Minh đưa năm mươi vạn làm tiền bồi thường, còn căn nhà ở ngoại ô đó cũng thuộc về con?”
Tôi không thể tin nổi đây là lời nói ra từ miệng bố chồng.
Căn nhà ở ngoại ô đó là nhà cũ của bố mẹ tôi, không liên quan gì đến Tả Ngôn Minh cả.
Mà năm mươi vạn… không nhiều không ít, chính là số n/ợ năm mươi vạn mà tôi đã giúp anh ta trả sau khi kết hôn.