Lý Na Na giơ năm ngón tay: "Số này!"

Tôi ra vẻ nghiêm túc gật đầu, sau đó nhập mật khẩu.

Chẳng mấy chốc, điện thoại Lý Na Na hiện thông báo: "Tài khoản ngân hàng đã nhận năm triệu!"

Lý Na Na tức thì sững người, đôi mắt sáng rực: "Sao cô lại cho tôi nhiều thế?"

Tôi giả vờ khó hiểu: "Chẳng phải cô nói muốn năm triệu sao?"

Lý Na Na vừa định mở miệng, cô Tôn kéo tay áo ả, thì thầm nhắc nhở:

"Thư ký Lý, năm triệu cũng được mà, làm mất thời gian của cô lâu thế này, năm triệu còn là ít đấy, theo tôi thì phải là mười triệu!"

Lý Na Na nghe xong, thấy cũng có lý.

Ả là mẹ của con trai Hạ Vân Chu cơ mà.

Hạ Vân Chu là người thế nào? Phút mốt là ki/ếm được hàng chục triệu, anh ta ở trong đám đàn ông thế nào thì ả ở trong đám đàn bà cũng phải thế ấy.

Chỉ vỏn vẹn năm triệu thôi, ả xứng đáng được nhận!

Nghĩ vậy, Lý Na Na khoanh tay trước ngựk, kiêu ngạo như một con công.

"Cô nói đúng, cái tôi muốn chính là năm triệu, coi như cô biết điều, tôi sẽ không tính toán với cô nữa!"

"Mau đi dời xe ra chỗ khác rồi về lớp đi, đừng làm lỡ buổi họp phụ huynh!"

Tôi nhếch môi, ngoan ngoãn dời xe sang chỗ khác, rồi nắm tay cháu trai đi vào lớp.

Chỗ ngồi của cháu tôi ở hàng cuối cùng.

Chúng tôi vào từ cửa sau, không ai để ý.

Nhưng đến khi Lý Na Na nắm tay con trai ả bước vào, một nửa số phụ huynh trong lớp đều chạy lại chào hỏi:

"Cô Giang, chiếc váy này của cô là hàng thiết kế riêng năm nay đúng không?"

"Oa, đôi bông tai này tôi từng thấy trong buổi đấu giá lần trước nè!"

"Trời ơi, Hạ tổng đối xử với cô tốt quá đi mất!"

"..."

Đúng lúc này, điện thoại tôi reo.

Cúi đầu nhìn, là cảnh sát gọi đến sau khi tôi tranh thủ lúc chuyển tiền đã báo án.

Thế là tôi đứng dậy đi ra ngoài nghe máy.

Đợi đến khi tôi nghe điện thoại xong quay lại, cháu trai đã bị Hạ Tử Hào dội cả một thùng keo dán lên đầu.

Tóc tai dính bết lại, trên mặt, trên quần áo đều đầy keo.

Đám đông xung quanh vây xem, nhưng không một ai ra tay giúp đỡ.

Tôi tức đến bốc khói đầu, đẩy đám người đó ra, lao đến trước mặt cháu.

Lấy giấy lau cho cháu, tiện thể gi/ận dữ hỏi: "Ai làm?"

"Là tôi!"

Thằng nhóc Hạ Tử Hào còn khá dám làm dám chịu, vươn cổ nói lý do:

"Tôi chỉ m/ắng nó là đồ sao chổi, nó đá/nh tôi, chẳng lẽ không đáng bị sao?"

Đáng cái đầu mẹ mày ấy!

Tôi giơ tay t/át thẳng một cái vào mặt nó, đồng thời bóp ch/ặt cổ thằng bé:

"Đồ giống loài x/ấu xa!"

"Sao mày lại đ/ộc á/c giống hệt bà mẹ làm tiểu tam của mày vậy!"

Hạ Tử Hào bị tôi bóp đến tím tái mặt mày.

Tất cả mọi người đều xông vào can, nhưng tôi đã phát hỏa, nhất quyết không buông tay.

Đúng lúc này, từ cửa vang lên một tiếng gầm:

"Tống Nam Chi, cô dừng tay cho tôi!"

5

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Hạ Vân Chu trong bộ vest công sở màu đen, cao lớn vạm vỡ, dưới sự vây quanh của nhóm vệ sĩ, bước những bước vững chãi tiến nhanh về phía tôi.

Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, dùng lực kéo mạnh, tách tôi ra.

"Tống Nam Chi, cô có thể có chút lòng bao dung được không? Chỉ là một đứa trẻ thôi, việc gì phải tính toán chi li thế?"

Lòng bao dung?

Tính toán chi li?

Là tôi sao?

Tôi đây dựa vào đâu mà phải bao dung cho con riêng của anh?

Lý Na Na kéo Hạ Tử Hào đang có vết hằn đỏ quanh cổ lại, sáp vào trước mặt Hạ Vân Chu, khóc lóc kể lể:

"Chồng ơi, anh nhìn xem cô ta bóp cổ con trai mình ra nông nỗi nào rồi này?"

"Anh nhất định không được tha cho cô ta, tống cô ta vào tù đi!"

Người xung quanh bàn tán xôn xao:

"Xong đời rồi, người đàn bà này dám bóp cổ con trai Hạ tổng, lần này chắc chắn là ch*t không chỗ ch/ôn thân!"

"Haizz, đàn bà gì đâu, trước khi làm việc không biết tự cân nhắc xem mình nặng mấy cân, Hạ tổng là người cô ta có thể đắc tội sao?"

"Sợ nhất loại người không biết tự lượng sức mình, liên lụy cả con trẻ cũng khổ theo!"

"Có khi bây giờ quỳ xuống nhận lỗi còn kịp, là tôi thì tôi quỳ rồi!"

Tôi nhìn Hạ Vân Chu, cười lạnh hỏi: "Anh có vợ con rồi sao?"

Hạ Vân Chu lại tỏ vẻ đường hoàng:

"Có thì đã sao? Đàn ông ở địa vị như chúng tôi, ai mà chẳng năm thê bảy thiếp?"

"Biết đường về nhà là được rồi, còn có gì mà phải kén chọn?"

Một hỏi một đáp.

Mọi người nghe mà ngẩn cả người.

Kể cả Lý Na Na.

Ả nhìn Hạ Vân Chu bên cạnh với vẻ kinh ngạc:

"Chồng ơi, cô ta là...?"

Hạ Vân Chu giới thiệu một cách tùy ý: "Một người đàn bà h/ận gả, thầm yêu tôi tám năm!"

Ai nấy đều cười nhạo:

"Ha, hóa ra là kẻ mơ mộng!"

"Chỉ bằng bộ dạng nghèo hèn này mà cũng muốn gả cho Hạ tổng?"

"Nhà không có gương thì ít nhất cũng phải có nước tiểu chứ, vạch nước tiểu ra mà soi lại mình đi!"

Nghe đến đây, Lý Na Na cũng khoanh tay trước ngựk, vẻ mặt kh/inh bỉ:

"Tôi còn tưởng cô có bản lĩnh thế nào!"

"Con tiện nhân lúc nãy còn dám m/ắng tôi là tiểu tam, cô cũng muốn làm tiểu tứ à?"

"Giả vờ thanh cao, thật ra là rẻ tiền!"

Tôi không để ý đến những lời hạ thấp đó, chỉ thấy lạ lùng, giơ tay ngắt lời Hạ Vân Chu:

"Khoan đã, tôi nghe không lầm chứ? Thầm yêu anh tám năm? Cái này là luận từ đâu ra vậy?"

Hạ Vân Chu ra vẻ "tôi hiểu hết", không giải thích trực diện mà lại tỏ vẻ mất kiên nhẫn an ủi tôi:

"Được rồi, tôi biết cô sĩ diện, nhưng chuyện hôm nay là cô quá đáng rồi."

"Hiện tại tôi chỉ có Tử Hào là con trai, dù là cô cũng không được đụng đến nó!"

"Mau xin lỗi Tử Hào đi, sau này chúng ta kết hôn, tôi miễn cưỡng có thể đồng ý cho nó gọi cô một tiếng mẹ!"

Hạ Tử Hào tỏ vẻ cự tuyệt: "Con không gọi cô ta là mẹ, cô ta suýt bóp ch*t con, con gh/ét người đàn bà x/ấu xa này!"

Nói rồi, nó vớ lấy cuốn từ điển dày cộp trên bàn ném về phía tôi.

Tôi giơ tay đón lấy, rồi phản tay ném ngược lại.

Hạ Tử Hào phản xạ không nhanh nhẹn bằng tôi, bị cuốn từ điển dày cộp đ/ập trúng trán, tức thì rá/ch da, rỉ ra một tia m/áu.

Lý Na Na xót con vô cùng, ôm ch/ặt Hạ Tử Hào vào lòng, quay đầu nhìn Hạ Vân Chu đầy gi/ận dữ cầu c/ứu:

"Hạ tổng, Tử Hào chảy m/áu rồi!"

Hạ Vân Chu nhìn Hạ Tử Hào một cái, tức thì bốc hỏa:

"Tống Nam Chi, cô quá cậy thế b/ắt n/ạt người khác, mau xin lỗi Tử Hào ngay, nếu không đừng trách tôi không cưới cô!"

Trời ơi.

Anh ta cưới tôi là chuyện gì khiến tôi vinh dự lắm sao?

Hôn sự này chẳng phải cha anh ta đến nhà tôi c/ầu x/in sao?

Thái độ này của anh ta, sao cứ như thể tôi đang bám lấy đòi gả cho anh ta vậy?

Nghĩ đến đây, tôi hiểu ra, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó.

Thế là tôi lấy điện thoại, gọi cho Hạ Hải, cha của Hạ Vân Chu:

"Chú Hạ, phiền chú đến lớp 1-7 trường Clys thuộc tập đoàn Hạ thị một chút!"

Nói xong, tôi cúp máy.

Hạ Vân Chu sầm mặt, nghiến răng:

"Gọi cha tôi đến chống lưng cho cô cũng vô ích thôi!"

"Tôi không đời nào nghe lời ông ấy hoàn toàn đâu!"

"Tôi thấy cô là do bình thường được người ta tung hô quá cao rồi, hôm nay tôi phải dạy dỗ cô một trận!"

Nói rồi, anh ta túm lấy cổ tay tôi, giơ cao bàn tay định t/át.

Ngay đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Hạ Hải vốn đang đi thị sát công việc trong trường đã nhanh chóng chạy đến.

"Thằng ranh con, mày định làm gì? Đừng có tự tìm đường ch*t!"

6

Hạ Hải dẫn theo vài vị lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Hạ thị vội vã đi về phía tôi.

Ông hung hăng túm lấy cổ áo Hạ Vân Chu rồi đẩy mạnh anh ta ra sau.

"Thằng ranh con, lông cánh cứng rồi phải không?"

"Dám b/ắt n/ạt Nam Chi, xem tao không đá/nh ch*t mày!"

Nói rồi, ông vớ lấy cây thước trên bục giảng, quất mạnh vào vai và lưng Hạ Vân Chu.

Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn hai cha con họ diễn kịch.

Đồng thời gọi bác sĩ trường học đến giúp cháu trai làm sạch lớp keo trên đầu.

Mọi người đều nhìn Hạ Vân Chu bị đá/nh, người này nhìn người kia, bàn tán xôn xao:

"Người phụ nữ này lai lịch thế nào? Sao chủ tịch Hạ lại bênh vực cô ấy như vậy?"

"Không nghe thấy Hạ tổng nói muốn cưới cô ấy sao? Chẳng lẽ cô ấy chính là người thừa kế của tập đoàn HD?"

"Trời ơi, vậy mà lúc nãy tôi còn nói x/ấu cô ấy, xong rồi, xong rồi, không biết có bị cô ấy th/ù hằn không nữa?"

Sắc mặt Lý Na Na cứng đờ, nhưng vẫn không dám tin, ngược lại còn đứng chắn trước mặt Hạ Vân Chu:

"Chủ tịch, đừng đá/nh nữa, là người đàn bà này b/ắt n/ạt cháu trai ông!"

Nói rồi, ả túm lấy Hạ Tử Hào kéo về phía Hạ Hải, chỉ vào vết bầm tím trên cổ nó cho ông xem.

Ai ngờ Hạ Hải lại tỏ vẻ không thừa nhận:

"Cháu trai gì? Con trai tôi còn chưa kết hôn thì lấy đâu ra cháu trai? Cô đừng có tùy tiện bám víu có được không? Cẩn thận tôi kiện cô tội vu khống!"

"Chủ tịch, ông bị sao vậy? Tử Hào rõ ràng là..."

Lý Na Na nói được một nửa thì khựng lại, dùng ánh mắt kinh hãi nhìn tôi:

"Cô, cô thực sự là người thừa kế của tập đoàn HD?"

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Hạ Hải đã không thể chờ đợi mà khẳng định thân phận của tôi:

"Đồ ng/u không có mắt, nó không phải thì chẳng lẽ là cô sao?"

Lý Na Na bắt đầu sợ hãi, nhưng nghĩ lại, sự đã rồi, đối với ả đây có khi lại là một cơ hội.

Thế là ả ôm Hạ Tử Hào rơi nước mắt đầy tủi thân:

"Tôi... tôi cũng không cố ý, cô ta không dung nổi Tử Hào, muốn bóp ch*t Tử Hào, Tử Hào là dòng m/áu nhà họ Hạ mà..."

Vừa dứt lời, Hạ Hải giơ tay t/át thẳng một cái vào mặt ả:

"C/âm miệng!"

Ngay sau đó lại quay đầu, nhìn tôi đầy nịnh nọt:

"Nam Chi, cháu đừng nghe nó nói nhảm, nó chẳng qua chỉ là thư ký của Vân Chu, mang th/ai trước khi cưới, Vân Chu thấy nó đáng thương nên mới..."

"Cha, cha sợ cô ta cái gì?"

Hạ Hải chưa nói hết câu đã bị Hạ Vân Chu gi/ận dữ ngắt lời.

"Chẳng phải cha nói là cô ta thầm yêu con tám năm, trong phòng dán đầy ảnh con, bám lấy đòi gả cho con sao?"

"Con chỉ là thương cảm cho tấm chân tình của cô ta nên mới miễn cưỡng đồng ý mối hôn sự này, người đàn ông có năng lực và gia thế như con, ai lại cam tâm ăn bám cơ chứ!"

"Nếu cô ta đến cả Tử Hào cũng không dung nổi, thì giải trừ hôn ước sớm cho xong!"

Tôi giành lời trước cả Hạ Hải:

"Được được được, đây là do anh nói đấy nhé, vậy thì hôn ước này kể từ bây giờ coi như đã giải trừ, lát nữa tập đoàn HD chúng tôi sẽ tự tổ chức họp báo để giải thích mọi chuyện!"

Hạ Hải xông lên t/át Hạ Vân Chu một cái:

"Đồ ng/u, tao không nói thế thì với cái tính cách công tử bột của mày, mày có chịu đồng ý không?"

"Tao đã trải sẵn đường cho mày rồi mà mày không biết trân trọng, suốt ngày chỉ biết tự tìm đường ch*t!"

Hạ Vân Chu thẳng lưng: "Cha, con không dựa vào đàn bà cũng có thể thuận buồm xuôi gió, hôn sự của con cha đừng có quản!"

Nói rồi, anh ta vượt qua Hạ Hải bước về phía tôi:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm