Tôi được luật sư Trương mời đến văn phòng luật của ông ấy.
“Anh Yến, tôi không biết lấy gì để báo đáp anh. Thằng nhóc nhà tôi lần này ước tính sơ bộ được 510 điểm! Với thành tích này, đủ để tìm một trường đại học khá ở Kinh Thành rồi,” luật sư Trương chân thành nói với tôi.
Tôi thì tỏ vẻ không quan tâm: “Không sao, chẳng phải còn một tháng nữa sao? Đợi xử lý xong chuyện này, tôi định dẫn đám bạn đi quậy phá từng trường trung học một.”
“Đến lúc đó sẽ thấy rõ điểm yếu của từng đứa, rồi đưa ra chương trình huấn luyện chuyên biệt thì hiệu quả hơn.”
Luật sư Trương nuốt nước bọt, khẽ khuyên: “Anh Yến, việc anh đi 'quậy phá' đó, tôi nghĩ gọi là 'nghiên c/ứu thực tế' thì tốt hơn.”
“Đúng là luật sư các người thông minh thật!” Tôi cười, đối với mấy cái danh từ văn vẻ này tôi không bận tâm lắm.
Nói xong chuyện tình cảm, đến lúc bàn chuyện chính.
Luật sư Trương chỉnh lại cà vạt, nghiêm túc nói: “Lần này mời anh đến đây, chủ yếu là do người khác nhờ vả, vài đối tác của tập đoàn Chu thị cũng muốn gặp anh.”
“Được, nhưng có một điểm tôi phải nói trước. Dù họ có là đối tác của tập đoàn Chu thị thì cũng đừng hòng xin xỏ.” Chuyện này tôi biết rõ, nếu không thì tại sao tôi phải vất vả dẫn một đám tóc vàng phi chính thống học hành tử tế làm gì?
Chẳng phải tôi đợi ngày này sao?
Dù sao tuổi tôi còn nhỏ, kinh doanh không có nhiều thời gian dành cho tôi. Nên tôi chỉ có thể đi đường vòng, nghĩ ra cách này.
Hiện tại xem ra, đã có tác dụng rồi.
“Đó đương nhiên không thành vấn đề! Chúng tôi cầu còn không được ấy chứ, anh Yến!” Luật sư Trương vội vàng nói.
Tối hôm đó, tại phòng họp lớn nhất của văn phòng luật sư Trương, hơn hai mươi nhân vật từ các giới tụ họp.
Chúng tôi trò chuyện đến tận khuya, cuối cùng đều đạt được câu trả lời khiến đôi bên hài lòng.
Ngày hôm sau, tôi sảng khoái như thường lệ đi tìm những người bạn thân yêu để 'sưởi ấm' tinh thần cho họ.
Tìm một vòng không thấy, cuối cùng mới biết hôm nay họ có buổi tổng kết sau thi, đã đến hội trường bậc thang.
“Những người bạn thân yêu của tôi, tôi nhớ các cậu ch*t đi được,” tôi đ/á văng cửa lớp học, không gian vốn ồn ào lập tức im bặt.
“Anh là muốn chúng tôi ch*t thì có…” không biết ai thì thầm, tiếng nói vang lên rõ mồn một trong lớp học yên tĩnh.
Lúc này tôi mới thấy, trong lớp ngoài đám học sinh còn có rất nhiều phụ huynh.
Bầu không khí trong chốc lát trở nên hơi gượng gạo.
Đúng lúc này, một người đàn ông dáng vẻ thương nhân bụng phệ đứng dậy, nói với tôi: “Cậu chính là anh Yến? Đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, quả là anh hùng xuất thiếu niên.”
“Ông cũng khéo mồm thật đấy,” tôi hồi tưởng lại tập hồ sơ hôm qua, nhớ ra người này làm ngành ăn uống, tối qua vì ở ngoại tỉnh nên không về kịp.
“C/âm miệng! Để người ngoài xem trò cười của nhà họ Chu chúng ta, đồ không có giáo dục!”
Bác cả tôi không biết từ xó xỉnh nào đứng dậy, chỉ tay vào tôi quát.
“Ha ha, lão già, ông cứ nhảy nhót đi, ông chẳng còn mấy ngày để sống đâu,” tôi cười tủm tỉm nói.
7
Nói xong tôi cũng chẳng thèm để ý ông ta, ra lệnh cho vài đứa bạn: “Mấy đứa, lại đây phát quà cho mọi người đi.”
Đám học sinh ủ rũ bước tới, từ chiếc túi du lịch cỡ lớn tôi đeo trên lưng, lôi ra từng xấp đề thi các năm cũ.
Phát quà xong, giáo viên bắt đầu giảng bài.
Thực ra mọi người đều có chút tâm trí để đâu đâu, vì ai cũng biết kỳ thi thử lần này sẽ quyết định người thừa kế thực sự của tập đoàn Chu thị.
Cuối cùng, hai nhân viên bảo vệ hộ tống một chiếc vali da đen bước vào hội trường.
Mọi người đều phấn chấn hẳn lên, biết là sắp công bố kết quả.
Đi cùng còn có giám đốc trung tâm chấm thi do luật sư Trương đặc biệt mời tới.
Đây cũng là điều chúng tôi đã đạt được thỏa thuận từ tối qua.
Để tránh bác cả bọn họ 'chó cùng rứt giậu', ngoài phía luật sư Trương, còn phải có nền tảng đ/ộc lập mới có thể khiến họ tâm phục khẩu phục, không có bất kỳ cơ hội 'đi cửa sau' nào.
Chu Hùng co rúm trên ghế, sắc mặt vô cùng khó coi.
Đâu còn vẻ khí thế của một phú nhị đại học sinh thể thao nữa?
Giờ nó héo hon như một quả cà tím già.
“Không sao, đừng căng thẳng. Thành tích của con bố biết, dù bình thường ham chơi một chút nhưng vẫn hơn cái thằng l/ưu ma/nh kia,” bác cả tôi rõ ràng chính mình cũng rất căng thẳng nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn an ủi Chu Hùng.
“Chu Hùng, 509 điểm,” luật sư Trương cũng chẳng tạo hồi hộp gì, đọc thẳng số điểm.
[Phù…]
Mọi người trong lớp đều hít một hơi lạnh.
Thành tích này nói thật là khá tốt rồi. Cộng thêm Chu Hùng là vận động viên cấp một, được cộng thêm 30 điểm.
Tính ra thì cũng thuộc hàng trung khá trở lên rồi!
“Hổ phụ vô khuyển tử! Tốt tốt tốt, triệu tập hội đồng quản trị ngay! Hôm nay định đoạt người thừa kế luôn!” Lão già cầm gậy đầu rồng vui đến mức nhảy cẫng lên.
Bà lão bên cạnh cũng xúc động ôm lấy Chu Hùng: “Cháu ngoan của bà, sau này con chính là người thừa kế tập đoàn Chu thị rồi!”
Trong chốc lát, đám cô dì chú bác đi cùng bác cả bắt đầu hò reo nhảy múa.
Cứ như thể người thừa kế tập đoàn Chu thị đã chắc chắn thuộc về họ.
Điều này có nghĩa là nửa đời sau họ có thể tiếp tục tận hưởng vinh hoa phú quý như mơ, sao họ không phấn khích cho được?
Khi tuổi tôi ngày càng lớn, chuyện này rốt cuộc vẫn là một cái gai trong lòng họ.
Để một người đã quen hưởng vinh hoa quay lại vũng bùn, còn khó chịu hơn là gi*t họ.
Giọng luật sư Trương nhanh chóng vang lên tiếp: “Chu Đình Yến, 680 điểm.”
Chắc chắn không đạt được số điểm thủ khoa đại học, nhưng cũng là số điểm cao nhất của trường Đỉnh Hưng trong năm năm gần đây.
Tôi khá hài lòng, dù sao từ lúc tôi khai sáng yêu thích học tập đến giờ cũng mới hơn một năm.
Nhưng phía người nhà họ Chu, trời như sập xuống.
Tiếng hò reo phấn khích ban nãy dừng bặt. Như bị ai đó bóp cổ, phát ra tiếng kêu [khặc khặc] kỳ lạ.
Chiếc gậy đầu rồng của lão già rơi xuống đất.
Mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng của bà lão cũng vì hành động kịch liệt mà xõa tung.
Bộ dạng đầu bù tóc rối trông như một mụ đàn bà đanh đ/á trong làng.
“Không thể nào! Chắc chắn là chúng mày thông đồng gian lận!” Bác cả [gào] lên một tiếng.
Một ông chủ đặc biệt đến trường xem kịch vui cười nói với người bên cạnh: “Ông xem, tôi nói gì nào? Chỉ là một thằng giao nước, còn tự dựng lên thiết lập tinh anh thương trường.”
“Vẫn là luật sư Trương có tầm nhìn xa, đặc biệt mời cả giám đốc Quách đến…” một ông chủ khác cũng cảm thán.
Đám người nhà họ Chu vây quanh bắt đầu hoảng lo/ạn.
“Không thể nào! Nó là một thằng l/ưu ma/nh sao có thể thi được điểm cao thế này? Tôi là người nhìn nó lớn lên trong sự lêu lổng mà.”
“Đúng thế, ban đầu còn là tôi tìm người cố tình khiêu khích nó mới khiến nó bị đuổi khỏi trường trung học Thanh Bắc đấy.”
“Chúng mày lũ chó má đen tối! Chắc chắn là tráo bài thi của cháu ngoan tao rồi!!!”
“Chưa chắc! Trường Đỉnh Hưng này cũng đáng nghi! Kỳ thi thử là do chúng nó tổ chức, biết đâu chúng nó đã sớm cho thằng nhãi này đáp án rồi!”
Người nhà họ Chu nhảy múa như lũ q/uỷ.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía giám đốc Quách của trung tâm chấm thi.
8
Giám đốc Quách sầm mặt xuống: “Các người nói trung tâm chấm thi của chúng tôi gian lận?”
“Không thì sao? Ông bảo tôi một thằng l/ưu ma/nh sao có thể thi được hơn 680 điểm? Ông tự đặt tay lên ngựk mình xem, ông có tin không?”
Bác cả tôi như kẻ đi/ên đứng dậy từ chỗ ngồi, lao thẳng về phía giám đốc Quách.
Bảo vệ trường thấy vậy, dù sao cũng ngăn cản được bác cả.
Giám đốc Quách lạnh lùng nói: “Ông coi trung tâm chấm thi chúng tôi là nơi nào, ông công khai vu khống tính công bằng của chúng tôi, cứ đi mà giải thích với cơ quan tư pháp đi!”
“Ha ha, dọa tôi à? Chúng tôi là tập đoàn Chu thị! Chúng tôi có đội ngũ luật sư riêng!”
“Luật sư Trương, ông mau giúp chúng tôi vạch trần bộ mặt của đám người này!”
Luật sư Trương gật đầu, trực tiếp giơ thỏa thuận đã ký kết giữa hai bên: “Bản thỏa thuận này có chữ ký đồng ý của cả hai bên, giờ kết quả đã có, thỏa thuận có hiệu lực ngay lập tức.”
“Theo di chúc mà tổng giám đốc Chu ủy thác cho chúng tôi, hiện tại ông Chu Đình Yến sở hữu tư cách người thừa kế tập đoàn Chu thị,” luật sư Trương dõng dạc nói.
Bác cả dù bị bảo vệ ngăn lại nhưng vẫn chưa bị kh/ống ch/ế.
Chỉ thấy ông ta gi/ật lấy bản thỏa thuận trong tay luật sư Trương, nhét thẳng vào miệng:
“Hê hê, thỏa thuận gì? Ai nhìn thấy? Trong di chúc nói là lấy kết quả thi đại học làm chuẩn cơ mà!”
“Chơi kiểu l/ưu ma/nh với luật sư, có ý nghĩa không?”
Luật sư Trương bình tĩnh nhìn đối phương, rồi lấy ra một bản sao y hệt từ trong túi.
Đám người nhà họ Chu gi/ật nảy mình, ông bà nội của Chu Hùng bò lồm cồm đến trước đài:
“Các người đều là đối tác của tập đoàn Chu thị, lẽ nào cứ trơ mắt nhìn công ty hỗn lo/ạn?”
“Nhìn bộ dạng nó đi, tóc tai bờm xờm, mắt mũi chẳng thấy đâu, các người muốn theo thằng nhãi này à? Sớm muộn gì cũng xong đời hết!”
Mọi người cười lớn:
“Chúng tôi không theo con trai ruột của tổng giám đốc Chu, lẽ nào theo lũ giao nước như các người?”
“Ha ha ha… thằng giao nước này còn chơi trò ăn thỏa thuận, thời đại nào rồi? Cười ch*t mất…”
“Biên lợi nhuận giờ ông tính xong chưa?”
“Nhân viên vệ sinh trong công ty tôi còn giỏi hơn các người! Giới này là nhìn vào gen, các người có phải loại vật liệu đó không?”
Những người này chế giễu xong, bắt đầu khoe khoang với nhau:
“Ông không biết à? Thằng Hạo nhà tôi sớm đã theo anh Yến rồi. Kỳ thi thử này, tổng điểm 580!” một ông chủ cười quái đản.
Người khác không phục: “Ha ha, 580 thì là gì? Anh Yến còn nhận thư tình của con gái tôi gửi đấy!”
Luật sư Trương nghe thấy những lời này, hối h/ận vì không biết anh Yến sớm hơn.
Nhưng giờ vẫn kịp, nên lặng lẽ giơ thỏa thuận lên, rồi giáng đò/n cuối cùng vào người nhà họ Chu:
“Anh Yến trông có chút khí chất giang hồ, nhưng chúng tôi cũng rất thích phong cách này.”
Sau đó, người nhà họ Chu bị cơ quan tư pháp của trung tâm chấm thi triệu tập.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.
Luật sư Trương dẫn tôi trực tiếp đến công ty tập đoàn Chu thị, triệu tập hội đồng quản trị, công bố kết quả thừa kế.
Sau khi trở thành người thừa kế tập đoàn Chu thị, việc đầu tiên tôi làm là đình chỉ công tác tất cả người nhà họ Chu.
Sau đó…
Kiểm tra sổ sách!
Tôi không tin người nhà họ Chu ki/ếm tiền bằng năng lực, với cái n/ão trạng đó, không tham ô hủ bại thì ki/ếm tiền kiểu gì? Chẳng lẽ thật sự đi làm tử tế à…
Làm gì…
Đi đưa nước cho các văn phòng à?
Mọi việc thuận lợi đến kinh ngạc.
Chưa đầy ba ngày, hồ sơ tội phạm chiếm đoạt chức vụ đã được điều tra ra hết.
Vì họ căn bản không biết cách che đậy, cứ thế đường hoàng phát tiền thưởng hàng triệu cho người nhà.
Đợi họ từ trung tâm chấm thi đi ra, đón chờ họ sẽ là việc trả lại toàn bộ tài sản bất hợp pháp và án tù có thời hạn trên mười năm.
Việc công ty xử lý mất mấy ngày, trường học tôi cũng bận chẳng ngó ngàng tới.
Đối với người yêu học tập như tôi, điều này còn đ/au khổ hơn là gi*t tôi.
Nhưng đám người trong công ty không để tôi đi, từng người một già đến rụng hết tóc, ngày ngày thay phiên nhau canh chừng trước cổng trường.
Cuối cùng, ngày thi đại học cũng đến, đám người này cuối cùng cũng có chút lương tâm, thả tôi ra đi thi.
Trước cổng trường, tôi vung tay hô lớn: “Anh em, xông lên cho tao!”
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của các bậc phụ huynh trường khác, một đám thanh niên nhuộm tóc vàng, ăn mặc kỳ quái, từng đứa một gào rú xông vào phòng thi.
Thậm chí có người còn livestream ngay tại chỗ: “Ôi vãi, tôi phát hiện ra một cú twist kinh thiên động địa, ông quay clip kiểu này chắc chắn bùng n/ổ.”
[Hết truyện]