Cô ấy lấy điện thoại ra cho chúng tôi xem.
Tôi rất ngạc nhiên, không ngờ Hà Nặc lại sẵn lòng giúp mình.
Hiệu trưởng vì sự xuất hiện của cô ấy mà mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Ông ta trăm phương ngàn kế muốn ngăn cản, tiếc là không thể lại gần.
Thấy không thể cư/ớp điện thoại của Hà Nặc, ông ta chỉ có thể dùng lời lẽ để phản bác.
"Giả! Video chắc chắn là giả! Camera giám sát đã hỏng rồi, làm sao có thể có video được?"
"Hà Nặc! Cô đừng đưa video giả lên! Cô đừng làm h/ủy ho/ại danh tiếng của trường chúng ta!"
Đoạn băng được phát lên.
Trong video, hiệu trưởng đang giám sát Dương Chí Viễn và nói với thầy ta:
"Tôi nói này, sao cậu lại không lừa được con nhóc đó? Nếu không thì chúng ta cũng chẳng đi đến bước này!"
"Thật là phục cậu! Chuyện đơn giản như vậy mà cậu cũng làm không xong!?"
Dương Chí Viễn rất bất lực.
"Không còn cách nào khác, nó mệnh hèn nhưng xươ/ng lại cứng lắm."
"Dù tôi có u/y hi*p hay dụ dỗ thế nào, nó cũng không chịu nghe theo."
Hiệu trưởng thở dài một tiếng, ra lệnh cho Dương Chí Viễn:
"Thôi được rồi! Chuyện đã đến nước này, mau x/é bài thi của nó đi, khiến nó không có kết quả!"
"Phải làm cho tốt việc này! Nếu không bố mẹ Triệu Nhã chắc chắn sẽ đòi lại những thỏi vàng đã đưa cho chúng ta đấy!"
Dương Chí Viễn lục lọi trong đống hồ sơ.
Sau khi tìm thấy bài thi của tôi, thầy ta x/é nát thành từng mảnh rồi ném vào thùng rác.
7.
Video được phát ra, Dương Chí Viễn bắt đầu đổ lỗi.
"Đó đều là do hiệu trưởng bảo tôi làm! Chính ông ta dùng tiền đồ của tôi để u/y hi*p tôi!"
"Trong video cũng đã thể hiện rõ rồi, là hiệu trưởng bảo tôi làm vậy, không phải ý muốn của tôi!"
Hiệu trưởng đ/ấm thẳng vào mặt thầy ta.
"Đồ khốn nạn, mày nói bậy bạ gì đó!"
"Triệu Nhã rõ ràng là học sinh trong lớp mày! Là mày nhận tiền của họ rồi muốn làm việc cho họ!"
"Tao chẳng qua chỉ bị vài câu nói của mày lừa gạt thôi! Kẻ có vấn đề là mày! Người đáng bị bắt cũng là mày!"
Hai người họ tranh cãi không dứt, tiếc là kết cục đã không thể thay đổi.
Chứng cứ rành rành, cả hai đều bị cảnh sát kh/ống ch/ế.
Trước khi Dương Chí Viễn bị đưa đi, tôi yêu cầu thầy ta phải xin lỗi tôi.
"Ba năm học cấp ba này, thầy không ít lần hạ thấp tôi bằng lời lẽ, nhục mạ tôi, khiến tinh thần tôi bị tổn thương."
"Cả việc thầy vì tiền mà x/é nát bài thi đại học của tôi, thầy phải xin lỗi tôi một cách nghiêm túc!"
Với những tội danh này, Dương Chí Viễn sẽ bị kết án nặng hơn.
Dương Chí Viễn đương nhiên không thừa nhận.
"Sở Ninh, tôi phỉ báng em, nhục mạ em? Tôi thấy là em tự nhớ nhầm thì có!"
"Bình thường tôi dạy học đều rất tận tâm tận lực, tôi là giáo viên dẫn dắt em đi đúng hướng! Chưa bao giờ nhục mạ em cả!"
"Ngoài việc x/é bài thi của em lần này là tôi sai, thì trước đó tôi vẫn là người thầy chủ nhiệm tốt của các em!"
Tôi đương nhiên biết thầy ta không chịu thừa nhận.
Vì vậy, tôi lấy ra chiếc bút ghi âm đã tích lũy suốt ba năm qua.
Đây là thứ tôi đã chuẩn bị cho Dương Chí Viễn ngay từ đầu.
Từ khi thầy ta bắt đầu dùng lời lẽ làm tổn thương tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn bằng chứng này cho chính mình.
Khi đoạn ghi âm đầu tiên được phát lên, sự tức gi/ận hiện rõ trên mặt Dương Chí Viễn.
"Sở Ninh! Thật không ngờ đấy! Em lại ghi âm mỗi khi đến tìm tôi sao?"
"Em làm vậy là phạm pháp, em ghi âm mà không có sự đồng ý của tôi!"
"Những thứ này không tính! Ai biết được em có c/ắt ghép á/c ý hay không! Đều là giả hết!"
Mặc cho thầy ta đổ lỗi thế nào cũng vô ích.
Thầy ta bị cưỡ/ng ch/ế đưa đi.
Sau khi sự việc được giải quyết, bố lái xe chở tôi về nhà và hỏi: "Con gái, ổn cả rồi chứ?"
"Thấy họ nhận hình ph/ạt, trong lòng có dễ chịu hơn chút nào không?"
Tôi gật đầu.
Thú thật là trong lòng quả nhiên đã dễ chịu hơn.
Uất ức kìm nén suốt ba năm, cuối cùng giờ đây cũng được giải tỏa.
Dù sao đây cũng là ba năm, ba năm đèn sách.
Bố thấy tôi không cười nổi, xoa đầu tôi, vẫn muốn an ủi tôi thêm.
"Con gái, con rất giỏi, có thể nhẫn nhịn ba năm để phản kích lại kẻ x/ấu đó."
"Phần thưởng cho con, tuần này bố bận xong việc sẽ đưa con và mẹ đi du lịch, thế nào?"
Thực ra trong lòng tôi đã không còn buồn nữa.
Lúc này Ngô Tĩnh Di gửi tin nhắn đến:
【Ninh Ninh, nghe nói hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm lớp mình đều bị bắt rồi à? Chuyện gì thế, cậu biết không?】
Xem ra bạn ấy đến để hóng chuyện.
Tôi kể sơ qua tình hình hôm nay cho bạn ấy.
Bạn ấy gửi một icon cười lớn:
【Dám x/é cả bài thi đại học! Vì tiền mà gan thầy ta lớn thật đấy!】
【Dương Chí Viễn cũng có ngày hôm nay! Thầy ta cũng hànhz hạz cậu không ít! Lại còn hànhz hạz cả những bạn học nhà bình thường nữa, cuối cùng! Cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi!】
【Đáng lẽ phải nh/ốt thầy ta trong tù vĩnh viễn! Loại người này đừng thả ra ngoài nữa!】
Đúng vậy, tôi cũng nghĩ như thế.
Về đến nhà, mẹ đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm ngon lành.
"Về rồi à? Mệt lắm phải không?"
"Cơm canh xong xuôi cả rồi, hai bố con mau ngồi xuống ăn đi!"
8.
Trên bàn ăn, bố kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe.
Mẹ biết chuyện hôm nay, xót xa cho tôi.
Bà vội gắp đầy th!t vào bát tôi, sợ tôi bị đói.
"Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào."
"Ba năm nay con chịu ấm ức sao không nói với bố mẹ?"
"Con gái, con kiên cường quá, ấm ức quá, mau ăn đi con."
Thực ra tôi ổn rồi!
Tình yêu thương tràn đầy của mẹ khiến tôi ăn không nổi nữa!
Ăn no nê xong, bố mẹ bắt đầu bàn bạc xem sắp tới sẽ đưa tôi đi du lịch ở đâu.
Họ thảo luận vô cùng sôi nổi.
"Tôi thấy chỗ này được! Hợp để tránh nóng! Bây giờ đi ngắm cảnh, không biết là mát đến mức nào!"
"Không không, đi chỗ này! Chỗ này nhiều điểm tham quan, còn có thể ngắm hoa nữa!"
...
Cuối cùng họ không thảo luận ra kết quả gì, liền nhìn về phía tôi, đồng thanh nói:
"Con gái, con chọn đi!!"
Áp lực đột nhiên dồn lên tôi.
Tôi đâu có chọn nổi, liền quay người lẻn vào phòng.
Sau đó Dương Chí Viễn đòi gặp tôi một lần, nói là muốn xin lỗi tôi nghiêm túc.
Tôi đắn đo một lúc rồi vẫn chọn đến gặp.
Dương Chí Viễn thấy tôi, cảm xúc có chút kích động.
"Sở Ninh, em đến rồi à?"
"Tôi còn tưởng em không muốn gặp tôi!"
Tôi bình tĩnh ngồi xuống.
"Tôi đến để nghe thầy xin lỗi, không phải để nghe thầy nói những lời khác."
Dương Chí Viễn không nghe lời tôi, cứ luyên thuyên kể về chuyện cũ.
"Sở Ninh, tôi vẫn nhớ lúc em mới vào lớp, ít nói, là một học sinh trầm tính chỉ biết chăm chỉ học tập."
"Sau này thấy em thi được hạng nhất, với tư cách là chủ nhiệm, tôi thật lòng thấy vui cho em."
"Sau đó thấy em liên tục giành được nhiều giải nhất, người khác đều khen tôi, nói tôi dạy được học sinh giỏi như em, lúc đó tôi thật sự rất vui."
"Sở Ninh, không thể không thừa nhận, em đúng là học sinh giỏi nhất mà tôi từng dạy, cũng là người xuất sắc nhất."
Sao cứ đến lúc này lại nói những thứ này nhỉ?
Tôi thật sự không muốn nghe những lời hồi tưởng dài dòng thối tha của thầy ta.
"Nói trọng tâm đi, tôi không đến để nghe thầy lải nhải đâu."
Dương Chí Viễn hơi buồn bã.
"Tôi biết em rất thất vọng về người thầy chủ nhiệm như tôi, nhưng nhiều lúc tôi đều thấy em là một học sinh rất xuất sắc, điểm này không thể nghi ngờ."
"Trước kia đúng là tôi sai, tôi là giáo viên mà không dạy dỗ đàng hoàng, lại đi nhận tiền của người khác mà làm hại em."
"Dù sao em vẫn còn là một đứa trẻ, em không nên phải chịu nhiều tổn thương đến thế, tôi thật lòng xin lỗi em, hy vọng em không để bụng mà tha thứ cho tôi."
"Tha thứ cho tôi thì tốt cho cả hai chúng ta, cả tôi và em trong lòng đều sẽ dễ chịu hơn."
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào mắt thầy ta.
Trong mắt thầy ta, tôi không thấy một chút hối h/ận nào.
Mà chỉ thấy thầy ta đang nghĩ cách để lừa dối, khiến tôi tha thứ.
Thầy ta không thực sự muốn xin lỗi tôi, thầy ta chỉ là sợ hãi thôi.
Thầy ta gọi tôi đến xin lỗi chỉ là để tôi thông cảm, giúp thầy ta giảm bớt hình ph/ạt hiện tại.
Cho nên tôi không chút nể nang mà từ chối lời xin lỗi thiếu chân thành đó.
Dương Chí Viễn thấy tôi không chịu tha thứ, liền nổi đi/ên.
Ông ta dùng hai tay đ/ập mạnh vào bàn trước mặt.
"Sở Ninh! Em đúng là không biết tốt x/ấu!"
"Tôi đã xin lỗi em chân thành thế này rồi! Sao em vẫn chưa hài lòng?"
"Chẳng phải em muốn có được sự công nhận của tôi, muốn có được lời xin lỗi của tôi sao?"
Thầy ta không nhận ra lỗi lầm của bản thân.
Vậy thì tôi cũng chẳng cần lãng phí thời gian với thầy ta ở đây nữa.
Tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Dương Chí Viễn thấy tôi muốn đi, cả người hoảng lo/ạn.
Miệng toàn là những lời c/ầu x/in.
"Cái đó... Sở Ninh, em muốn nghe gì nào?"
"Chẳng phải là những lời khen ngợi sao? Tôi đã biết lỗi rồi, em muốn nghe gì cứ nói, tôi nói cho em nghe!"
"Đừng đi mà, Sở Ninh..."
Tiếc là tôi đã không còn hứng thú, cũng không muốn nghe nữa.
Tôi trực tiếp quay người rời khỏi đó.
Về đến nhà, bố mẹ đã thu dọn hành lý xong xuôi.
Tôi gi/ật mình.
"Bố mẹ, không phải việc của bố mẹ chưa xong sao? Sao lại đi nhanh thế?"
Bố mẹ nhìn nhau cười.
Mẹ cười nói: "Để sớm đưa con đi chơi, nên bọn ta gác công việc lại trước."
"Chỉ một thời gian thôi, không sao đâu, hạt giống mới nghiên c/ứu đã giao cho Tiểu Lưu quản lý rồi."
"Cả nhà chúng ta, cứ thoải mái mà cho mình một kỳ nghỉ! Đi chơi một chuyến thật đã!"
Bố phụ họa theo mẹ.
"Mẹ con nói đúng đấy!"
"Đi thôi! Khuân hành lý lên xe! Chúng ta đi du lịch tự lái!"
Tôi chạy lon ton lên giúp một tay.
"Vâng!"