「Thứ hai, món đồ này không phải do tôi m/ua, có lẽ Lục tổng muốn khai phá 'bản đồ mới' cùng cô nên mới cố ý gửi đến văn phòng, lại sợ cô ngại nên mới để lại thông tin liên lạc của tôi."
"Nếu cô còn thắc mắc, có thể kiểm tra danh sách m/ua sắm của Lục tổng, hoặc gọi điện cho bên b/án hàng để hỏi ID tài khoản đã đặt hàng."
Một khoảng lặng bao trùm, hồi lâu không có ai trả lời.
Nửa đêm, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng sột soạt.
Trong bóng tối, một thân hình cao lớn đang chậm rãi cúi xuống, chiếc váy ngủ hai dây bị kéo lên tận eo.
Tôi không chút do dự, vung tay t/át thẳng một cái.
"Giang Lĩnh Nguyệt!"
Bật đèn đầu giường lên, Lục Cẩn Hoài đang nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi.
Da anh ta vốn trắng, vết đỏ trên mặt hiện lên rất rõ, còn có một vệt m/áu do móng tay cào.
Tôi sớm đã biết là anh ta, nhưng bề ngoài vẫn không chút gợn sóng, hơi ngạc nhiên.
"Lục tổng? Xin lỗi, tôi tưởng có tr/ộm lẻn vào."
Lục Cẩn Hoài không tin, dù sao an ninh ở khu chung cư này nổi tiếng là tốt.
"Cô cố ý đúng không? Tôi còn lo cô không vui vì chuyện tối nay đấy."
"Lục tổng, đây là hành vi xâm phạm gia cư bất hợp pháp, còn những tiếp xúc thân mật không được sự đồng ý của chủ nhân thì gọi là quấy rối."
Lục Cẩn Hoài đẩy đẩy quai hàm, tức đến bật cười.
"Căn nhà này còn là tôi tặng cô đấy, hơn nữa, chúng ta..."
"Chúng ta chia tay đi."
Thậm chí ngay cả từ "chia tay" cũng không xứng, chỉ là kết thúc một mối qu/an h/ệ không lành mạnh.
Lục Cẩn Hoài chậm rãi đứng thẳng người, ý cười dần biến mất.
Khung xươ/ng của anh ta cực kỳ ưu tú, là kiểu người đẹp trai từ nhỏ đến lớn.
Khi cười thì tùy ý phóng túng, lúc không biểu cảm lại mang theo vẻ sắc bén.
"Cô nghiêm túc đấy à? Vì Kiều Mạt?"
Tôi không trả lời, cũng không muốn trả lời.
Nếu nhất định phải có lý do, tôi có thể liệt kê ra hàng chục cái, nhưng thì đã sao chứ.
Lục Cẩn Hoài dường như muốn lấy th/uốc lá trong túi, nhưng lại chạm vào khoảng không.
Anh ta ch/ửi thề một tiếng, tư thế đứng từ trên cao nhìn xuống có vẻ hơi kiêu ngạo.
"Được thôi, dù sao gương mặt này của cô tôi cũng chán ngấy từ lâu rồi."
Tôi mỉm cười: "Trùng hợp thật, tôi cũng vậy."
Tiếng đóng cửa mạnh đến mức khiến lồng ngựk người ta chấn động.
Tôi đổ ập xuống giường như người mất hết sức lực, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Thế giới của người trưởng thành, chính là nên quyết đoán và dứt khoát.
Không trì hoãn, không tiêu hao, không lãng phí thời gian của bất kỳ ai, đó chính là một loại tử tế.
6.
Một khi con người đã có ý định rời đi, họ bắt đầu buông lỏng dần.
Sáng hôm sau, tôi canh đúng giờ để đến công ty.
Lục Cẩn Hoài ngồi ở vị trí đầu bàn dài, trên mặt dán miếng băng cá nhân.
Kiều Mạt vẻ mặt lo lắng: "Tối qua anh không phải nói đi tìm bạn sao? Sao lại bị thương rồi?"
Lục Cẩn Hoài không chút biến sắc nhìn tôi một cái, đầy ẩn ý: "Không sao, bị mèo hoang cào thôi."
Sau khi cuộc họp kết thúc, Kiều Mạt gọi tôi lại.
"Thư ký Giang, sau này việc của anh Cẩn Hoài sẽ do Tiểu Lâm phụ trách, chị dạy bảo em thêm nhé, được không?"
Cô ta kéo tay Lục Cẩn Hoài lắc lắc.
Anh ta nhìn cô ta đầy bất lực, rồi chốt hạ.
"Những năm này em làm việc rất xuất sắc, nhưng cũng phải cho người mới cơ hội phát triển chứ."
Trong đợt thực tập sinh này, chỉ có Tiểu Lâm là nam.
Sáng sớm khi vừa đến chỗ làm, tôi đã nhận ra tài liệu mất hơn một nửa, những thứ còn lại đều là đồ không quan trọng.
Người sáng suốt đều biết, đây là cách Kiều Mạt tuyên bố chủ quyền, hay nói cách khác là không tin tưởng tôi.
Không cần bất kỳ sự điều động nhân sự nào, chỉ một câu nói của Lục Cẩn Hoài là đủ.
Những ánh mắt dò xét xung quanh đầy mong chờ, có lẽ họ muốn xem một màn "x/é x/ác" nhau.
Dù sao trong mắt người khác, tôi vẫn là thư ký Giang cứng cỏi không gì lay chuyển được.
Tiếc là phải làm khán giả thất vọng rồi.
"Được thôi, tôi không có ý kiến."
Lục Cẩn Hoài hơi nhíu mày, nụ cười trên mặt Kiều Mạt cũng cứng đờ trong giây lát.
Đối với tôi mà nói, vừa hay không cần lãng phí thời gian bàn giao công việc, lại còn tránh được việc tiếp xúc với Lục Cẩn Hoài.
Còn về câu nói cuối cùng của Kiều Mạt, tôi coi như không nghe thấy.
Nhẹ nhõm vô cùng, giờ nghỉ trưa tôi ngồi ở quán cà phê dưới lầu phơi nắng.
Trên điện thoại là giao diện đơn xin thôi việc.
Tiểu Quế hớt hải chạy tới, vẻ mặt lo lắng.
"Chị Giang, có chuyện rồi, chị có nhớ công ty tên Hoa Dịch trước kia không?"
Tôi gật đầu: "đá/nh giá năng lực của công ty họ là do tôi làm, rủi ro hợp tác rất lớn nên hợp đồng vẫn chưa ký."
Thực ra tôi có tư tâm.
Lúc làm đá/nh giá, tôi đã kiểm tra người phụ trách phía đối tác, tình cờ chính là gã Triệu Vĩ bị tôi dội canh gà lên đầu.
"Hợp đồng đó đã bị Kiều Mạt ký rồi, còn tự ý ứng trước mấy triệu tiền hàng, giờ Hoa Dịch đơn phương hủy hợp đồng, Kiều Mạt ngoài khóc ra thì chẳng biết làm gì cả."
"Hoa Dịch nói muốn đòi tiền bồi thường thì chị đi mà đàm phán, Lục tổng đã đồng ý rồi..."
7.
Khu vực văn phòng vốn ồn ào giờ tĩnh lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tôi gõ cửa văn phòng chủ tịch, hồi lâu mới nghe thấy tiếng "vào".
Chỉ mới vài ngày, văn phòng của Lục Cẩn Hoài dường như đã biến thành một khu vui chơi thiếu nữ.
Kiều Mạt ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ.
Tôi thẳng thắn nói: "Tôi không đi, ai gây ra rắc rối thì người đó tự chịu trách nhiệm."
Lục Cẩn Hoài cười như không cười, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt.
"Thư ký Giang, đừng mang cảm xúc cá nhân vào công việc."
Anh ta đang ám chỉ cái t/át tối qua, cho rằng tôi nói chia tay chỉ là đang gi/ận dỗi.
"Lục tổng, anh biết Triệu Vĩ của Hoa Dịch là người thế nào mà..."
"Chuyện này là sơ suất của Kiều Mạt, tôi sẽ ph/ạt cô ấy, hiện tại cô ra mặt là cách giải quyết nhanh nhất, có yêu cầu gì cô cứ đề xuất."
Giọng Lục Cẩn Hoài nhẹ nhàng nhưng không cho phép phản bác.
Nỗi đ/au xót không thể diễn tả trào dâng, làm sống mũi cay xè.
Xét về công, anh ta là một lãnh đạo đẩy cấp dưới vào hố lửa.
Dù sao người trong giới đều biết Triệu Vĩ tiếng x/ấu đầy mình, đặc biệt là kẻ háo sắc.
Xét về tư, Lục Cẩn Hoài có lẽ đã sớm quên mất, anh ta chính là người đã đưa tôi ra khỏi tay Triệu Vĩ.
Tôi hít sâu một hơi: "Tôi có thể đi, nhưng có hai điều kiện."
Lục Cẩn Hoài hài lòng mỉm cười: "Cô nói đi."
Tôi lấy điện thoại ra, nhấn vài cái trên hệ thống văn phòng.
"Phiền Lục tổng phê duyệt đơn xin thôi việc của tôi, ngoài ra bảo bộ phận tài chính tính toán lương tháng này và tiền thưởng quý của tôi, chuyển khoản cho tôi trong vòng một tiếng."
Sắc mặt Lục Cẩn Hoài lập tức tối sầm lại, nhìn giao diện phê duyệt mà mãi không động đậy.
"Anh Cẩn Hoài..." Kiều Mạt tủi thân gọi anh ta.
Đơn xin được thông qua, anh ta còn gọi điện cho bộ phận tài chính ngay trước mặt tôi.
Trước khi cánh cửa văn phòng đóng lại hoàn toàn, tôi nghe thấy Kiều Mạt hỏi Lục Cẩn Hoài.
"Anh Cẩn Hoài, liệu thư ký Giang có nhận được tiền rồi sẽ nuốt lời không ạ?"
"Yên tâm, cô ấy sẽ không đâu."
8.
Tôi sẽ.
Những vật dụng cá nhân cần mang đi không nhiều.
Tiền vừa vào tài khoản, tôi mỉm cười chào tạm biệt các đồng nghiệp rồi xoay người rời đi.
Khoảnh khắc bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, cơ thể như được trút bỏ một lớp vỏ bọc nặng nề.
Về nhà lấy hành lý xong, tôi còn tưới nước cho mấy chậu hoa, hy vọng chủ nhân tiếp theo cũng sẽ đối xử tốt với chúng.
Thời gian vẫn còn dư dả, tôi ghé qua cô nhi viện một chuyến.
Dì Dung đang gói sủi cảo, bà phủi bột mì trên tay, theo thói quen vòng quanh tôi mấy vòng.
"Sao g/ầy thế này? Có phải bận quá không ăn uống tử tế không?"
Tôi ngồi xuống giúp bà một tay: "Vâng, nên con định đi chơi một chuyến."
Dì Dung gật đầu tán thành.
Đám trẻ con đang tíu tít quanh những thiết bị vui chơi mới tinh trong sân.
"Đều là Lục tổng cho người mang tới đấy, tuy nói là làm từ thiện, nhưng dì nghĩ là vì con, có phải cậu ấy thích con không?"
Động tác trên tay khựng lại, tôi cười cười: "Lục tổng có bạn gái rồi, hơn nữa con cũng đã nghỉ việc."
"À, vậy... vậy đồ đạc có cần trả lại không, còn nhiều thứ để trong kho lắm."
"Không cần đâu, dù sao cũng là làm việc thiện."
Tôi từng dẫn Lục Cẩn Hoài đến đây vài lần, với tư cách là lãnh đạo và bạn bè.
Sau khi biết tôi lớn lên ở cô nhi viện, anh ta bắt đầu quyên góp vật chất định kỳ.
Có lẽ có một phần lý do là vì tôi, nhưng không quan trọng nữa.
Đĩa sủi cảo nóng hổi được dọn lên, đứa trẻ lớn hơn chạy lại.
"Chị ơi, anh trai đẹp trai kia sao không đến ạ?"
"Anh ấy b/ắt n/ạt chị, nên chị không định làm bạn với anh ấy nữa."
"Chị đừng buồn, sau này em cũng không chơi với anh ta nữa!"
Tôi cắn nửa cái sủi cảo bật cười thành tiếng.
Trước khi đi, tôi đưa cho dì Dung một chiếc thẻ ngân hàng.
Bà từ chối không chịu nhận: "Con cứ giữ lấy, đi chơi không tránh khỏi tốn kém."
"Dì đừng lo, những năm qua con tiết kiệm được không ít, dì cứ giữ lấy mà dùng."
Điều không nói ra là ngoài tiền tiết kiệm, còn có những khoản Lục Cẩn Hoài cho, đủ để tôi sống thoải mái.
Dì Dung lưu luyến tiễn tôi lên xe: "Còn quay lại không?"
Tôi ôm lấy bà, khẽ sụt sịt mũi.
"Tất nhiên rồi, đây là nhà của con mà."
Trước khi lên máy bay, tôi nhìn điện thoại lần cuối.
Lục Cẩn Hoài nhắn tin hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi trả lời: "Trên đường."
Sau đó xóa và chặn, một mạch xong xuôi.
Đã từng có lúc tôi tưởng rằng, Lục Cẩn Hoài là người c/ứu rỗi đời mình.
Sau này mới hiểu, chiếc ô anh ta đưa cho từ lâu đã bị mưa bão làm rá/ch nát.
Đời người như trăng, sẽ không quá viên mãn, cầu mà không được cũng chưa chắc đã là nuối tiếc.
Có lẽ là "tái ông thất mã, yên tri phi phúc" (trong cái rủi có cái may).
9.
Lục Cẩn Hoài ngồi trên ghế sofa câu lạc bộ, nhìn tin nhắn trả lời của Giang Lĩnh Nguyệt mà có chút bực bội.
Bạn bè trêu đùa: "Cậu c/ứu mỹ nhân kiểu này, còn định lấy anh em ra làm lá chắn à?"
Lục Cẩn Hoài nhếch môi không nói gì.
Ngay phòng bên cạnh là phòng VIP mà Hoa Dịch đặt, đương nhiên anh ta biết mục đích của đối phương.
Nhưng Lục Cẩn Hoài từ đầu đến cuối chưa bao giờ muốn để Giang Lĩnh Nguyệt gặp mặt đối phương.
Để không tỏ ra quá lộ liễu, anh ta còn cố ý hẹn thêm vài người bạn.
Số tiền bồi thường anh ta không quan tâm, chỉ muốn nghe Giang Lĩnh Nguyệt xuống nước một chút.
Có người tiếp lời: "Giang Lĩnh Nguyệt giống như yêu tinh trong núi tuyết ấy, đẹp nhưng lạnh lùng, tớ chưa từng thấy cô ấy cười."
"Cậu không hiểu rồi, cô ấy chỉ cười với Lục ca thôi, cậu là cái thá gì chứ?"
Câu này nói trúng tim đen Lục Cẩn Hoài, lập tức có cảm giác thỏa mãn.
Giang Lĩnh Nguyệt đối với anh ta đương nhiên khác biệt, tình cảm thứ này không thể giấu được.
Lục Cẩn Hoài đã thấy mọi dáng vẻ của Giang Lĩnh Nguyệt.
Khi cô cười mắt cong cong, khi bị b/ắt n/ạt quá đáng sẽ cắn môi trừng anh ta, nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt cũng trở nên sinh động.
Lần đầu gặp, đôi mắt chứa nước của Giang Lĩnh Nguyệt khiến lòng người mềm nhũn.
Cô ngoan ngoãn nghe lời, gặp khó khăn luôn vô thức tìm Lục Cẩn Hoài.
Thời gian lâu rồi, khó tránh khỏi cảm thấy nhàm chán.
Anh ta bắt đầu đưa Giang Lĩnh Nguyệt tiếp xúc với công việc công ty, làm quen với những mối qu/an h/ệ trong các giới.
Cô ấy rất có năng khiếu, tốc độ trưởng thành nằm ngoài dự đoán.
Hoàn cảnh sẽ đồng hóa một con người, Giang Lĩnh Nguyệt trở nên khôn khéo, dồn hết tâm trí vào công việc.
Ban đầu Lục Cẩn Hoài còn khá thích sự tương phản giữa vẻ công tư phân minh bên ngoài và sự quấn quýt khi về nhà.
Dần dần, anh ta lại bắt đầu hoài niệm Giang Lĩnh Nguyệt của ngày xưa.
Nhưng lại không thể để Giang Lĩnh Nguyệt rời công ty, có cô ấy rồi Lục Cẩn Hoài quả thực nhàn nhã hơn nhiều.
Đối với Kiều Mạt chẳng qua chỉ là nhất thời hứng thú, những gì anh ta nhìn thấy đều là dáng vẻ ngày trước của Giang Lĩnh Nguyệt.
Lục Cẩn Hoài chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay với Giang Lĩnh Nguyệt.
Anh ta sẵn sàng cưới Giang Lĩnh Nguyệt, nhưng ít nhất không phải bây giờ.
Cửa phòng VIP bị đẩy ra, Kiều Mạt mắt đỏ hoe đứng trước mặt anh ta.
"Anh lừa em nói có việc bận, là để đến gặp Giang Lĩnh Nguyệt sao?"
Lục Cẩn Hoài giờ không muốn dỗ dành cô ta: "Em về trước đi, lát nữa anh tìm em."
"Không, anh phải đi với em ngay bây giờ!"
Trong lúc giằng co, phòng bên cạnh vang lên tiếng hét của con gái.
Lục Cẩn Hoài lao ra ngoài.
Triệu Vĩ đang cưỡng ép kéo một cô gái vào phòng trong.
Từ góc nhìn ở cửa, chỉ có thể thấy nửa thân người của cô gái, áo trắng quần đen.
Lục Cẩn Hoài lao tới đ/ấm một cú.
Người phía sau giữ anh ta lại: "Lục ca! Bình tĩnh chút, người này không phải Giang Lĩnh Nguyệt."
Triệu Vĩ ôm mặt ch/ửi bới: "Mẹ kiếp, tao bị nguyền rủa à? Sao đâu đâu cũng có mày?"
"Giang Lĩnh Nguyệt đâu?"
"Tao làm sao biết được, tao còn muốn hỏi sao các người lại lật lọng đấy."
Triệu Vĩ chỉ vào Kiều Mạt phía sau đám đông: "Họ Kiều kia, là cô nói sẽ đưa Giang Lĩnh Nguyệt tới, người đâu?"
Sắc mặt Kiều Mạt tái nhợt, đứng không vững.
"Em chỉ vì quá yêu anh, sợ anh bị Giang Lĩnh Nguyệt cư/ớp mất..."
"Cô là cái thứ gì mà đòi so sánh với cô ấy? Ai cho cô cái gan làm chuyện này?"
Lục Cẩn Hoài bóp cổ Kiều Mạt, giọng nói lạnh lẽo chưa từng thấy.
Anh ta hất văng Kiều Mạt về phía Triệu Vĩ.
"Tặng cô ta cho anh đấy."
10.
Lục Cẩn Hoài không tìm thấy Giang Lĩnh Nguyệt nữa rồi.
Khi biết căn nhà đã bị b/án, đầu óc Lục Cẩn Hoài trống rỗng.
Ở đó có kỷ niệm của họ suốt sáu năm, Giang Lĩnh Nguyệt không cần nữa sao?
Lục Cẩn Hoài đến cô nhi viện, đám trẻ nhìn thấy anh ta là chạy mất.
Dì Dung nhíu mày: "Con bé chỉ nói muốn nghỉ ngơi một chút, dì cũng không biết nó ở đâu."
Giang Lĩnh Nguyệt không có người thân, bình thường ngoài công việc ra thì chỉ ở bên anh ta.
Vì vậy Lục Cẩn Hoài mới cho rằng Giang Lĩnh Nguyệt không thể rời xa mình.
Cảm giác hoảng lo/ạn vì mất mát khiến anh ta không thở nổi.
Lục Cẩn Hoài mơ hồ đi loanh quanh trong cô nhi viện.
Khi đi ngang qua một căn phòng, anh ta dừng bước.
Trên bức ảnh cũ, dì Dung đang dắt một cô bé, trông chừng mười tuổi.
Tóc c/ắt ngắn lởm chởm, vừa g/ầy vừa đen, tay chân lộ ra ngoài còn vài vết s/ẹo chưa lành.
Đó là Giang Lĩnh Nguyệt ngày nhỏ.
Anh ta nhìn chằm chằm vào người trong ảnh, trong đầu bỗng lóe lên một đoạn ký ức.
Năm lớp 9, anh ta trốn học chạy đến vùng ngoại ô hẻo lánh.
Khi đi ngang qua căn nhà rào bằng lưới sắt, nghe thấy tiếng khóc thét của một cô bé.
Lục Cẩn Hoài tìm được một khe hở chui vào, nhìn thấy một gã đàn ông s/ay rư/ợu đang cầm vỏ chai rư/ợu vỡ, miệng đầy lời lẽ tục tĩu.
Khoảnh khắc vỏ chai đ/âm xuống mặt cô bé, Lục Cẩn Hoài lao tới dùng lưng đỡ, anh ta có thể nghe thấy tiếng da th!t bị x/é rá/ch.
Anh ta nghiến răng chịu đ/au kéo cô bé chạy đi.
Trời tối cộng thêm cả hai ngã lấm lem bùn đất, anh ta căn bản không nhớ rõ đối phương trông như thế nào.
Chạy rất lâu, anh ta cảm thấy m/áu mình sắp chảy hết mới gặp được người qua đường tốt bụng.
Sau đó anh ta được đón về nhà, chuyện này cũng sớm quên mất.
Lục Cẩn Hoài cuối cùng cũng hiểu ra, lần đầu gặp gỡ mà anh ta nghĩ, thực ra là tái ngộ.
Giang Lĩnh Nguyệt nhận ra anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, nên mới chịu chấp nhận anh ta.
Thế nhưng bản thân mình đã làm những gì chứ?
đ/au khổ và hối h/ận đan xen, lồng ngựk đ/au như lửa đ/ốt.
Lục Cẩn Hoài ôm đầu, chậm rãi dựa vào tường ngồi xuống.
Giang Lĩnh Nguyệt chưa bao giờ nhắc đến chuyện quá khứ.
Cô ấy rất thích vuốt ve vết s/ẹo trên lưng Lục Cẩn Hoài, mỗi lần nhìn thấy đều hỏi một câu có đ/au không.
Lục Cẩn Hoài đột nhiên nhớ lại ngày đó ở văn phòng, ánh mắt Giang Lĩnh Nguyệt nhìn anh ta.
Giống như anh ta từng bỏ số tiền lớn m/ua một bức tranh ghép, tốn bao công sức ghép được một nửa mới phát hiện không phải dáng vẻ mình mong đợi.
Giang Lĩnh Nguyệt chính là nhìn anh ta với vẻ thất vọng như vậy.
Người anh hùng nhỏ từng c/ứu cô ấy, cuối cùng lại trở thành kẻ b/ắt n/ạt cô ấy.
Lục Cẩn Hoài nghĩ, nhất định phải tìm thấy Giang Lĩnh Nguyệt.