Mẹ tôi dắt tôi đi tái giá.
Nhà cha dượng có một ông anh trai cà chớn.
Anh ta nhìn tôi đầy thâm hiểm rồi bảo: "Chào mừng đến với địa ngục."
Đêm đó, anh ta ném hai con chuột cống sống vào phòng tôi.
Tôi im lặng không nói với ai cả.
Ngày hôm sau, tôi nhét luôn một con rắn vào cặp sách của anh ta.
Anh ta phải nhập viện.
KO!
Từ đó, chúng tôi bắt đầu cuộc chiến ngầm.
Kết quả là một ngày nọ, anh ta nói với tôi: "Được rồi, tôi nhận thua, tôi thích em!"
?
Đồ rác rưởi, anh có chơi nổi không đấy!
1
Mẹ tôi là một "mẹ hổ" trong truyền thuyết, miệng lưỡi sắc bén, lòng dạ cũng sắc như d/ao.
Văn thì có thể tranh tụng tại tòa, võ thì có thể đá/nh cho l/ưu ma/nh tơi bời.
Những năm qua, bà dắt tôi sống một cuộc đời đầy sóng gió.
Nay ở tầng hầm, mai ngủ gầm cầu.
Cuộc sống bấp bênh, chỉ thiếu nước đi nhặt rác thôi.
Mẹ hỏi tôi có trách bà không.
Tôi lắc đầu lia lịa: "Mẹ cho con một mạng sống đã là ơn huệ lớn rồi, con không dám đòi hỏi gì thêm. Vậy nên, chị gái à, mình có thể hạ con d/ao xuống được không?"
Mẹ rất hài lòng, khen tôi biết điều.
Tôi cũng rất hài lòng, giữ được cái mạng nhỏ.
Đột nhiên một ngày nọ, nàng Tôn Nhị Nương biến thành thục nữ.
Mẹ nói bà yêu rồi.
Đối tượng là ông chủ của công ty bà.
Ông chủ ngưỡng m/ộ vì mẹ tôi lau sàn sạch bong, bàn ghế sáng bóng.
Sự chân chất, lương thiện của mẹ đã thu hút ông ấy sâu sắc.
Ông ấy thề sẽ cưới mẹ làm vợ.
Á đù!
Tôi vỗ bàn tán thưởng.
Đây chẳng phải là phiên bản trung niên của "Tổng tài bá đạo yêu tôi" sao?
Mẹ tôi bẽn lẽn, mặt đỏ bừng:
"Bảo bối à, con nói xem mẹ nên gả hay không gả!"
Tôi rơi những giọt nước mắt cảm động.
Trước kia gọi người ta là "Nhị Cẩu", giờ gọi là "Bảo bối".
Tình yêu đúng là một thứ kỳ diệu.
"Cuộc hôn nhân này con đồng ý!"
Thế là, mẹ dắt tôi gả vào hào môn.
Lần đầu gặp cha dượng, tôi kinh ngạc đến mức ngỡ ngàng.
Vai rộng eo hẹp, hình tam giác ngược.
Lông mày ki/ếm mắt sáng, sống mũi cao.
Mẹ tôi dịu dàng:
"Bảo bối à, gọi chú đi!"
Gọi chú cái gì?
Gọi ba luôn!
Con tình nguyện mà!
Mẹ lại nói: "Nhà chú có một người anh, sau này con nhất định phải hòa thuận với anh nhé."
Ba dượng tương lai của tôi bất lực:
"Thằng Phóng nó nổi lo/ạn, Mạnh Mạnh chịu khó nhường nhịn nhé."
Nhường nhịn! Nhường nhịn!
Tôi gật đầu lia lịa.
Về đến nhà, mẹ vỗ vào cái đầu nhỏ của tôi:
"Lần đầu gặp mặt đã không ra gì, đây là dằn mặt đấy! Không phải hạng vừa đâu, tránh được thì tránh."
Tôi chớp mắt: "Không tránh được thì sao?"
Mẹ cười hừ: "Thì chiến!"
"Chiến hỏng rồi thì sao?"
"Chia nửa gia sản rồi chạy!"
Tuyệt lắm, chị gái à!
2
Đám cưới tập hai của hào môn rất hoành tráng.
Họ bày ra cả một bữa tiệc tối.
Tôi và mẹ lần đầu mặc váy dạ hội.
Có người khen chúng tôi là hạng hồ ly tinh.
Tôi rất vui.
Ai đây nhỉ, mắt nhìn tốt thế.
Nhìn kỹ lại, ồ! Một con công nhỏ kiêu ngạo.
Bên cạnh cô ta còn có một người, đang nhìn tôi đầy thâm hiểm.
Nhìn ngũ quan này, giống hệt ba chúng ta.
Anh Phóng nhà ta, không chạy đâu thoát.
Anh ta cầm ly rư/ợu vang tiến lại gần tôi.
Cúi đầu nói một cách dịu dàng: "Em gái yêu dấu của anh, chào mừng đến với địa ngục!"
Địa ngục?
Cái phong thái này?
Vậy thì tôi nguyện xuống tầng thứ mười tám!
Tôi đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào:
"Cảm ơn anh trai!"
Gã đầu đỏ phía sau anh ta trông khó chịu ra mặt.
Cậu ta lẩm bẩm: "Đồ đần à!"
Không lễ phép.
Thế là khi đi ngang qua, tôi khẽ giẫm vào chân cậu ta:
"Á, sao anh lại để chân dưới chân tôi thế, đần à?"
Gã đầu đỏ mặt đen lại.
Anh Phóng nhà ta cười!
Áp suất không khí hơi thấp.
Chuồn thôi!
3
Tiệc tối hào môn rất nhân văn, mười một giờ là kết thúc.
Mẹ và cha dượng vào động phòng.
Tôi dặn mẹ nhỏ tiếng thôi.
Bà cười đầy ẩn ý.
"Đây là biệt thự!"
Rồi sao?
"Cách âm tốt!"
Ái chà, x/ấu hổ quá!
Để thể hiện tình anh em hòa thuận, tôi và Phóng ở phòng kế bên.
Trước khi về phòng, anh ta khoanh tay nhìn tôi.
Anh ta nói: "Nhắc nhở nhẹ, đêm đừng có ngủ say quá đấy!"
"Ồ, cảm ơn!"
Lần đầu nằm giường êm đệm ấm, tôi mất ngủ.
Cái số kiếp rẻ tiền này, phỉ nhổ!
Nửa đêm, ngoài cửa có động tĩnh.
Cửa hé ra một khe nhỏ, cái gì đó được thả vào.
"Chít chít chít!"
Tôi ngồi dậy, đối diện với bốn con mắt hạt đậu xanh.
Á, thú cưng!
Tôi nhảy lên nhảy xuống, trái phải cùng lúc.
Cuối cùng, khi đã kiệt sức, tôi cũng tóm được chúng.
Một tay một con.
Anh ta sợ tôi cô đơn sao?
Anh ta tốt bụng thật đấy!
Nhưng mà, có qua có lại mới toại lòng nhau.
Tôi không thể thất lễ được!
Sáng sớm ra chợ hoa chim, tôi m/ua một con rắn.
Con cưng này quấn người dữ lắm.
Tôi lưu luyến thả nó vào cặp sách của anh Phóng.
Anh Phóng rất quan tâm tôi, sáng sớm đã nhìn chằm chằm vào tôi.
Làm tôi thấy ngại gh/ê.
"Do em đẹp quá sao?"
Anh ta cười lạnh: "B/ệnh à?"
Tôi x/ấu hổ: "Có th/uốc không?"
Đối với sự hòa thuận của chúng tôi, cha dượng rất hài lòng.
Anh Phóng đanh đ/á: "M/ù à?"
Tôi nhắc nhỏ: "Ba m/ù đấy!"
Cha dượng cười lớn:
"Tiểu Phóng, em gái mới chuyển trường đến, cùng lớp với con, con chăm sóc em nhé!"
Anh Phóng cười lạnh:
"Ba yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc em ấy thật tốt!"
Anh ta nói nghiến răng nghiến lợi, làm tôi nhớ đến Dung M/a M/a!
Tối nay tôi phải xem lại Hoàn Châu Cách Cách mới được!
Vui quá!
Hào môn có tài xế.
Lần đầu ngồi xe sang, đi nửa đường đã bị anh Phóng bắt dừng lại.
Anh ta nói: "Cút xuống!"
Tôi chớp mắt, đạp anh ta xuống khỏi ghế.
Tôi khiêm tốn hỏi: "Cút thế này à?"
Mặt anh ta đen như cái đáy nồi dùng mười năm.
Ngay khi anh ta bò dậy, tôi mở cửa xe chạy mất.
Xe sang?
Phỉ nhổ!
Say xe muốn ch*t!
Tôi vừa nhận được khoản tiền sinh hoạt khổng lồ liền gọi một cuốc xe công nghệ.
Đúng mười bảy tệ.
Ha, tôi thích cảm giác vung tiền như rác thế này!
Tôi đến lớp trước anh Phóng.
Cô công nhỏ và gã đầu đỏ đều ở đó.
Cả phòng nhìn tôi bằng ánh mắt chú ý.
Ngại quá đi mất!
Tôi vội vàng chào hỏi: "Mọi người cứ ngồi, cứ ngồi, không cần khách sáo!"
"Hừ!"
"Hừ!"
"Hừ!"
...
Thì ra người giàu chào hỏi kiểu này.
Anh Phóng nhanh chóng đến nơi.
Anh ta chỉ vào tôi lạnh lùng nói: "Tôi nhớ mặt cô rồi!"
Phiên bản rút gọn của [Người đàn bà, cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi] à?
Dự bị tổng tài bá đạo đây rồi!
Tôi phấn khích nhìn anh ta.
Chính x/ác hơn là nhìn vào cái cặp sách của anh ta.
Bảo bối của tôi ở trong đó, một giây không thấy, như cách ba thu.
Anh ta lườm tôi:
"Còn nhìn nữa tôi móc mắt cô ra!"
Móc mắt?
Anh ta bi/ến th/ái thật, tôi yêu quá đi!
Anh Phóng mở cặp sách, thò tay vào.
Anh ta chạm phải cái gì đó, nhíu mày lấy ra.
Bảo bối của tôi thè lưỡi.
Đáng yêu quá! Bảo bối của chị.
Nhịp thở của anh Phóng dần dồn dập.
Đôi mắt anh ta trợn ngược lên.
Linh h/ồn anh ta đang gào thét, nhưng cơ thể lại bị bóp nghẹt.
Đột nhiên, anh ta trợn ngược mắt, ngã thẳng cẳng xuống:
"Á, có rắn!"
"Á, Thẩm Phóng ngất rồi!"
"Á, c/ứu mạng!"
Ngày đầu chuyển trường, Thẩm Phóng bị xe c/ứu thương chở đi.
Với tư cách người nhà, tôi bắt buộc phải đi cùng.
Mẹ tôi đến ngay lập tức.
Bà giơ ngón cái với tôi: "Con giỏi lắm!"
Tôi ngại ngùng: "Bình thường thôi!"
"Con rắn đó đã nhổ răng chưa?"
Cái này...
Tôi giơ tay ra.
"Giả đấy!"
Chợ hoa chim rất cùi, không có cả rắn, cuối cùng tôi chỉ đành m/ua loại mô hình.
Chỉ có thể nói thiếu gia hào môn kiến thức hơi ít.
Thẩm Phóng không sao, chỉ là bị dọa ngất.
Tôi và mẹ canh bên giường.
Bà cảm thán: "Mẹ đúng là giống mẹ kế đ/ộc á/c thật đấy!"
Tôi cảm thán: "Con đúng là giống nữ phụ đ/ộc á/c thật đấy!"
4
Thẩm Phóng không hé răng nửa lời.
Mẹ thay tôi xin lỗi anh ta, anh ta cười bảo không sao.
Thậm chí bữa tối còn uống bát canh gà mẹ nấu và nói cảm ơn.
Cha dượng rất vui, cảm thấy mình có thể hưởng thụ niềm vui gia đình.
Tôi và mẹ nhìn nhau.
Thằng này đang ấp ủ âm mưu lớn.
Quả nhiên, nửa đêm anh ta lẻn vào phòng tôi.
Anh ta bóp cổ tôi, khóe miệng mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:
"Em gái yêu dấu, em nói xem anh nên trừng ph/ạt em thế nào đây?"
Tôi không nói gì, lặng lẽ lôi chân ra khỏi chăn.
Một cú đ/á xuống, trúng ngay chỗ hiểm.
Trong bóng tối, tôi thậm chí còn thấy anh ta trợn trắng mắt.
Thẩm Phóng rên lên một tiếng, cuộn tròn dưới đất như con tôm sú luộc.
Tôi nhìn xuống anh ta từ trên cao.
Đang yên đang lành, giả b/ệnh kiều làm gì!
"Anh trai, anh có biết nửa đêm vào phòng con gái nguy hiểm thế nào không? Con trai ra ngoài nhất định phải bảo vệ tốt bản thân, đặc biệt là những cậu con trai xinh đẹp!"
Thẩm Phóng thở hổ/n h/ển, đôi mắt rực lửa nhìn tôi.
Tranh thủ lúc anh ta đang hồi phục, tôi đá/nh thức cả biệt thự.
Tôi khóc lóc nói với cha dượng: "Có phải anh trai mộng du không? Sao anh ấy lại chạy vào phòng con? Con vừa đ/á anh ấy một cái, không biết có đ/á hỏng anh ấy không!"
Lần đầu tiên mẹ tôi lạnh mặt.
Bà kéo tôi kiểm tra một vòng:
"Có sao không?"
Tôi lắc đầu.
Bà lườm cha dượng: "Sống được thì sống, không được thì tan, đừng lấy con gái tôi ra trút gi/ận!"
Đêm tân hôn thứ hai, mẹ dắt tôi ngủ trên chiếc giường rộng hai mét rưỡi.
Ngoài cửa là tiếng cha dượng và Thẩm Phóng cãi nhau.
Rất dễ ngủ.
Chúc ngủ ngon, mơ đẹp!
5
Ngày hôm sau đi học, tôi đ/ộc chiếm xe sang.
Tuy buồn nôn muốn ói.
Nhưng cái tội này là tôi đáng phải chịu.
Trước khi ra cửa, cha dượng xin lỗi tôi, tôi cười hì hì bảo không sao.
Ông ấy rất nhẹ nhõm.
Trước khi lên xe, tôi thì thầm với mẹ: "Nhớ nghe điện thoại, hôm nay khả năng cao cần mẹ ra mặt đấy?"
Mẹ nhướng mày:
"Con lại định gây chuyện à?"
Tôi nháy mắt với bà:
"Con có phải người như thế không?"
Mẹ từ ái xoa đầu tôi:
"Cứ đi đi, mẹ lo cho con!"
Quả nhiên, đến lớp, mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt hả hê.
Thẩm Phóng vắt chân chữ ngũ, trên mặt mang nụ cười chế giễu.
Lại gần nhìn, trên bàn ghế của tôi viết đầy những lời tục tĩu.
Độ chứa đựng từ ngữ về mẹ cực cao.
Tôi hất chiếc ghế ném ra ngoài, vừa vặn đ/ập trúng trước mặt cô công nhỏ.
Cô ta hét lên:
"Mạnh Nam Nhứ, cô lên cơn th/ần ki/nh à?"
"Ai viết?" Tôi hỏi một cách thản nhiên.
Cô ta hừ một tiếng, ngẩng đầu:
"Sao? Chạm vào nỗi đ/au của cô à?"
Tôi nhìn cô ta mỉm cười: "Không phải cô đấy chứ?"
Tôi đã sớm phát hiện ra, cô công nhỏ này có chống lưng.
Nam sinh lấy Thẩm Phóng làm đầu, còn nữ sinh thì nhìn sắc mặt cô ta mà sống.
Người ta nói, bắt giặc phải bắt vua trước.
Thế là tôi không nói hai lời, giơ tay cho cô ta một cái t/át!
Cô công nhỏ không tin nổi:
"Á... á... á, tôi muốn gi*t cô!"
Cô ta lao lên.
Chúng tôi đá/nh nhau.
Chẳng mấy chốc, hội chị em của cô ta cũng tham gia hỗn chiến.
Bọn họ đông người thế mạnh.
Nhưng đá/nh nhau vẫn phải xem lối đá/nh hoang dã của chúng tôi.
Gi/ật tóc, cấu th!t, giẫm chân, cắn!
"Á..."
"Á..."
"Á..."
"Ái ái ái... sao lại đá/nh nhau rồi!" Gã đầu đỏ kêu lên.
"Phát đi/ên gì thế, tất cả dừng tay cho tôi!"
Thẩm Phóng mặt mày u ám kéo chúng tôi ra.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt đó như muốn l/ột sống tôi vậy.
Tôi tự nhìn lại mình.
Tóc tai rối bời, quần áo lôi thôi, đôi giày trắng đã biến thành giày xám, rất hoàn hảo.
Thẩm Phóng nghiến răng: "Mạnh Nam Nhứ, cô gây đủ chưa?"
Tôi không chơi với kẻ thiên vị.
Tranh thủ lúc mọi người còn đang kinh ngạc, tôi vác bàn chạy luôn.
"Mạnh Nam Nhứ, cô làm gì đấy?"
Là tiếng gầm của Thẩm Phóng.
Tôi lớn tiếng đáp: "Mách... thầy... cô!"
6
Tôi mách thầy cô.
Cùng với tôi, tất cả những người gây chuyện đều bị đưa lên văn phòng.
Cô chủ nhiệm xinh đẹp thời thượng bị tức đến bốc hỏa:
"Mạnh Nam Nhứ, ngày đầu đi học cô đã lấy rắn dọa người, ngày thứ hai lại đá/nh nhau. Tôi dạy học bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy ai cứng đầu như cô."
Tôi rất vô tội:
"Thầy cô ơi, người không phạm tôi, tôi không phạm người, người mà phạm tôi, thần cản gi*t thần!"
Cô trừng mắt: "Tôi còn phải khen cô à!"
"Cũng không cần thiết!"
"Cô... Mạnh Nam Nhứ, cô nói xem, tại sao cô lại đá/nh nhau?"
Tôi hất cằm: "Thầy cô ơi, gọi phụ huynh đi! Con chưa thành niên, trước khi phụ huynh đến, con không chấp nhận bất kỳ sự chất vấn nào của thầy cô!"
Cô chủ nhiệm đ/ập bàn:
"Gọi phụ huynh, đương nhiên tôi phải gọi phụ huynh, tôi muốn xem, hôm nay cha mẹ cô đến thì giải thích với tôi thế nào!"
Điện thoại gọi đi, chỉ mất mười phút, mẹ tôi đã đến.
Tôi nghi ngờ bà vốn đang ở ngoài trường.
Bà hắng giọng:
"Cái đó, đang đi dạo gần đây thôi!"
Tôi ôm lấy bà cọ cọ, đồ đáng gh/ét, còn ngại ngùng cơ đấy!
Mẹ đẩy tôi ra một cách chán gh/ét:
"Bẩn ch*t đi được, con rơi vào đống rác à?"
Tôi bĩu môi: "Mẹ, có người đá/nh con!"
"Nói năng tử tế xem nào!"
Tôi đứng thẳng lưng, chỉ vào đám người đối diện:
"Họ b/ạo l/ực học đường con!"
Cô công nhỏ trợn tròn mắt:
"Mạnh Nam Nhứ, cô có biết x/ấu hổ không, rõ ràng là cô ra tay trước."
Cô chủ nhiệm cũng đen mặt.
"Mẹ Mạnh Nam Nhứ, Mạnh Nam Nhứ mới vào trường hai ngày đã liên tục gây chuyện, tôi cần nói chuyện nghiêm túc với bà!"
"Đợi đã!" Mẹ tôi lên tiếng: "Thầy cô không nghe thấy sao? Là bọn họ b/ạo l/ực con gái nhà tôi."
"Là Mạnh Nam Nhứ ra tay trước." Thẩm Phóng không biết đi vào từ lúc nào, anh ta nói một cách bình thản.
Tiếp theo là gã đầu đỏ và hội chị em của cô công nhỏ.
Bọn họ cùng làm chứng, là tôi ra tay trước.
Tôi nhún vai vô tội:
"Thế cô có đá/nh trả không?"
Cô công nhỏ nghiến răng: "Tôi đá/nh trả thì sao? Cô đá/nh tôi, không lẽ không cho tôi đá/nh lại."
"Đương nhiên là được!"
Tôi xòe tay: "Thế tôi ra tay trước thì đã sao nào? Suy cho cùng chúng ta là ẩu đả lẫn nhau!"
"Cô..."
"Hơn nữa." Tôi đ/á chiếc bàn ra:
"Là bọn họ s/ỉ nh/ục phỉ báng con trước, con chỉ đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình thôi."
Cô chủ nhiệm gào lên: "Thế là có thể đá/nh người à? Mạnh Nam Nhứ, cô phải suy nghĩ kỹ, tại sao bọn họ lại nhắm vào một mình cô, không nhắm vào người khác? Bọn họ đều là học sinh ngoan, trước đây chưa từng xảy ra chuyện như thế này, từ khi cô chuyển đến..."
Mẹ tôi ngắt lời: "Cô ơi, cô nói thế làm tôi rất khó xử đấy!"
"Cái gì?"
Đối mặt với ánh mắt ngơ ngác của cô chủ nhiệm, mẹ tôi t/át thẳng vào mặt cô.
Giòn giã, êm tai.
"Cô dựa vào cái gì mà đá/nh người?" Cô chủ nhiệm tức đỏ mắt.
Mẹ cười: "Tại sao tôi chỉ đá/nh cô, không đá/nh người khác, cô có muốn tự phản tỉnh lại bản thân mình không?"
Mẹ lấy điện thoại ra, chụp ảnh từng dòng chữ trên bàn học làm bằng chứng:
"Chúng tôi sẽ tiến hành giám định chữ viết, ai s/ỉ nh/ục con gái tôi, ai phỉ báng con gái tôi, tôi tin rằng pháp luật sẽ cho chúng tôi một câu trả lời."
Trước khi đi, bà nói với Thẩm Phóng: "Nếu cháu có gan thì cứ gây chuyện với cha cháu, gây chuyện với cô, cô còn nể cháu thêm hai phần. Làm khó con gái nhỏ? Nhóc con, b/ắt n/ạt kẻ yếu à?"
Thẩm Phóng căng cứng cơ thể, sắc mặt đen sì.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi làm mặt q/uỷ với anh ta.
Mặt anh ta càng đen hơn.
7
Mẹ tôi rất lo lắng:
"Nhị Cẩu à, việc học này con tính sao? Chuyển về à?"
Tôi li/ếm cây kem lắc đầu lia lịa:
"Không được, mất mặt lắm!"
"Thế con muốn làm gì?"
"Chiến cho đến khi bọn họ phục!"
"6!"
Căn cứ vào sự kiên trì của tôi, mẹ quyết định chơi khô m/áu đến cùng.
Bà gọi cho cha dượng một cuộc điện thoại: "Tiết lộ cho gia đình mấy đứa bạn của con trai anh một chút, tôi cũng chẳng ra gì đâu, dù sao thì mất mặt thì cùng mất. Chúng ta kẻ đi chân đất không sợ kẻ mang giày!"
Cha dượng im lặng một lúc:
"Cô yên tâm, tôi sẽ bảo bọn chúng đến tận nhà xin lỗi."
Cúp điện thoại, tôi và mẹ nhìn nhau.
"Mẹ, nằm trong dự tính của mẹ?"
"Cái rắm, mẹ định ly hôn thật đấy."
Tối đó, một cô bé trong hội của cô công nhỏ vác một cái nồi đen lớn đến.
Cô ta khóc lóc thảm thiết, lời lẽ chân thành, chỉ thiếu nước quỳ xuống trước mặt tôi:
"Bạn Mạnh, mình sai rồi, sau này mình không dám nữa, xin bạn tha lỗi cho mình."
Tôi vui vẻ tha lỗi cho cô ta.
Và bảo cô ta chuyển lời đến cô công nhỏ: "Lần sau chúng ta lại tỉ thí!"
Mài d/ao xoèn xoẹt, lâu rồi mới có chuyện thú vị thế này.
Đêm đó Thẩm Phóng không về.
Cha dượng dường như đã quen với việc đó.
Tôi cũng hiếm có một giấc ngủ ngon.
8
Ngôi trường này là trường quý tộc.
Trường quý tộc đủ lớn, đủ sang trọng, có rất nhiều góc nhỏ không bị sử dụng.
Tôi chỉ leo lên đó để ăn sáng yên tĩnh.
Kết quả lại đụng phải Thẩm Phóng và gã đầu đỏ của anh ta.
Gã đầu đỏ hỏi: "Anh Phóng, sao anh cứ gây khó dễ với Mạnh Nam Nhứ thế? Hay là thôi đi, con bé này tà đạo lắm!"
Gọi một câu đầu đỏ, cậu tưởng mình không nói tiếng người thật à?
Thẩm Phóng mặt không cảm xúc hút th/uốc:
"Là nó đáng đời, đây là cái giá cho việc phá hoại gia đình người khác!"
Suỵt! Câu này tôi không thích nghe.
"Anh không phải là có tình cảm với cha mình đấy chứ!"
Tôi đột nhiên lên tiếng, làm hai người bên dưới sợ hết h/ồn.
Gã đầu đỏ trợn tròn mắt:
"Mạnh Nam Nhứ, cô có lễ phép không đấy, sao lại nghe lén người khác nói chuyện!"
Tôi cắn miếng bánh mì: "Tôi đến trước, là các anh nói x/ấu không tránh người!"
"Thế cô đã nghe chúng tôi nói chuyện rồi, sao không chủ động tránh đi?"
"Dựa vào đâu?"
"Cô..."
Thẩm Phóng dập tắt điếu th/uốc:
"Đã nghe thấy rồi thì tôi cũng chẳng ngại nói thẳng với cô. Mạnh Nam Nhứ, chỉ cần mẹ con cô còn ở nhà tôi một ngày, tôi sẽ không tha cho cô!"
Suỵt!
"Anh thực sự yêu cha mình à, cha dượng tôi có biết anh yêu ông ấy thế này không?"
Thẩm Phóng nghẹn lời:
"Cô nói bậy bạ gì đấy?"
"Thế anh nói tôi với mẹ phá hoại gia đình anh, nhà anh chẳng phải chỉ có anh với cha anh thôi sao? Anh thấy tôi với mẹ cư/ớp mất tình yêu của cha anh? Thế tôi còn bảo anh cư/ớp mất tình yêu của mẹ tôi đấy!"
Thẩm Phóng nổi cáu: "Ai thèm!"
Tôi gật đầu:
"Anh đúng là không thèm! Nhưng tôi thì khá thèm cha anh đấy!"
Anh ta cười lạnh:
"Chẳng phải chỉ là nhìn trúng tiền của ông ấy thôi sao."
Tôi không đồng tình liếc anh ta một cái:
"Sao anh lại hẹp hòi thế? Chẳng lẽ anh yêu một người, chỉ yêu cơ thể, không yêu linh h/ồn của họ? Tiền bạc cũng là một phần cấu thành nên cha dượng tôi, sao có thể tách rời ra được? Tôi nói cho anh biết, nếu tôi yêu một người, dù là lông chân của ông ấy, tôi cũng yêu!"
Nói rồi tôi liếc nhìn xuống bắp chân g/ầy gò của họ.
Gã đầu đỏ kinh hãi.
"Cô là bi/ến th/ái à?"
Mặt Thẩm Phóng cũng tím tái đủ màu sắc.
Nhìn cảnh này, tôi vui vẻ nhảy xuống khỏi bệ cao.
9
Chuyện bên này kết thúc, bên chỗ cô công nhỏ vẫn còn ấp ủ âm mưu!
Chà, cuộc sống đúng là muôn màu muôn vẻ!
Giờ ra chơi đi vệ sinh.
Tôi vừa vào buồng vệ sinh đã chú ý thấy mấy đôi chân đi lại rồi đứng yên ở bên dưới.
Ngay khoảnh khắc bọn họ định đẩy cửa, tôi tung một cú đ/á bay!
"Rầm!"
"Á!"
Một người bị tôi đ/á ngã, một chậu nước bẩn đổ ụp lên đầu.
"Ái chà, học lớp 11 rồi còn chơi nước, ấu trĩ thế?"
Cô công nhỏ mặt sầm lại.
Cô ta ra lệnh: "Canh cửa cho tôi!
"Mạnh Nam Nhứ, đây là cô tự chuốc lấy!"
Tôi lùi lại hai bước, hơn mười người lần lượt vây quanh tôi.
"Sao? Sợ à?"
Cô ta đầy vẻ chế giễu.
Tôi nhướng mày: "Đừng động vào tôi, nếu không tôi báo cảnh sát đấy!"
Cô công nhỏ cười lớn: "Báo cảnh sát? Vậy cũng đợi chúng tôi dọn dẹp cô xong đã!"
"Alo, chú cảnh sát ơi, nghe thấy không ạ? Bọn họ muốn dọn dẹp cháu! Cháu sợ lắm, các chú mau đến c/ứu cháu!"
...
...
Sợ nhất là không khí đột nhiên tĩnh lặng.
Ánh mắt cô công nhỏ chấn động:
"Cô gọi cho ai đấy?"
"Chú cảnh sát ạ!"
"Sao cô lại gọi điện được?"
Tôi lắc lắc tay:
"Không thể nào, không thể nào, các người đến cả đồng hồ điện thoại thông minh cũng không biết à!"
Tiên đế khởi nghiệp chưa được nửa đường đã trung đạo băng hà.
Chú cảnh sát oai phong lẫm liệt đến nơi.
Vì chưa đá/nh nhau được, họ chỉ phê bình cảnh cáo nhà trường.
Hiệu trưởng và cô chủ nhiệm phải xin lỗi rối rít.
Sau khi họ rời đi, cô chủ nhiệm lại phải xin lỗi hiệu trưởng.
Cô muốn lườm tôi nhưng không dám.
Cuối cùng tức đến mặt xanh mặt trắng, phất tay áo bỏ đi.
Thẩm Phóng thong dong đi đến trước mặt tôi: "Uông Dương nói không sai, cô đúng là tà đạo!"
"Uông Dương? Ai?" Tôi ngơ ngác: "Đại dương à?"
Nhưng rất nhanh tôi đã phản ứng lại.
"Gã đầu đỏ à!"
Thẩm Phóng mặt đầy dấu hỏi chấm, sau đó ánh mắt dần hung á/c:
"Có phải cô cũng đặt biệt danh cho tôi không?"
Tôi cười từ ái.
"Anh đoán xem!"
10
Đêm đó Thẩm Phóng lại không về.
Tôi chào mẹ một tiếng rồi ra ngoài.
Đến võ quán, huấn luyện viên bảo tôi mau thay quần áo.
Thay quần áo đeo bảo hộ xong, nhìn thấy người trên võ đài, tôi cười.
Đây gọi là oan gia ngõ hẹp sao?
Bữa tối huấn luyện viên gọi điện cho tôi, nói hai ngày nay võ quán có một cậu thiếu gia, đá/nh sợ cả mấy người tập cùng.
Nhưng tiền cho nhiều, hỏi tôi có đến không.
Lời này còn nói gì nữa, chắc chắn đến chứ!
Kết quả cậu thiếu gia đó là Thẩm Phóng.
Thẩm Phóng cũng nhìn thấy tôi.
Anh ta dùng ánh mắt "Sao cô cứ ám lấy tôi thế" nhìn tôi:
"Cô đến đây làm gì?"
Tôi xòe tay: "Chẳng phải rõ ràng lắm sao?"
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?