Nhưng không ngờ, họ lại thiết kế một màn kịch trắng trợn để lừa tôi. Hơn nữa, vừa mới ly hôn xong đã vội vã tổ chức đám cưới, cái kiểu "khớp nối liền mạch" này thật quá mức b/ắt n/ạt người khác! Cục tức này, tôi không thể nuốt trôi.

Không thể để mặc cho người khác làm mình buồn nôn, tôi nhất định phải nghĩ cách để khiến họ phải buồn nôn lại cho bõ gh/ét.

Tôi quyết định đi điều tra lịch sử thuê phòng của Trần Đào và con trà xanh. Tìm được một hacker trên mạng, sau nửa tiếng kể từ khi thanh toán, tôi đã có trong tay lịch sử thuê phòng của bọn họ. Tôi còn nhờ hacker bẻ khóa camera giám sát của khách sạn để lấy video cảnh hai người cùng vào phòng. Nhưng bất ngờ là, họ chỉ mới thuê phòng đúng một lần.

Cái gì? Chỉ một lần?

Chỉ có bấy nhiêu đó tư liệu, sao đủ để làm lo/ạn đám cưới?

Sau khi cân nhắc, tôi lục lại lịch sử cuộc gọi và đưa số điện thoại của con trà xanh cho hacker. Trong thời đại số, một dãy số điện thoại chính là mật mã để mở ra lịch sử cá nhân. Tôi muốn biết cô ta là loại yêu tinh chui ra từ cái lỗ nào.

Hai tiếng sau, hacker gửi cho tôi một tệp nén, bao gồm mọi thông tin từ lịch sử đi lại, chi tiêu, đến các nền tảng mạng xã hội, thậm chí cả số lần cô ta ph/á th/ai cũng ghi chép rõ ràng. Tôi đối chiếu với lịch, miệt mài suốt một ngày một đêm, vẽ ra mấy bản đồ tuyến tính mới làm rõ được "lịch sử phấn đấu" của con trà xanh.

Tên thật của trà xanh không phải Kiều Kiều, mà là Cát Quân Đệ.

Ừm, có phải là "quân đệ" (chia bớt em trai) hay không thì tạm thời chưa bàn tới. Nhưng cô ta chỉ mất bảy năm để thực hiện cú nhảy vọt qua ba cấp: tiệm mát-xa chân, trung tâm tắm hơi, và công ty "Thiên Thái". Từ một cô bé rửa chân tốt nghiệp cấp hai, cô ta l/ột x/ác thành "Kiều Kiều" hiện tại. Sự gian nan trong đó, thật khiến đàn ông phải im lặng, phụ nữ phải rơi lệ.

Công ty "Thiên Thái" chính là một tổ chức đào tạo PUA (thao túng tâm lý) cao cấp. Các cô gái sau khi được đào tạo về ngoại hình, cách ăn nói, khí chất và kỹ năng giao tiếp sẽ được cử đi tiếp cận những người đàn ông giàu có, rồi thông qua việc "hút m/áu" để mang lại lợi nhuận liên tục cho tổ chức. Sau khi được đào tạo, Lưu Tư D/ao (tên thật khác của cô ta) nhanh chóng trở thành một kẻ đào mỏ hạng nặng.

Đẳng cấp cao đến mức nào? Trong khi được đại gia bao nuôi, cô ta còn quản lý một cái "ao cá" lớn, từ đó sàng lọc ra bốn gã ngốc - không, bốn con cá lớn - hỏi xin mỗi người một khoản tiền đặt cọc rồi m/ua đ/ứt một chiếc xe G-Class. Chính là chiếc xe tôi nhìn thấy bên ngoài cục dân chính. Đúng là một "Kiều Kiều" đào mỏ đẳng cấp, cao thủ Pinduoduo, người chơi cấp một trong trò gây quỹ.

Sau khi nếm trải vị ngọt của thành công, trà xanh thoát ly khỏi tổ chức, cô ta báo mất thẻ ngân hàng đang bị tổ chức giám sát, lái chiếc G-Class đổi thành phố, đổi số điện thoại và tìm một "bố đường" giàu có hơn. Sau đó, trà xanh mang th/ai và muốn dùng cái th/ai để leo lên vị trí chính thất. Đáng tiếc, vợ của đại gia là một người cực kỳ gh/ê g/ớm, đã cho người dạy dỗ cô ta một trận ra trò và ép cô ta phải rút lui.

Nhưng trà xanh không phải loại dễ dàng chịu thua, cô ta quyết tâm giữ lại đứa trẻ, không phải vì tình mẫu tử, mà vì nhà đại gia giàu có, chỉ cần thừa kế một chút thôi cũng đủ cho hai mẹ con cô ta tiêu xài cả đời. Vì vậy, Trần Đào chỉ là một vật cung phụng tạm thời mà cô ta tìm được.

Tôi nhìn những tài liệu này, trong lòng vô cùng tức gi/ận. Trà xanh thì quá đê tiện, nhưng Trần Đào cũng thực sự là một gã ngốc. Cái giá này anh ta trả không hề oan. Nhưng tôi thì có lỗi gì? Tại sao phải chịu đựng sự tủi nh/ục này?

Đáng gi/ận hơn là cô ta vốn không hề yêu Trần Đào, chỉ vì cần một người đàn ông tạm thời mà nhẫn tâm phá nát một gia đình. Loại hại người bất chấp đạo đức, cư/ớp đoạt ngang ngược này, nếu tôi không thu dọn cô ta thì trời đất không dung!

Ít ngày sau, đám cưới của Trần Đào diễn ra đúng như dự kiến. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ thời cơ đến là làm lo/ạn đám cưới! Hơn nữa, lần này kế hoạch b/áo th/ù không chỉ có mình tôi chiến đấu.

Sự long trọng của đám cưới cho thấy nhà họ Trần rất hài lòng với mối hôn sự này. Trên sân khấu, trai tài gái sắc xứng đôi vừa lứa; dưới sân khấu, mẹ chồng mặc bộ sườn xám đỏ, cười không khép được miệng với khách khứa.

Hừ, cứ cười đi khi còn có thể, vì lát nữa thôi bà sẽ phải khóc rất lâu.

Tôi đeo khẩu trang, ngồi trong góc chờ xem kịch hay.

Khi đám cưới tiến hành đến phần quỳ lạy cha mẹ, chiến hữu nhóm một - "Nhị đại gia" xuất hiện. Một "Nhị đại gia" ăn vận kiểu nhà quê xuất hiện bên cạnh trà xanh, túm lấy cô ta và gọi một tiếng r/un r/ẩy: "Đệ ơi! Con cưới mà sao không gọi bố mẹ đến thế?"

Câu nói này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người đều dồn về phía trà xanh. Trà xanh căng thẳng, đẩy ông lão ra: "Ông đừng gọi bậy, tôi không hề quen ông."

Ông lão không buông tha: "Ta nhìn con lớn lên ở trong làng, sao có thể nhận nhầm được. Con hồi nhỏ toàn mặc quần thủng đít, ta còn nhớ trên mông con có một nốt ruồi, đúng không!" Ông lão cười vỗ vào người Trần Đào.

Trần Đào rõ ràng đã nảy sinh nghi ngờ, nhìn chằm chằm vào trà xanh và "bố mẹ" của cô ta. Anh ta không thể ngờ rằng, cha mẹ vợ mà mình đang quỳ lạy chỉ là những diễn viên quần chúng mà trà xanh thuê về.

Khi hành tẩu giang hồ, thiết lập nhân vật của trà xanh là tiểu thư nhà giàu gia thế kinh doanh. Nhưng bố mẹ ruột của cô ta đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ từ khi cô ta còn làm tiếp viên ở tiệm tắm hơi. Điểm nốt ruồi trên mông cô ta là tôi phát hiện ra từ những bức ảnh tự sướng lẳng lơ của cô ta. Vì vậy, tôi đã thuê một diễn viên quần chúng. Trước khi lên sân khấu, tôi đã dặn ông lão phải diễn cho tốt, hiệu quả không tốt thì không trả tiền. Lúc này, ông lão đang phô diễn toàn bộ kỹ năng diễn xuất của mình trong vai "Nhị đại gia".

Trà xanh sốt ruột, lớn tiếng gọi bảo vệ đuổi ông lão ra ngoài. Tôi cười lạnh. Đây mới chỉ là bắt đầu, những màn kịch đặc sắc hơn còn ở phía sau!

Tiếp theo, chiến hữu nhóm hai - "Hội chị em nhựa" xuất hiện. Bốn người phụ nữ mặc váy bó sát tiến lên, ôm lấy trà xanh đầy nhiệt tình, hỏi cô ta tại sao cưới mà không thông báo cho chị em cũ. Trà xanh rõ ràng không ngờ rằng sẽ gặp lại những chị em từng làm chung ở tiệm tắm hơi ngay trong đám cưới của mình. Mặt cô ta tái mét, sợ hãi nhìn từng cử động của họ, chỉ sợ họ phơi bày quá khứ của mình ra.

Nhìn bộ dạng của trà xanh, lòng tôi thấy vô cùng sảng khoái. Bốn người này là tôi tìm ra từ lịch sử trò chuyện, để họ đồng ý, tôi đã phải tốn không ít công sức. Nhưng nhìn hiệu quả thì đúng là đáng giá!

Các cô gái ở tiệm tắm hơi thì đúng là "làm việc giỏi, nói ít". Sau màn chào hỏi đơn giản, họ tung ra món quà chúc mừng đã chuẩn bị cho trà xanh. Đó là hai dải băng rôn đỏ chữ trắng, khi kéo ra, trên đó viết rõ ràng:

"Chúc mừng Kiều Kiều thành công lên bờ - Hội chị em tiệm mát-xa Thanh Thanh tặng."

"Chúc Kiều Kiều tìm được lang quân như ý, trở về với gia đình - Hội chị em tiệm tắm hơi Xuân Sắc Mãn Viên tặng."

Băng rôn vừa kéo ra, hiện trường lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán. Ở bàn của hàng xóm, bà Trương đã dẫn đầu màn cắn hạt dưa hóng chuyện. Cả nhà Trần Đào mặt mày đen sì. "Bố mẹ giả" của trà xanh thì nhìn nhau, không biết phải làm sao.

Trà xanh tuyệt vọng quét mắt nhìn xuống sân khấu, ánh mắt nhìn Trần Đào đầy c/ầu x/in. Trần Đào gi/ận dữ gầm lên: "Ai phái các người đến phá đám? Tôi muốn báo cảnh sát, mau báo cảnh sát!"

Nhiệm vụ đã hoàn thành, hội chị em nhựa rút lui gọn gàng. Vở kịch này đã hết chưa? KHÔNG! Cuối cùng, người xuất hiện áp chót là một người đàn bà ngoài bốn mươi, chính là vợ của đại gia, kẻ th/ù số một của trà xanh. Tôi phát hiện từ tư liệu rằng trà xanh từng dùng WeChat để khiêu khích và nhục mạ bà ấy đủ kiểu, nên tôi đã đích thân tìm đến bà ấy, giải thích rõ ngọn ngành. Kẻ th/ù của kẻ th/ù chính là chiến hữu, cùng là vợ cả, chúng tôi lập tức bắt tay nhau, thề phải dìm ch*t trà xanh xuống sàn nhà!

Lúc này, trà xanh nhìn chằm chằm vào người vợ cả đang tiến lại gần, lắc đầu lùi lại, toàn thân r/un r/ẩy, cuối cùng bị váy cưới quấn vào chân và ngã xuống đất. Người vợ cả đúng là bản lĩnh, không nói nhiều, tiến lên ngồi đ/è lên ng/ười trà xanh, trái phải vung tay, t/át cho trà xanh mặt mũi sưng vù.

Sau một hồi t/át, người vợ cả đứng dậy túm tóc trà xanh, kéo cô ta đến trước sân khấu, cầm micro lên và nói:

"Con tiện nhân này, quyến rũ chồng tôi. Quyến rũ thì thôi đi, còn như một con đỉa hút m/áu, nửa năm tiêu sạch hai mươi triệu của nhà tôi. Điều này tôi cũng nhịn, nhưng ba tháng trước, nó dám trực tiếp đến tận nhà, nói là có th/ai, bắt tôi ly hôn nhường chỗ cho nó."

"Tôi dạy dỗ nó vài câu rồi đuổi nó đi."

"Sau đó chồng tôi không thèm đếm xỉa đến nó nữa, con tiểu tam này bắt đầu làm lo/ạn, nửa đêm gọi điện về nhà, sai người gửi vòng hoa, dán giấy báo chữ lớn, tóm lại là đủ loại trò đê hèn. Vì nó mà chồng tôi giờ không làm ăn nổi nữa!"

"Loại phụ nữ này đúng là tai họa!"

Nói xong, bà ấy nhổ một bãi nước bọt vào trà xanh, ném micro rồi bỏ xuống sân khấu. Trà xanh nằm lại một mình, trông giống như một con gà mái bại trận, trang điểm nhòe nhoẹt, tóc tai rũ rượi, nửa cúi người trên sân khấu, nhìn chằm chằm xuống dưới, muốn khóc mà không ra nước mắt. Sau đó, cô ta ngã lăn ra đất.

Ngày trước, khi cô ta làm ký hiệu chữ V với tôi bên ngoài cục dân chính, chắc hẳn không ngờ rằng đám cưới này lại trở thành đêm đen linh h/ồn của mình.

Người cũng trải qua khoảnh khắc tăm tối nhất đời là cả nhà Trần Đào. Bố Trần tính tình thật thà, lúc này ngồi trên ghế như người mất h/ồn, không động đậy, không nói một lời. Còn mẹ Trần cả đời hiếu thắng, không chịu nổi sự s/ỉ nh/ục này, ngồi dưới đất vỗ đùi gào khóc, hoàn toàn không còn vẻ đắc ý như trước. Trần Đào chạy tới chạy lui, lúc thì vỗ vai bố, lúc thì khuyên nhủ mẹ.

Trong bầu không khí đó, đám cưới đạt đến cao trào. Tôi hài lòng quay người rời đi, giấu kín công lao và danh tiếng.

Sau này nghe nói, nơi đó trở thành một nghĩa địa lớn, một nửa số người ở đó là x/ấu hổ mà ch*t, nửa còn lại là ăn dưa hóng chuyện đến mức căng bụng mà ch*t.

Đám cưới chấn động này lan truyền khắp điện thoại của người dân địa phương. Bộ mặt của nhà Trần Đào cũng hoàn toàn vứt sạch ra ngoài dải ngân hà. Nghe nói sau đó có người phát hiện trà xanh bị chảy m/áu nên mới gọi xe cấp c/ứu đưa cô ta đến b/ệnh viện. Trà xanh sảy th/ai, mất đi quân bài để tranh giành tài sản, cũng bị nhà Trần Đào đuổi ra ngoài.

Hôm sau, Trần Đào đi tìm trà xanh để ly hôn nhưng phát hiện cô ta đã biến mất. Nhưng sóng gió vẫn chưa dừng lại. Chỉ vài ngày sau, những người đàn ông bị trà xanh lừa tiền suốt bao năm qua lần lượt tìm đến nhà họ Trần để đòi n/ợ. Nhưng không ai biết trà xanh đã đi đâu. Vì vậy, nhiệm vụ trả n/ợ đương nhiên rơi vào người chồng hợp pháp của cô ta - Trần Đào. Đứa trẻ không còn mà n/ợ vẫn còn, Trần Đào đúng là đã "tiếp nhận" một bàn cờ quá thực tế.

Bốn gã đàn ông bị gây quỹ tiền đặt cọc chọn cách báo án, còn những người bị lừa số tiền nhỏ hơn thì ngày ngày túc trực ở nhà Trần Đào, ép anh ta phải trả n/ợ thay cho trà xanh. Đây là điều mẹ Trần Đào ch*t cũng không bao giờ đồng ý. Vì vậy, Trần Đào lại phải đi khắp thế giới để tìm trà xanh. Anh ta tìm đến nhà tôi.

Trần Đào râu ria xồm xoàm, vẻ mặt tiều tụy, anh ta hỏi tôi: "Có thể giúp anh tìm Kiều Kiều, không, Cát... Quân Đệ được không?"

Tôi cười lạnh: "Anh là chồng cô ta, đến anh còn không biết cô ta ở đâu, sao tôi biết được?"

"Anh biết, đám cưới là do em làm lo/ạn. Nếu không phải em làm lo/ạn đám cưới, mọi chuyện đã không thành ra thế này."

Tôi bật cười: "Anh đang trách tôi không nên làm lo/ạn đám cưới sao? Trần Đào, cô ta mang th/ai con của người khác, nói một câu là của anh, anh liền tin? Liền muốn cưới cô ta?"

"Hàm Hàm, chúng ta năm năm không có con, anh yêu em, nhưng anh cũng muốn có con mà." Trần Đào đỏ hoe mắt.

Tôi thấy chua xót vô cùng, mở ngăn kéo lấy ra một phong bì đưa vào tay anh ta, nghẹn ngào nói: "Không có con không thể trách em."

Trần Đào nghi hoặc mở ra. Đó là báo cáo khám sức khỏe tiền hôn nhân của Trần Đào năm năm trước, trên đó viết rõ ràng: Anh ta mắc chứng vô sinh bẩm sinh. Lúc đó, bác sĩ nói rõ với tôi rằng nguyên nhân của căn b/ệnh này là do rối lo/ạn chức năng sinh tinh, không có khả năng sinh con tự nhiên. Thụ tinh nhân tạo có thể thực hiện được nhưng tỷ lệ thành công cũng cực thấp.

Nói thẳng ra là, cưới Trần Đào, tôi có lẽ cả đời không thể làm mẹ. Nhưng điều đó không thay đổi tình yêu của tôi dành cho anh ta. Tôi đã cân nhắc, không muốn vì tỷ lệ thành công cực thấp mà khiến cả hai đều bị hànhz hạz. Vì vậy, sau khi khóc một trận lớn, tôi đã khóa bản chẩn đoán này lại, kiên quyết đi đăng ký kết hôn với Trần Đào, rồi truyền bá cho anh ta những lợi ích của việc làm vợ chồng không con cái (DINK), muốn anh ta chấp nhận.

Lúc này, tay Trần Đào r/un r/ẩy, tờ giấy đó rơi nhẹ xuống, anh ta ngẩng đầu lên, trong mắt đong đầy nước mắt. Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, trong lòng không còn bất kỳ gợn sóng nào.

"Trước đây giấu anh là vì không muốn anh có áp lực. Bây giờ nói cho anh biết là vì sợ anh sau này lại hồ đồ làm kẻ đổ vỏ."

Trần Đào tự t/át mạnh vào mặt mình một cái, vừa khóc vừa quỳ xuống đất: "Là anh không biết tốt x/ấu, anh phụ lòng em, Hàm Hàm, xin em cho anh cơ hội, để anh bù đắp cho em, được không?"

Tôi nhìn anh ta đầy thương hại, bình thản nói: "Tôi không làm kẻ đổ vỏ."

(Đã kết thúc)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
7 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
9 Thần Phục Chương 6
10 Thai Nhi Giấy Chương 10
11 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm