Ăn xong, phục vụ mang hóa đơn đến. Tôi thấy bố của Tống Nhã ra hiệu cho phục vụ mang hóa đơn sang phía chồng tôi. Tôi cạn lời, rõ ràng bảo là mời chúng tôi đi ăn mà ngay cả tiền cơm cũng không chịu trả. Thế nhưng họ không biết, nhà hàng này là do bố tôi mở.
Tôi nháy mắt với phục vụ, cô ấy hiểu ý, đứng lì trước mặt bố Tống Nhã không rời. Bố Tống Nhã định mở lời cầu c/ứu chồng tôi. Tôi chọn đúng thời điểm c/ắt ngang: "Chồng ơi, em hơi mệt rồi, chúng mình về thôi."
Chồng nhìn tôi, nở nụ cười cưng chiều rồi quẹt nhẹ lên mũi tôi: "Mệt à, đồ ngốc này, để chồng bế em về."
Dưới ánh nhìn của mọi người, tôi được chồng bế bổng lên. Khoảnh khắc quay người, tôi thấy gương mặt Tống Nhã đầy vẻ gh/en tị và không cam tâm, như thể tôi vừa cư/ớp mất thứ vốn dĩ thuộc về cô ta vậy. Nhưng đây rõ ràng là chồng tôi, cô ta định mệnh chỉ có thể trơ mắt nhìn mà chẳng làm được gì.
Lên đến xe, tôi nói với chồng: "Anh không thấy biểu cảm của con nhỏ Tống Nhã đó à? Cứ như em cư/ớp của nó mấy trăm tỷ không bằng, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy."
Chồng hôn tôi một cái, xoa đầu rồi ôm tôi vào lòng: "Nó là cái thá gì chứ? Cứ để nó nhảy nhót thêm mấy hôm nữa, sớm muộn gì anh cũng tính sổ cả gốc lẫn lãi với cả nhà nó."
Tôi hơi khó hiểu: "Chồng ơi, ý anh là sao? Bố mẹ nhà họ Tống chẳng phải là ân nhân c/ứu mạng của anh sao? Anh không phải còn định m/ua nhà cho họ à, sao giờ lại tính sổ?"
Chồng dịu dàng, kiên nhẫn giải thích: "Không giấu gì em, những năm qua anh luôn nghi ngờ Tống Hỷ (bố Tống Nhã) là đồng phạm b/ắt c/óc anh, nếu không thì sao ông ta lại dễ dàng c/ứu anh ra như thế được. Chỉ là anh không có bằng chứng, lại sợ mình đa nghi oan uổng cho ân nhân nên chưa đào sâu. Nhưng hôm qua, anh cho trợ lý đi điều tra, phát hiện Tống Hỷ có qu/an h/ệ họ hàng với bọn buôn người. Giờ chưa thu thập đủ bằng chứng, anh chỉ có thể hứa m/ua nhà để trì hoãn bọn họ."
Tôi bừng tỉnh: "Thì ra là vậy, anh yên tâm đi chồng, em nhất định sẽ phối hợp diễn kịch cùng anh."
Anh xoa xoa lòng bàn tay tôi: "Không cần em phối hợp gì cả, nếu em thấy ấm ức thì cứ bảo anh, anh cho bọn chúng biến mất luôn cho xong. Em không biết đâu, lúc nó nhắc đến tên Trình Triết kia, anh chỉ muốn kh//âu miệng nó lại thôi."
Tôi vội vàng bày tỏ: "Anh đừng bứt dây động rừng, nhỡ bọn họ phát hiện ra thì không tốt. Cứ giả vờ qua lại với bọn họ, đợi có bằng chứng rồi trở mặt cũng chưa muộn. Anh không cần để ý đến Trình Triết, trong lòng em giờ chỉ có mình anh thôi."
Anh nghe xong rất thỏa mãn, tôi rúc vào lòng anh, cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối.
Ngày hôm sau đến công ty, nghe nói có nhân viên mới. Đồng nghiệp bảo là người thân của giám đốc đến phòng chúng tôi thực tập. Tôi đầy dấu hỏi chấm. Bố tôi chẳng phải gh/ét nhất là bọn "con ông cháu cha" sao? Giám đốc sao dám làm trò này ngay dưới mắt ông?
Đúng vậy, tôi làm việc tại công ty của bố tôi. Để sau này có thể tiếp quản, bố bắt tôi phải bắt đầu từ cấp dưới. Vì thế thân phận của tôi không ai biết, nhờ vậy đồng nghiệp bàn tán gì cũng không hề né tránh tôi.
Tôi đang suy nghĩ thì nhân viên mới bước tới, nhìn qua, tôi sững sờ, sao lại là Tống Nhã? Nó có họ hàng với giám đốc à?
7
Tống Nhã bước tới với vẻ đắc thắng, tổ trưởng đi bên cạnh với bộ dạng khúm núm như nô tài. Đồng nghiệp bàn bên cạnh thì thầm: "Tao thấy không phải người thân giám đốc gì đâu, chắc là con gái của sếp đấy. Nhìn cái cách tổ trưởng nịnh nọt kìa."
"Đúng thế, sau này đừng đắc tội với con bé Tống Nhã này."
Tôi nghe những lời đó, Tống Nhã đã đi đến trước mặt tôi, chào hỏi: "Chào mọi người, mình là Tống Nhã, từ nay là đồng nghiệp của mọi người, hy vọng mọi người cứ coi mình như nhân viên bình thường thôi, mong được chỉ giáo."
"Thấy chưa, ý tứ trong lời nói của nó chẳng phải chứng tỏ nó không đơn giản sao? Chắc chắn là con gái sếp rồi."
Những lời bàn tán đó hiển nhiên nó cũng nghe thấy, tôi thấy trong mắt nó thoáng qua vẻ đắc ý. Nó quét mắt nhìn mọi người một lượt rồi dừng lại ở tôi, sau đó là vẻ mặt như gặp m/a.
Tôi cười chào: "Chào nhé, Tống Nhã."
Tống Nhã lắp bắp hỏi: "Sao cậu lại làm việc ở đây?"
Nực cười, công ty nhà mình, mình không làm ở đây thì làm ở đâu.
Tôi nhún vai: "Cứ coi như mình thích không khí của công ty này đi."
Tống Nhã sững người, sau đó như có thêm tự tin, cười nói: "Vậy à, trùng hợp thật đấy, chị Thẩm." Chồng không ở bên cạnh, nó lại bắt đầu gọi tôi là "chị Thẩm".
Nó nói xong còn cố tình khiêu khích: "Đây là công ty, gọi chị là 'chị Thẩm' chị không gi/ận chứ?"
Tôi lắc đầu: "Sao lại gi/ận được?"
Tổ trưởng thấy tôi và nó có vẻ thân thiết, liền dặn tôi đích thân kèm cặp: "Tiểu Thẩm này, sau này Tống Nhã do cô kèm cặp nhé, chăm sóc cho cẩn thận, nếu có sơ suất gì thì tôi không xong với cô đâu."
Tôi chỉ thấy buồn cười. Tôi muốn xem thử hắn làm sao để "không xong" với tôi ngay tại công ty của tôi.
8
Tôi đưa Tống Nhã đến chỗ ngồi, bắt đầu bàn giao công việc. Tôi giảng giải nghiêm túc nhưng thấy nó cứ im lặng, ngẩng lên nhìn thì thấy nó nhìn tôi đầy thương cảm: "Chị Thẩm, chị cũng vất vả thật đấy. Anh ấy không nỡ cho chị tiền tiêu vặt à? Nếu không thì sao anh ấy giàu thế mà chị còn phải khổ sở đi làm thuê ki/ếm tiền chứ?"
Tôi nén gi/ận: "Chỉ là mình thích đi làm thôi."
Nó hiển nhiên không tin: "Chị đừng cố chấp nữa, em biết chị cũng có nỗi khổ khó nói. Mà nghĩ cũng đúng, anh ấy chu cấp cho em đi học, m/ua nhà cho gia đình em cũng tốn không ít tiền, sao lại nỡ không chi tiền cho chị cơ chứ? Phải chăng anh ấy không coi chị là người nhà? Chị à, em thấy chị đáng thương thật đấy."
Đôi mắt nó long lanh như thể thực sự thương hại tôi. Với vẻ mặt lương thiện đó, tôi nghĩ Bồ T/át trong chùa chắc cũng phải nhường chỗ cho nó mất.
Tôi mất kiên nhẫn đáp: "Chuyện của mình và chồng mình, không phiền cô bận tâm. Cô mới đi làm, tốt nhất nên làm quen với công việc chuyên môn đi, kẻo đến lúc bị đuổi việc lại không biết khóc ở đâu."
"Được rồi, em không chọc vào nỗi đ/au của chị nữa. Nhưng chị đừng tưởng em chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé nhé? Nói cho chị biết, em đến đây chỉ là để quá độ thôi, sau này em mới là người ngồi vào vị trí lãnh đạo của các chị." Nó đầy vẻ đắc ý, nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ, như thể tôi là thứ gì đó bẩn thỉu.
Cười ch*t mất, nó không phải thực tập sinh thì là gì? Lừa người khác thì được, lại còn lừa đến cả chính chủ là tôi, đúng là nực cười.
Tôi thấy gh/ê t/ởm, nhưng nghĩ đến kế hoạch của chồng, đành nén gi/ận: "Vậy à? Thế thì chúc cô sớm ngày đạt được ước mơ."
Tan làm, chồng lái chiếc Porsche đến đón tôi. Vừa lên xe, chồng đã sán lại: "Bảo bối của anh vất vả rồi, có mệt không, có cần anh bóp chân cho không?"
Tôi gác chân lên đùi anh, ra lệnh: "Tất nhiên rồi, mệt ch*t đi được. Anh không được dừng, phải bóp đến khi nào em hài lòng mới thôi."
Chồng bóp một lúc, tôi thấy đỡ mệt hẳn, vừa ngồi thẳng dậy thì thấy Tống Nhã đứng trước đầu xe, mắt đỏ hoe. Người không biết chắc tưởng tôi là kẻ thứ ba, còn nó mới là vợ chính thất.
Tôi hơi sụp đổ, nó đứng đây từ bao giờ? Chẳng lẽ cảnh tôi và chồng thân mật vừa nãy nó đều thấy hết? Nghĩ đến việc bị nó theo dõi, tôi nổi da gà, nó có bị b/ệnh gì không vậy?
Tôi chưa kịp phản ứng, chồng đã bấm còi vài cái, hạ kính xe xuống: "Cô đứng trước xe người khác, là muốn ăn vạ hay muốn tìm ch*t đấy? Cô bị b/ệnh à?"
Nó đáng thương nói: "Em chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi."
"Đi ngang qua mà không đi nhanh đi, còn đứng đây mãi, chẳng lẽ cô muốn nhìn tr/ộm vợ chồng tôi ân ái à? Cô là kẻ bi/ến th/ái à?"
Tôi đổ thêm dầu vào lửa: "Chồng ơi, ngại quá đi, ph/ạt anh từ nay không được hôn em ở ngoài đường nữa."
Chồng nhìn nó với ánh mắt đen kịt: "Cút ngay cho tôi, đừng để tôi nhìn thấy cô nữa."
Nó trừng mắt nhìn tôi một cái rồi vừa khóc vừa chạy đi, không hiểu sao ngày nào nó cũng nhiều nước mắt thế không biết. Chắc là do xem "bí kíp tu dưỡng của trà xanh" nhiều quá rồi. Tôi phục thật.
Tôi hỏi chồng: "Nó khóc như thế, anh không thấy đáng thương à?"
Chồng đáp một cách đương nhiên: "Đáng thương cái gì, đừng tưởng đàn ông ng/u, không nhìn ra cái gì gọi là trà xanh. Nó làm thế chẳng phải để anh thương hại rồi đạt được mục đích sao? Nhưng anh lại cố tình chọc tức nó, không cho nó toại nguyện."
Tôi cười ngất, không ngờ chồng mình lại là cao thủ phân biệt "trà xanh".
Tôi không để chuyện này trong lòng, nhưng không ngờ ngày hôm sau đi làm, tin đồn về tôi lại bay đầy trời.
9
Vừa đến công ty, tôi đã thấy đồng nghiệp thì thầm sau lưng: "Chính là nó, hôm qua lên xe sang đấy."
"Thật không ngờ nó lại là loại người đó, đúng là không biết x/ấu hổ."
Tôi thấy khó hiểu, cho dù thấy tôi lên xe chồng mình thì cũng đâu đến mức nói tôi không biết x/ấu hổ chứ? Tôi và chồng là qu/an h/ệ hợp pháp mà.
Tôi tìm cô đồng nghiệp thân thiết là Tiểu Nam, hỏi rõ sự tình, cô ấy thì thầm: "Cậu còn chưa biết à? Đang lan truyền tin cậu cư/ớp bạn trai của Tống Nhã, còn bị nó bắt tại trận, nó đứng trước xe khóc kìa."
Tôi dở khóc dở cười, khả năng đổi trắng thay đen của Tống Nhã cũng giỏi thật, từ bao giờ vợ chồng hợp pháp lại thành kẻ thứ ba chen chân vậy? Nó mới là kẻ thứ ba chứ!
Nhưng tiếc là nó cứ muốn chen chân, mà chồng tôi thậm chí còn không thèm liếc mắt lấy một cái.
Tôi lười để ý đến tin đồn rẻ tiền này, dù sao tôi cũng không định làm nhân viên quèn ở đây mãi. Đợi ngày nào tôi tiếp quản vị trí của bố, tin đồn tự khắc tan biến, việc gì phải tốn thời gian giải thích chứ?
Tôi cầm cốc đi lấy nước, vừa đến cửa thì nghe thấy giọng ấm ức của Tống Nhã truyền đến: "Mình cũng không biết sao chị Thẩm lại x/ấu xa như vậy, cứ nhất quyết cư/ớp bạn trai của mình?"
Có người hùa theo: "Còn vì cái gì nữa, vì tiền của bạn trai cậu thôi. Ngày thường cứ thích giả vờ giàu sang, không ngờ là loại người đó. Nhưng đến khi nhìn thấy cậu mình mới biết, hóa ra đại gia thật sự đều khiêm tốn thế này."
Giọng nói này tôi rất quen, là Lý Dĩnh. Ngày thường cô ta cứ thích so bì với tôi, tôi mặc Chanel cô ta cũng mặc theo, tôi đeo Hermes cô ta cũng tìm m/ua cái y hệt. Rõ ràng đồ của cô ta toàn hàng giả, thế mà cứ nghĩ đồ của tôi cũng là giả. Nên cô ta nói x/ấu tôi, tôi chẳng lấy làm lạ.
Nghe đến đây, tôi ngẩng cao đầu đi vào. Tống Nhã thấy tôi vào, lập tức im bặt, mặt tái mét. Nhưng Lý Dĩnh lại nhìn tôi đầy gh/ê t/ởm, mỉa mai: "Ôi chao, người phá hoại tình cảm của người khác không thấy x/ấu hổ à? Ở cùng công ty với loại người này, mình thấy buồn nôn ch*t mất."
Tống Nhã liên tục huých tay ra hiệu cho cô ta đừng nói nữa. Lý Dĩnh vẫn tiếp tục châm chọc: "Sao không nói gì đi, chột dạ à?"
Tôi dừng việc lấy nước, hỏi ngược lại: "Tại sao mình phải chột dạ?"
"Cậu cư/ớp bạn trai người khác mà còn dám hỏi tại sao chột dạ à?"
Tôi trực tiếp bỏ qua cô ta để hỏi Tống Nhã: "Tống Nhã, cậu tự nói đi, mình có cư/ớp bạn trai của cậu không?"
Tống Nhã ấp a ấp úng, không dám nói ra. Lý Dĩnh không phục, cứ ép nó phải nói ra để vả mặt tôi: "Nhã Nhã, cậu đừng ngại, cư/ớp bạn trai người khác thì kẻ phải x/ấu hổ là nó."
Tống Nhã đẩy cô ta ra: "Cậu đừng nói nữa được không? Chuyện của mình có liên quan gì đến cậu à?"
Nó lườm tôi một cái rồi tức gi/ận chạy ra ngoài. Lý Dĩnh vẻ mặt khó hiểu, cố tình va vào tôi một cái rồi cũng bỏ đi.
Được lắm, lúc tính sổ sau này, cứ lấy Lý Dĩnh ra làm vật tế trước vậy.
10
Buổi tối, tôi và chồng đang ăn cơm thì điện thoại anh reo. Tôi liếc mắt nhìn màn hình, là WeChat của Tống Nhã gửi đến.
Chồng mở ra, là một tấm ảnh. Trong ảnh tôi và một nam đồng nghiệp đang trò chuyện, vì góc chụp nên trông có vẻ rất thân mật. Thực ra chúng tôi đang bàn công việc, không ngờ bị Tống Nhã chụp tr/ộm.
Tôi sợ ông chồng hay gh/en này hiểu lầm, vội giải thích: "Không phải như anh thấy đâu, em và anh ta chỉ là đang bàn công việc thôi..."
Chồng ngắt lời: "Thôi nào vợ, th/ủ đo/ạn rẻ tiền thế này, sao anh có thể tin được? Với lại chồng em ưu tú thế này, sao em có thể nhìn trúng người khác? Anh tin tưởng vợ mình vô điều kiện."
Trong lòng tôi dâng lên một luồng ấm áp, ôm cổ anh: "Chồng ơi anh đáng yêu quá, em yêu anh."
Sau đó tôi nhìn chồng trả lời nó: "Vậy sao, cô thấy người đàn ông này ưu tú hơn anh, hay là vợ anh bị m/ù? Cô bị b/ệnh nặng à?"
Tống Nhã giải thích: "Không phải vậy, anh. Em chỉ là thấy họ thân mật quá, cảm thấy không ổn nên muốn nhắc nhở anh một chút."
Chồng trả lời: "Vậy à? Thế có cần anh tặng cô cái cờ thi đua để cảm ơn không? Cô chia rẽ ly gián lộ liễu như thế, còn tưởng mình cao tay lắm à?"
Tống Nhã: "Sao anh lại nghĩ vậy? Em chỉ mong anh hạnh phúc, nhưng em sợ chị ấy không biết trân trọng."
Chồng: "Chị ấy có biết trân trọng hay không cũng không liên quan gì đến cô. Hơn nữa anh chỉ thích đối xử tốt vô điều kiện với vợ mình, cho dù làm kẻ lụy tình của chị ấy anh cũng cam lòng, cô hiểu không?"
Nó không trả lời nữa, tôi nghĩ chắc nó bị lời của chồng tôi làm tổn thương rồi.
Chỉ là tôi không ngờ, sáng hôm sau đến công ty, nó vẫn thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, không hề thấy ngại ngùng chút nào. Chỉ có cô nàng theo đuôi Lý Dĩnh thấy tôi lại mỉa mai: "Thời đại này, cư/ớp bạn trai người khác mà vẫn còn mặt mũi đi làm."
Tống Nhã còn giả vờ kéo cô ta lại. Tôi thấy rất phiền, muốn bịt miệng nó nên trực tiếp lấy giấy đăng ký kết hôn trong túi, ném thẳng vào mặt nó.
"Nhìn đi, đó không phải bạn trai của Tống Nhã, là chồng tôi đấy. Ai mới là kẻ thứ ba thì chưa biết được đâu, khuyên cô nên ngậm miệng lại đi."
Nó nhìn giấy đăng ký kết hôn, sững sờ. Nó nhìn Tống Nhã: "Không phải cậu nói anh Dung là tổng giám đốc tập đoàn, là bạn trai cậu sao? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"