12

"Cái gì?!"

Tôi bật dậy ngay lập tức, nhìn chị đầy kinh ngạc. Trên mặt chị họ vẫn còn dán băng gạc, vết thương trên đầu vẫn chưa lành hẳn. Chỗ đó đã phải kh//âu bảy mũi. Ngày đám tang, chị suýt chút nữa bị anh họ đá/nh ch*t. Giờ đây, khi anh họ sắp sửa bị trừng trị trước pháp luật, chị lại nói chị đã ký đơn bãi nại?

"Em đừng kích động vội."

"Sao em không thể kích động được! Cái tên s/úc si/nh đó làm bao nhiêu chuyện á/c, chỉ bị ph/ạt 15 năm tù đúng là quá hời cho hắn! Hắn đáng lẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục để chuộc lại những tội lỗi mà hắn đã gây ra! Tại sao chị lại ký đơn bãi nại? Tại sao chứ!"

Tôi túm lấy cổ áo chị kéo đứng dậy. Chị họ bị tôi kéo loạng choạng. Những lọn tóc che khuất nửa khuôn mặt, tôi nhìn thấy bản thân mình đang mất kiểm soát trong đôi đồng tử đen láy ấy.

"Em nói đúng, đi tù đúng là quá hời cho hắn. Hắn đáng lẽ phải xuống địa ngục."

Tôi nhận ra cảm xúc kìm nén của chị, đứng sững tại chỗ. Trong lòng thoáng dấy lên một dự cảm.

"Ý... ý chị là sao..."

"Tiểu Mộc, em cũng trùng sinh rồi đúng không?"

"..."

"Vốn dĩ chị không muốn kéo em vào cuộc b/áo th/ù này, nhưng tại đám tang, lúc tên s/úc si/nh đó đá/nh chị, chỉ có mình em đứng ra. Em nói em có bằng chứng trong tay, lúc đó chị đã đoán được, em cũng đã trùng sinh..."

Tôi buông chị ra, ngồi bệt xuống ghế, thở hổ/n h/ển. Cảm giác nghẹt thở ấy lại ập đến. Tôi ôm ngựk, phản đối:

"Pháp luật sẽ trừng trị hắn..."

"Nhưng chẳng phải em cũng không cam tâm sao?"

Chị họ ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi như hồi còn bé: "Để chị b/áo th/ù cho em."

Anh rể đến đón chị họ. Anh rất gi/ận, khuôn mặt đen sầm lại: "Tại sao làm những việc này mà không nói cho anh? Nguy hiểm quá rồi! Em có biết nếu chậm trễ một chút nữa thì hậu quả sẽ khó lường thế nào không!"

Chị họ biết mình đuối lý, cúi đầu chịu m/ắng, nhưng rồi được anh rể dịu dàng ôm vào lòng: "Đừng tự mình gánh vác nữa, sau lưng em vẫn còn có anh đây."

13

Sau khi đơn bãi nại được ký, anh họ được phóng thích vô tội. Những kẻ từng "gió chiều nào theo chiều ấy" ở đám tang gọi điện cho chị họ đi/ên cuồ/ng, khuyên chị đừng mềm lòng, phải để anh họ ngồi tù. Nực cười làm sao. Họ chẳng qua chỉ sợ anh họ sau khi ra tù sẽ nảy sinh oán h/ận, rồi giống như cách hắn s/át h/ại dì cả, hắn sẽ gi*t ch*t họ. Họ chẳng hề theo đuổi công lý, mà tất cả chỉ muốn bảo toàn mạng sống.

Những cuộc gọi như vậy quá nhiều, chị họ không thèm nghe nữa. Nhưng họ hàng vẫn luôn quan sát động tĩnh của hai chị em. Họ nơm nớp lo sợ, nhưng rồi đột nhiên phát hiện ra, sự việc đang phát triển theo một hướng không ai ngờ tới. Chị họ không những không nhắm vào anh họ, mà ngược lại còn quan tâm đến hắn mọi bề, thậm chí còn giới thiệu cho hắn một công việc ở công trường – tuần tra ca đêm. So với việc làm thợ hồ b/án sức lao động, đây quả là một công việc b/éo bở. Ban ngày không phải làm, tối chỉ cần cầm đèn pin đi quanh công trường tuần tra. Quan trọng hơn, lãnh đạo công trường chính là anh rể. Anh họ coi như là "người nhà", nên mọi người cũng không dám đắc tội.

Dần dần, anh họ bắt đầu lộng hành. Hắn không còn cẩn trọng như lúc mới ra tù nữa mà quay lại bản tính cũ: lười biếng, tham ăn. Thường xuyên bỏ bê nhiệm vụ, bị đội trưởng bắt gặp còn lớn tiếng đòi đuổi việc người ta. Cuối cùng vẫn là anh rể đứng ra xin lỗi thay, dọn dẹp bãi chiến trường. Người ở công trường đều tránh hắn như tránh tà, anh họ cũng chẳng bận tâm, chỉ chăm chăm tìm cách lười biếng. Anh rể đối xử với hắn quá tốt, thường xuyên lấy đủ lý do để cho hắn nghỉ phép. Chị họ tuy không bày tỏ thái độ, nhưng hành động của anh rể chính là suy nghĩ của chị.

Họ hàng nhìn thấy cảnh đó cũng chỉ biết thở dài. Dần dần, họ quên đi chuyện này. Anh họ cũng bắt đầu cuộc sống như ông hoàng ở công trường. Gần đây, hắn mê mẩn đá/nh bạc, thường xuyên không về nhà vào ban đêm. Đội trưởng báo cáo lên chỗ anh rể, nhưng anh chỉ phớt lờ cho qua. Sau đó, công trường tuyển thêm một người tuần tra ca đêm mới. Anh họ càng thêm kiêu ngạo, có người làm thay, hắn càng thường xuyên lẻn ra ngoài. Sau đó, hắn không chỉ thỏa mãn với việc không về đêm mà bắt đầu chơi trò mất tích, thường xuyên hai ba ngày mới về một lần. Vì nhân duyên của hắn không tốt, cũng chẳng còn ai quản hắn nữa. Sau một lần "mất tích" như thế, chị họ gửi tin nhắn cho tôi: "Tám giờ tối nay, đến đây. Có những món n/ợ, nên giải quyết thôi."

14

Khi nhận được tin nhắn, tôi đang nấu ăn. Nhận ra chị họ sắp hành động, tôi tiện tay làm thêm hai món.

"Tiểu Mộc, hôm nay thịnh soạn thế nhỉ? Vất vả cho con gái rồi."

Bố mẹ đi làm về khen lấy khen để, tôi nhai cơm trong miệng, khóe môi không giấu nổi nụ cười.

"Gặp chuyện gì tốt mà vui thế?"

"Không nói cho bố mẹ đâu."

Ánh sáng ấm áp dịu dàng bao trùm lấy gia đình ba người chúng tôi, phủ lên một lớp màu sắc êm dịu. Bàn ăn tràn ngập sự ấm áp. Nhưng phía chị họ, chắc chắn sẽ không bình yên.

"Lại đây lại đây! Đặt tài hay đặt xỉu?"

"Đặt tài! Tao đặt tài!"

Trong container biệt lập với thế giới bên ngoài, một đám con bạc tụ tập. Chúng cầm những viên xúc xắc phai màu, đặt cược trên chiếc bàn cũ kỹ. Anh họ cũng ở trong đó. Chẳng mấy chốc, số tiền của anh họ đã thua gần hết. Đối phương chế giễu hắn: "Ôi, vừa nãy mắt tôi kém không nhìn rõ, tưởng ai hóa ra là 'người nhà' của sếp à..."

Kẻ đó nhìn hắn từ trên xuống dưới khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Sao không chơi nữa? Hết tiền rồi à? Hết tiền thì đi xin thằng anh rể mày ấy, em trai à, ha ha ha ha."

Xung quanh bùng lên những tiếng cười nhạo. Mặt anh họ đỏ bừng lên vì x/ấu hổ đến cực điểm. Vốn dĩ hắn không muốn chơi tiếp, nhưng nghe tiếng chế giễu, lòng hiếu thắng lập tức bị khơi dậy: "Làm ván nữa, tao đặt tài! Kẻ nào thua thì ch/ặt ngón tay!"

Người xung quanh đầy vẻ thích thú, bùng n/ổ tiếng reo hò dữ dội. Kẻ đối diện giả vờ làm khó, cuối cùng cũng đồng ý. Nào ngờ, tất cả những người có mặt ngoại trừ anh họ đều là một phe. Một kẻ chịu trách nhiệm gian lận, những kẻ khác che chắn. Anh họ đã sớm rơi vào bẫy, nhưng với chỉ số thông minh của hắn thì không bao giờ nhận ra.

Xúc xắc lăn lông lốc, nắp đậy được mở ra. Đồng tử anh họ co rút: "Sáu con một, không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"

Hắn định đưa tay kiểm tra xúc xắc thì bị một kẻ túm lấy cổ tay ấn xuống bàn. Một con d/ao sáng loáng lóe lên. "Phập" một tiếng, con d/ao đ/âm xuyên mặt bàn chỉ cách bàn tay to lớn của anh họ một milimet.

"Không..."

"Chơi thì chịu, em trai à, dù sao người muốn đá/nh cược ngay từ đầu chính là mày mà."

Con d/ao bị rút ra mạnh bạo, sau đó anh họ phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết. M/áu chảy ra còn nhanh hơn cả nỗi đ/au, m/áu tràn đầy mặt bàn, ngón tay bị đ/ứt rơi xuống đất. Gi/ữa hai ch/ân anh họ ướt đẫm, mùi khai của nước tiểu lập tức lan tỏa. Hắn muốn chạy nhưng không chạy được. Vai bị ấn ch/ặt, xúc xắc lại bắt đầu quay: "Em trai, đặt tài hay đặt xỉu đây?"

"Không... tao không chơi nữa... thả tao đi!"

"Đừng thế, anh em một nhà, để tao chọn giúp mày nhé? Mày đặt tài cả đêm rồi, ván này vẫn đặt tài nhé?"

Anh họ lắc đầu, nhưng không ai quan tâm đến hắn. Nắp mở ra, lại là sáu con một. Anh họ tuyệt vọng, nhìn kẻ đối diện cầm d/ao tiến lại gần. Hắn sợ đến mức gào thét, bò lê bò lết về phía cửa. Ngay khi hắn suýt bị túm lấy, cửa từ bên ngoài mở ra. Khuôn mặt anh rể xuất hiện trước mặt mọi người: "Cảnh sát ở ngay gần đây, bọn mày tụ tập làm gì đấy?"

Đám con bạc giải tán, anh rể túm lấy anh họ đang h/ồn xiêu phách lạc lên xe: "Nếu hôm nay không phải tao tình cờ gặp, mày đã vào đồn rồi!"

Anh họ từ sau lần suýt bị kết án, luôn rất sợ cảnh sát, nghe vậy người run lên bần bật. Anh rể đưa cho hắn chai nước đúng lúc. Anh họ không chút phòng bị uống cạn. Trong khoang xe kín mít, mí mắt hắn bắt đầu díp lại, thời khắc ý thức mơ hồ, hắn vẫn còn đang vui mừng vì thoát khỏi cảnh tù tội một lần nữa. Nào ngờ, hắn sắp sửa bước vào địa ngục của chính mình.

15

Tôi lần theo tin nhắn chị họ gửi, đến nơi cần đến. Địa chỉ là một tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô, dự án đã bị bỏ hoang hơn mười năm. Những dây leo khô héo bò đầy trên bức tường xi măng. Cốt thép lộ ra, dưới màn đêm càng thêm phần q/uỷ dị. Nơi này hoang phế đã lâu, không điện không nước, chỉ có thể dựa vào ánh đèn điện thoại mờ nhạt để đi tiếp. Anh rể vẫy tay ở phía xa. Anh đưa tôi và chị họ đến cửa tầng hầm rồi gật đầu với chị: "Có việc gì thì gọi anh."

"Được."

Tầng hầm của tòa nhà có trang bị nguồn điện dự phòng. Tôi cùng chị họ đẩy cửa tầng hầm ra. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Trên tường treo một chiếc đèn độ sáng thấp để chiếu sáng. Dưới đất đầy rác thải xây dựng và đ/á xi măng. Ngay sau đó, tôi nhìn thấy anh họ. Hắn nằm trên đất không chút phòng bị, tay chân bị xích sắt trói lại, toàn thân dang ra hình chữ "Đại". Chị họ nhìn tôi một cái, chị bước lên trước, dùng một chậu nước đ/á tạt vào người hắn để đá/nh thức.

"Khụ khụ khụ..."

Người dưới đất ho sặc sụa, hắn nheo mắt nhìn quanh: "Đây là đâu?"

Ánh mắt hắn hơi tán lo/ạn do hít phải quá nhiều th/uốc mê. Một lúc lâu sau, hắn mới nhìn rõ chúng tôi: "Mẹ kiếp."

Hắn ch/ửi thề một tiếng: "Bọn mày lại đang giở trò gì đấy, thả tao ra!"

Đáp lại hắn là tiếng bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất. Chị họ thong dong đi đến trước mặt hắn rồi ngồi xổm xuống. Sau đó, chị túm lấy tóc hắn, dưới ánh mắt nghi hoặc của hắn, mạnh mẽ đ/ập đầu hắn xuống đất.

Bộp!

Thời gian như ngừng lại. Một giây, hai giây... Anh họ cuối cùng cũng phản ứng lại, mắt hắn mở to hết cỡ, theo bản năng ch/ửi bới: "Mẹ kiếp con khốn, dám đá/nh tao!"

Bộp!

Cú này còn mạnh hơn, trực tiếp đ/ập đến chảy m/áu. Dưới cơn đ/au dữ dội, tác dụng của th/uốc mê dần tan biến, anh họ cố gắng phản kháng, nhưng phát hiện ra xích sắt trên tay chân. Trong mắt hắn thoáng qua sự hoảng lo/ạn, xen lẫn một chút... sợ hãi: "Bọn... bọn mày làm thế là phạm pháp! Thả tao ra! Mày định làm gì!"

Chị họ đ/á mạnh vào người hắn một cú khiến đầu hắn nghiêng sang một bên: "Gi*t người đền mạng, mày suýt gi*t tao, tất nhiên tao phải đáp lễ rồi."

Chị họ nhặt một cây gậy bóng chày lên, dần tiến lại gần hắn: "Không... không! Tao sai rồi, tao thực sự biết sai rồi! Mày tha cho tao có được không? Mày muốn gì tao cũng cho... Tao c/ầu x/in mày... tha cho tao!"

"Á!"

Đáp lại hắn là tiếng gậy bóng chày đ/ập vào lưng. Người nằm dưới đất phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Cây gậy bóng chày trong tay chị họ vung lên vù vù. Tiếng kêu như heo bị chọc tiết của anh họ không dứt. Tôi nhìn anh họ không còn khả năng phản kháng, trong lòng dấy lên một cảm giác sảng khoái. Đây mới là quả báo hắn xứng đáng nhận được. Không biết đá/nh bao lâu, chị họ cuối cùng cũng dừng lại. Mu bàn tay anh họ bị thương nặng nhất, đã cong thành một góc độ quái dị. Chị họ thở hổ/n h/ển dựa vào tường, nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn đống rác.

Anh họ nhổ ra một búng m/áu, cổ họng khàn đặc. Đêm nay hắn đã chịu quá nhiều đ/au khổ. Bị đ/ứt ngón tay, bị đá/nh đ/ập. Hắn vậy mà lại ngây thơ cho rằng quả báo của mình đã kết thúc: "Mày... đá/nh đủ rồi, khi nào thì thả tao đi?"

"Mày tưởng mày gây ra cho tao chỉ có chừng này thôi sao?"

"Tao đâu có làm gì khác mày! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu..."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha..."

Chị họ đột nhiên cười đi/ên cuồ/ng, chị túm ch/ặt cổ anh họ, ép hắn nhìn thẳng vào cơn gi/ận của mình: "Năm mày bảy tuổi, muốn m/ua một bộ quần áo hàng hiệu. Bà ta không nói hai lời đã tống chị lên giường của mấy gã bi/ến th/ái đó!"

16

"Em trai, bộ quần áo đó mặc có thoải mái không? Mày có bao giờ nghĩ, bà ta cái gì cũng đáp ứng mày, tiền ở đâu ra không? Mày chắc chắn biết gì đó, chỉ là mày không nói, vì mày là kẻ hưởng lợi, chỉ cần im lặng chấp nhận những thứ đó là được! Cuộc đời chị, đã sớm bị hai mẹ con mày h/ủy ho/ại rồi!"

Móng tay chị họ cắm sâu vào da th!t, anh họ như con chó ch*t, chỉ có thể phát ra tiếng thở khò khè: "... Đó đều là do mẹ làm, mày đi mà tìm bà ta..."

"Mẹ làm con chịu, mày không thoát được đâu."

Chị buông tay ra, oxy lại tràn vào lồng ngựk, anh họ nằm liệt trên đất, chờ đợi bản án từ tử thần: "Mày sẽ cảm nhận được nỗi đ/au đó, em trai ạ. Hãy sống cho tốt nhé."

Nói đoạn, chị nhét cây gậy bóng chày vào tay tôi rồi rời khỏi tầng hầm. Không gian tĩnh lặng, bên tai chỉ còn lại tiếng thở dốc của gã đàn ông. Phải mất một lúc lâu, đôi mắt mất tiêu cự của hắn mới tập trung trở lại. Trong đôi mắt đó, chỉ còn sự nghi hoặc: "Sao mày còn chưa đi, tao có đắc tội gì với mày đâu."

Phải rồi, dù kiếp trước hắn có tà/n nh/ẫn thế nào, kiếp này hắn quả thực chưa đắc tội với tôi. Nhưng hắn đã sớm định tâm kế hoạch hút m/áu tôi đến tận xươ/ng tủy, chỉ là hắn chưa thực hiện được thôi, không phải sao? Phạm tội chưa thành thì không phải là tội sao? Nếu kiếp này tôi không đề phòng, cũng không có chị họ gánh vác, thì kết cục của gia đình tôi vẫn là bị vắt kiệt đến không còn gì.

"Mày làm gì đấy, đừng lại đây! Á á á á á á! C/ứu mạng với!"

Tôi không nói gì, siết ch/ặt cây gậy bóng chày trong tay. Tôi từng bước tiến lại gần hắn. Dưới ánh mắt k/inh h/oàng của hắn, tôi giơ cao cây gậy bóng chày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
7 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
9 Thần Phục Chương 6
10 Thai Nhi Giấy Chương 10
12 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm