Sau khi cải trang nam nhi để vào triều, tôi vô tình nghe được tiếng lòng của tất cả mọi người.
Bệ hạ mỉm cười rạng rỡ, nhưng trong lòng lại nghĩ:
【Văn quan một cái t/át, võ quan hai cái t/át, mấy lão già ch*t ti/ệt kia thì phải dùng Hàng Long Thập Bát Chưởng mới đủ đô!】
Tả tướng vốn luôn nhân hậu ôn hòa, không chút dấu vết khẽ đảo mắt:
【Lại đến c/ứu trợ người nghèo rồi, lũ mãng phu không hiểu tiếng người này có thể cút về khai tâm trí lại không?】
Đại tướng quân vừa khải hoàn trở về khẽ co ngón tay lại:
【Sắc mặt bệ hạ tệ quá, vừa rồi mình có nói sai gì không nhỉ? Hu hu, tha cho ta đi, ta không muốn vào triều đâu, ta muốn về Tây Bắc.】
Tôi tối sầm mặt mũi.
Bây giờ từ quan, liệu còn kịp không?
1
Với tư cách là Bảng nhãn, tôi cùng Trạng nguyên và Thám hoa quỳ trước điện.
Trong đại điện yên tĩnh như tờ, tôi nín thở, dù biết không được nhìn thẳng vào thánh nhan nhưng vẫn lén ngước lên một chút.
Kết quả là vừa nhìn, bên tai bỗng vang lên một âm thanh kỳ lạ:
【Trạng nguyên và Thám hoa xứng đôi thật, đúng là xứng đôi, trẫm đẩy thuyền cặp này!】
Cái gì?
Tôi bàng hoàng, nếu vừa rồi tôi không nhìn nhầm thì bệ hạ căn bản không hề mở miệng.
Thế nhưng trong điện này, ngoài bệ hạ ra, còn ai dám tự xưng là "Trẫm"?
Trạng nguyên và Thám hoa quỳ hai bên tôi lại như không nghe thấy gì, thần sắc vẫn bình thản.
Tôi đ/è nén sự kinh ngạc trong lòng, có lẽ là do tối qua ngủ không ngon, hoặc là do quá căng thẳng khi thấy bệ hạ nên sinh ra ảo giác.
Nghĩ đến đây, tôi lén véo đùi mình một cái.
Được rồi, thế này tỉnh táo hơn nhiều.
Tranh thủ lúc Trạng nguyên lĩnh chỉ, tôi ngước mắt, nhanh chóng liếc nhìn bệ hạ.
Nhìn một cái là xong đời, tiếng lòng bên tai vang lên dồn dập.
【Bảng nhãn ch*t ti/ệt, đứng ở giữa thật chướng mắt, cản trở trẫm đẩy thuyền rồi!】
【Trạng nguyên năm nay đúng là tuấn tú, Thám hoa cũng vậy, hai người đứng đó thôi dù chẳng nói câu nào, trẫm đã tự nghĩ ra tám trăm cuốn thoại bản rồi.】
【《Trạng nguyên bá đạo sủng tận trời, Thám hoa chạy đi đâu》《Thám hoa thuần tình nóng bỏng》《Người luôn thanh lãnh giữ mình như hắn, vậy mà lại làm chuyện đó với Trạng nguyên lang》.】
【Mắt của Bảng nhãn này đúng là mắt chướng ngại vật mà?】
【Lúc lĩnh chỉ, ánh mắt Thám hoa nhìn qua là đang nghĩ gì nhỉ? Đang nghĩ người viết ra bài văn đó hóa ra là hắn sao? Đang nghĩ đứng đầu điện thí mà lại có gương mặt xuất chúng đến vậy sao?】
【Bảng nhãn này có thể lùi ra sau một chút được không?】
Tôi run b/ắn cả người, nơm nớp lo sợ lùi lại một bước.
Ngẩng đầu lên, khóe miệng bệ hạ đang cong lên một nụ cười khó đoán.
Ông ấy rõ ràng không hề mở miệng, nhưng tôi lại nghe thấy tiếng của ông ấy:
【Ừm, Bảng nhãn này tuy hơi lùn, nhưng mắt khá to, cũng biết nhìn sắc mặt đấy chứ.】
2
Tôi không biết mình rời cung bằng cách nào.
Đầu óc mơ màng, suýt nữa thì lên nhầm xe ngựa.
May mà Trạng nguyên lang không chấp nhặt, cậu ta vốn là đồng môn của tôi, thấy tôi thất thần như vậy còn ân cần hỏi một câu:
"Giang huynh, huynh không sao chứ?"
Cùng lúc đó, một giọng nói khác vang lên bên tai tôi:
【Giang huynh cũng thật đáng thương, người g/ầy gò thế kia, không lẽ bị người nhà ng/ược đ/ãi ?】
Tôi vội xua tay:
"Không, không có chuyện đó, chỉ là quá căng thẳng, tối qua ngủ không ngon thôi."
Chúng tôi chào hỏi vài câu rồi lên xe ngựa của mình.
Vừa xuống xe, chân tôi đã nhũn ra.
Là bà nội gần tám mươi tuổi dìu tôi vào nhà, vội hỏi:
"Có phải bị người ta phát hiện thân phận của con rồi không?"
Từ nhỏ tôi đã thích thơ văn, còn anh trai thì ngược lại.
Thuở nhỏ, chúng tôi lén cha mẹ, tôi mặc đồ của anh đi học, còn anh thì mặc váy áo của tôi, dắt theo nha hoàn đi dạo phố.
Chúng tôi là anh em sinh đôi, ngoài việc tôi thấp hơn anh một chút thì nhìn qua gần như không có gì khác biệt.
Cứ đổi qua đổi lại như thế năm này qua năm khác, cho đến tận gần đây, tôi thay anh đi thi.
Cha đi làm về sớm, bắt gặp anh đang thay đồ, tưởng gặp m/a ban ngày, sợ đến mức suýt ngất xỉu.
Bà nội an ủi cha, nghĩ rằng cứ đổi lại là xong.
Nhưng không ai ngờ rằng, tôi lại đỗ Bảng nhãn, phải vào triều làm quan.
Đây là tội khi quân đấy, cả nhà đều không biết phải làm sao.
Cuối cùng bà nội quyết định, cắn răng bắt tôi tiếp tục mặc nam trang.
"Không có."
Sắc mặt tôi vẫn tái nhợt, nắm lấy tay áo bà nội:
"Bà ơi, bà nói xem, trong cung có phải không sạch sẽ không? Bên tai con cứ xuất hiện những âm thanh kỳ lạ."
Đồng tử bà nội co rút, an ủi:
"Làm gì có chuyện đó, trong cung có chân mệnh thiên tử trấn giữ cơ mà. Con chỉ là trong lòng chứa quá nhiều việc, không nghỉ ngơi tốt thôi, ngủ một giấc, ngủ một giấc là hết ấy mà."
Tôi vừa ngoan ngoãn nằm xuống, bên tai lại bùng n/ổ tiếng lòng của bà nội:
【Mẹ ơi, cháu gái đáng thương của tôi, vào cung một chuyến về mà còn lảm nhảm hơn cả bà già này, xem ra phải uống chút th/uốc bắc thôi.】
【Trên đời này làm gì có m/a, dù có m/a thì bà đây cũng trực tiếp dùng Ngũ Tinh Trấn Thái, ánh sáng chiếu rọi Huyền Minh... (lời chú)... vạn thần phụng nghênh. Cấp cấp như luật lệnh!】
Hôm sau trước khi vào chầu, bà nội ép tôi uống hai bát th/uốc bắc lớn.
Uống xong, bà nhìn tôi chằm chằm:
"Đỡ hơn chút nào chưa?"
Tôi né tránh ánh mắt bà:
"Đỡ hơn nhiều rồi ạ."
Thực ra là còn tệ hơn.
Tuy nhiên, tôi vén rèm nhìn về phía Tử Cấm Thành.
Đối với bề tôi mà nói, có khi đây lại là chuyện tốt thì sao?
3
Tôi đọc văn chương, thích nhất là mấy bài sách luận của Tả tướng.
Tả tướng nhân hậu ôn hòa, sau khi nghe nhiều chuyện về ông, tôi càng thêm ngưỡng m/ộ.
Nay cùng làm quan trong triều, cũng là đồng liêu rồi.
Tôi có chút căng thẳng, nghĩ rằng lần đầu gặp mặt, phải để lại ấn tượng tốt cho Tả tướng.
Phía trước có chút xôn xao, mọi người lần lượt chắp tay:
"Tả tướng."
"Tả tướng sớm."
【Diễn kịch.】
【Cái tên này cũng diễn.】
Hả?
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, vì đứng hàng sau nên không nhìn thấy gì.
Lại có một người hành lễ với Tả tướng:
"Chiến sự Tây Bắc đại thắng, nghe nói Tần tướng quân đang trên đường về kinh, Tả tướng thấy sao?"
Trong triều ai cũng biết, Tần tướng quân và Tả tướng vốn không hợp nhau.
Tôi nín thở, nghe Tả tướng thản nhiên lên tiếng:
"Chúc mừng."
Sau đó, bên tai tôi bùng n/ổ tiếng lòng nghiến răng nghiến lợi của Tả tướng:
【Ta thấy sao à? Ta dùng mắt mà nhìn, ta dùng hai con mắt mà nhìn!】
【Tên này là diễn nhất, âm dương quái khí, không giống người sống, cứ như bước ra từ địa phủ, mở miệng là toàn âm khí, hôi thối cả người ta!】
Cuối cùng, đám đông cũng dần tản ra.
Bản thảo tôi chuẩn bị từ sớm đã bị mấy câu tiếng lòng của Tả tướng đ/ập tan tành.
Cái gọi là văn thần ôn nhu nhân hậu, quang phong tễ nguyệt đâu rồi?
Quả nhiên là biết người biết mặt không biết lòng.
Tôi dường như nghe thấy tiếng trái tim mình tan vỡ.
Lúc này, tôi chắp tay hành lễ, chỉ nói một câu:
"Tả tướng."
Tả tướng dừng bước, liếc nhìn tôi:
"Ừm."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, tiếng lòng vang lên bên tai lập tức khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp:
【Đứa trẻ nam hay nữ nào đây?】
4
Tôi cố gắng trấn tĩnh.
Trong triều đình này ai cũng là cáo già, sơ suất một chút là sẽ bị nắm thóp ngay.
Nhưng tôi vẫn còn quá trẻ, tay hành lễ khẽ run lên, lưng nhanh chóng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cải trang nam nhi bao năm nay, tôi cứ ngỡ mình đã ngụy trang hoàn hảo.
Có những lúc nhìn từ xa, ngay cả cha mẹ ruột cũng không phân biệt được.
Tả tướng làm sao nhận ra được?
Tôi lén ngước mắt nhìn Tả tướng.
Theo lời đồn, Tạ Thanh Nghiên tài hoa xuất chúng, thời trẻ thi đâu đỗ đó, trở thành Tả tướng trẻ tuổi nhất Đại Chiêu.
Ông không chỉ văn hay chữ tốt mà ngoại hình cũng vô cùng xuất chúng.
Người muốn kết thân với Tả tướng trong kinh thành có thể xếp hàng từ cửa đông sang cửa tây.
Tâm trí bay bổng, tim tôi đ/ập rất nhanh, một giọt mồ hôi rơi xuống thái dương.
Tạ Thanh Nghiên vốn đang trò chuyện với quan lại khác, lúc này đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía tôi:
【Tại sao cô ấy cứ trừng mắt nhìn mình?】
【Triều phục của mình ngày nào cũng giặt, trên người không có mùi gì chứ? Trước khi ra cửa còn tắm rửa xông hương cẩn thận, trên người chỉ có mùi thơm thôi mà?】
【Sao cô ấy lại không vừa mắt mình thế nhỉ?】
Tôi há miệng, tự nhiên ăn một quả đắng.
Trời xanh ơi!
Cho dù có cho tôi mười lá gan, tôi cũng không dám không vừa mắt Tả tướng!
May mà không để tôi suy nghĩ nhiều, bệ hạ đã đến.
Lần đầu tiên vào chầu, tôi đương nhiên vô cùng căng thẳng.
Đứng nghiêm trang ở hàng sau, nghe các vị đại nhân bẩm báo công việc.
Bệ hạ trên ngai vàng đáp lại một cách hờ hững:
"Trẫm biết rồi."
"Chuyện này cứ giao cho Tống ái khanh."
...
Tuy nhiên, tôi thở dài, bên tai tràn ngập tiếng lòng của bệ hạ:
【Không ai thấy Trạng nguyên và Thám hoa là cặp đôi trời sinh sao? Trẫm càng nhìn càng thấy thích!】
【Còn Tống đại nhân này nữa, g/ầy như cây trúc, vừa rồi người đứng cạnh có phải đã đỡ hắn một cái không?】
【Dám liếc mắt đưa tình trước mặt trẫm! Tưởng mắt rồng của trẫm là đồ bỏ đi à? Trẫm nhìn rõ mồn một, bọn họ chắc chắn có mờ ám!】
Nếu như không nghe được tiếng lòng của bệ hạ.
Có người nói với tôi rằng bệ hạ lúc thượng triều toàn lo ghép đôi bề tôi, đẩy thuyền.
Tôi chắc chắn sẽ nghĩ người đó bị đi/ên.
Nhưng bây giờ, người đi/ên lại là tôi.
Tôi nhắm mắt lại.
Có lẽ là cháo đậu đỏ bà nội nấu sáng nay cho nhiều đậu quá.
Sao tôi uống xong lại thấy muốn ch*t thế này.
Đang cố gắng chịu đựng, tôi bỗng cảm thấy có một ánh mắt vô định hướng rơi vào người mình.
Tôi ngơ ngác nhìn sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tạ Thanh Nghiên.
Ông ấy khựng lại, khẽ gật đầu với tôi.
Cùng lúc đó, tiếng lòng của bệ hạ lại ồn ào bùng n/ổ bên tai:
【Đợi đã! Đợi đã đợi đã!】
【Buổi chầu này, Tả tướng đã giả vờ vô tình nhìn về phía sau mười hai lần.】
【Ông ấy cứ nhìn con mèo chân ngắn phía sau đó, chuyện gì thế này? Cây sắt nở hoa? Xuân tâm nảy nở?】
【Tuy trẫm thấy Bảng nhãn năm nay hơi ngốc nghếch, nhưng mắt rất to, rất biết nhìn sắc mặt, trông cũng sạch sẽ, hình như đúng là rất xứng đôi.】
Tôi tối sầm mặt mũi, suýt ngất xỉu ngay tại triều đình.
Con mèo chân ngắn?
Là tôi sao?
Bệ hạ căn bản không biết, lúc Tạ Thanh Nghiên lén nhìn tôi, ông ấy rõ ràng đang nghĩ:
【Sao lại thế? Có phải thiết lập nhân vật của mình có vấn đề? Hay là mình làm gì lộ bản tính rồi?】
【Tại sao Bảng nhãn mới đến lại không vừa mắt mình?】
5
Tan triều.
Sắc mặt tôi tái nhợt, cả người như kiệt sức.
Tuy nhiên, tôi tự tìm niềm vui trong nỗi buồn, phát hiện ra một chuyện tốt từ hàng loạt chuyện x/ấu.
Đó là sau khi Tạ Thanh Nghiên phát hiện thân phận nữ nhi của tôi, ông ấy hoàn toàn không có ý định vạch trần.
Tôi r/un r/ẩy chân cẳng về đến nhà, bà nội đã đợi ở cửa.
"Khê Nhi, sao thế? Sao mặt trắng bệch ra thế này?"
Tôi vốn định kể chuyện Tả tướng phát hiện thân phận cho bà nội nghe.
Nhưng nhìn ánh mắt quan tâm của bà, tôi lại nuốt lời vào trong.
Bà nội đã già rồi, suy cho cùng, chuyện này là do tôi và anh trai gây ra, đừng làm bà phiền lòng nữa.
Tôi chuyển chủ đề:
"Bà ơi, anh trai dạo này đi đâu rồi ạ?"
Từ khi tôi vào triều, dường như không thấy anh trai đâu nữa.
"Con nói Yến Nhi à? Nó đi theo một thầy th/uốc lang thang, học chút y thuật, giờ đã đi vân du rồi."
Biết ngay anh trai không đáng tin mà!
Tôi cũng không nói gì, chỉ là toàn thân mệt mỏi rã rời, cần ngủ một giấc gấp.
Người vừa chạm vào giường, bà nội đã bưng đến một bát cháo đậu đỏ:
"Nào, Khê Nhi, Iót dạ đi con."
Đợi tôi uống xong, trong mắt bà nội cũng tràn đầy ý cười:
【Hê hê, cháo đậu đỏ nước bùa!】
【Đi chầu một lần mà làm con bé Khê Nhi nhà mình sợ thế, chắc chắn là yêu m/a lần trước chưa trừ hết, xem bà đây dùng bát nước bùa này cho nó h/ồn bay phách lạc!】
Tôi nhìn bà nội chằm chằm.
"Sao không ngủ đi, Khê Nhi?"
Bà nội ân cần đắp chăn cho tôi.
"Con hơi buồn nôn."
Tôi bảo sao bát cháo đậu đỏ này lại có mùi lạ!
Không ngờ giấc ngủ này tôi hôn mê suốt ba ngày ba đêm.
Trong thời gian đó, tôi có thể cảm nhận được cha mẹ và bà nội thay phiên nhau canh bên giường.
Tôi nghe thấy họ nói chuyện, nhưng mí mắt nặng trĩu, không sao mở mắt ra được, cũng không nói được lời nào.
"Quan trường đúng là nguy hiểm, Khê Nhi mới đi chầu một lần mà đã b/ệnh thành ra thế này."
"Cùng lắm thì không làm quan nữa! Viên th/uốc giả ch*t vẫn còn chứ? Đến lúc đó cả nhà mình giả ch*t rồi bỏ trốn."
"Nhưng Yến Nhi thì sao? Nó đi vân du không biết bao giờ mới về, đợi nó về thấy cả nhà mình đột tử, không biết sẽ sợ hãi thế nào?"
...
Chiều ngày thứ tư, cuối cùng tôi cũng mở mắt.
Sốt đã hạ, cổ họng vẫn khô khốc, thỉnh thoảng lại ho một tiếng.
Bà nội xót xa vỗ vỗ tay tôi:
"Con b/ệnh những ngày qua, có nhiều người đến thăm lắm."
"Nhân sâm này là do Võ đại nhân gửi đến."
Võ đại nhân chính là Trạng nguyên năm nay.
"Còn miếng noãn ngọc này là do Tề đại nhân gửi đến."
Tề đại nhân là Thám hoa.
Giọng bà nội cao lên:
"Nhưng bà nghĩ, thứ con vui nhất chắc là nhìn thấy nghiên mực và tranh chữ này đúng không? Là Tả tướng gửi đến đấy."
"Bà vẫn nhớ con thích sách luận của Tả tướng, trước đây tranh chữ của Tả tướng nghìn vàng khó cầu, nay ông ấy đích thân gửi đến tận phủ chúng ta rồi."
Tôi chống người dậy, nhìn qua.
Đúng là bút tích của Tả tướng.
Trước đây, để sưu tầm mực bảo của Tả tướng, tôi có thể moi hết tiền riêng trong hòm ra.
"Cất vào kho đi ạ."
Kể từ khi nghe được tiếng lòng.
Bộ lọc của tôi về Tả tướng đã tan vỡ hoàn toàn.
Tôi ngước đầu nhìn màn che trên giường, gào thét trong lòng:
Còn gì là thật nữa đây!
Rốt cuộc còn gì là thật nữa đây!
6
B/ệnh khỏi, tôi khuyên cha mẹ tạm cất ý định giả ch*t bỏ trốn.
Tôi khổ công đèn sách bao năm nay, sắp sửa thi triển tài năng, bắt tôi đổi tên đổi họ rời đi lúc này.
Tôi không cam tâm.
Triều vẫn phải vào.
Những ngày tôi vắng mặt, Trạng nguyên và Thám hoa lần lượt được điều đi nơi khác.
Tả tướng đến.
Phía sau lại xôn xao.
Lần này, tôi không đi hóng hớt nữa.
Ngược lại, Tạ Thanh Nghiên bước vài bước đến trước mặt tôi:
"Giang đại nhân đỡ b/ệnh chưa?"
"Đa tạ Tả tướng quan tâm, vi thần đã khỏi hẳn rồi."
Tạ Thanh Nghiên khẽ nhíu mày, trong khoảnh khắc, tiếng lòng của ông ấy vang lên bên tai tôi:
【Không đúng nhỉ, sao cô ấy gặp mình lại phản ứng thế này?】
【Họ rõ ràng nói, Giang Triệu Khê rất ngưỡng m/ộ bài văn của mình, còn đi sưu tầm mực bảo của mình khắp nơi, chẳng lẽ mình nhận được tin tức sai lệch?】