“Anh trai.”
“Em sắp về rồi.”
Tiếng vỗ tay ở tiền sảnh bỗng ngưng bặt trong một khoảnh khắc.
Người dẫn chương trình vẫn đang cười tươi, mời Úc Hành đeo chiếc huy chương danh giá nhất lên ngựk Đàn Âm.
Vài giây sau, từ loa phóng thanh truyền đến tiếng ghế bị đẩy mạnh ngã nhào.
Cánh cửa phòng khám cũ bị người ta đạp tung.
Úc Hành đứng ở cửa.
Phía sau anh là tiếng bước chân hỗn lo/ạn, tiếng truy vấn dồn dập của phóng viên, và tiếng gọi đầy nghẹn ngào của Đàn Âm.
Nhưng anh không ngoảnh đầu lại.
Anh nhìn tôi, vẻ điềm tĩnh trên gương mặt nứt vỡ từng chút một.
“Ninh Ninh.”
Úc Hành lao tới, quỳ trước giường b/ệnh, nắm ch/ặt tay tôi.
“Anh trai đến rồi đây.”
Nụ cười trên mặt tôi biến mất.
“Tôi không phải đang gọi anh.”
Những ngón tay anh run lên dữ dội.
Úc Hành từng c/ứu vô số b/ệnh nhân nguy kịch.
Anh đã c/ứu nhiều người như vậy, chưa bao giờ phạm sai lầm.
Lần này, anh lại nối nhầm ống dẫn đến hai lần, đôi tay run đến mức không thể mở nổi máy móc.
“Nhìn anh này.”
“Ninh Ninh, không được ngủ.”
“Anh đưa em về nhà.”
Tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh.
Tôi rõ ràng đã nhìn thấy nhà, vậy mà anh lại một lần nữa đóng sập cánh cửa lại.
Tiếng đếm ngược của hệ thống dừng hẳn.
“Cô lại được c/ứu sống rồi.”
“Lần rời đi thứ ba thất bại.”
Tôi mở mắt.
“Tại sao lại thất bại nữa?”
Động tác của Úc Hành khựng lại.
Nỗi sợ hãi thoáng qua biến mất khỏi gương mặt anh.
Anh lại trở về là “Ngài Tháp Trắng” cao cao tại thượng kia.
“Em cố tình chọn đúng ngày hôm nay.”
Giọng anh vẫn còn chút khản đặc.
“Em muốn xem thử, liệu anh có bỏ mặc lễ khai trương, bỏ mặc Đàn Âm để chạy đến c/ứu em không.”
“Câu trả lời đã cho em rồi đó.”
“Anh đến rồi, đủ chưa?”
“Chưa đủ.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đến quá sớm rồi.”
Sự bàng hoàng trong mắt Úc Hành đông cứng lại.
“Úc Ninh, Đàn Âm được chăm sóc là vì cô ấy thực sự mắc b/ệnh.”
Anh như bị phản ứng của tôi đ/âm trúng, giọng điệu trở nên lạnh lùng cứng nhắc.
“Em thấy mình không tranh lại cô ấy, liền hết lần này đến lần khác biến mình thành một b/ệnh nhân trầm trọng hơn.”
“Em cố tình trốn vào phòng khám cũ này, chính là muốn thử xem rốt cuộc anh sẽ c/ứu ai trước.”
“Em muốn ép anh phải chứng minh rằng, dù bất cứ lúc nào, anh cũng sẽ chọn em trước.”
Lần này, tôi không tranh cãi với anh.
Tôi chỉ từ từ rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh.
“Úc Hành, trước mặt người ngoài, anh chưa bao giờ chịu thừa nhận tôi là em gái anh.”
Năm mười chín tuổi, tôi bị dư luận vây công.
Tất cả phóng viên đều hỏi Úc Ninh có phải con gái nhà họ Úc hay không.
Liệu tập đoàn Úc thị có bảo vệ tôi không.
Úc Hành đứng trước ống kính, chỉ nói:
“Cô ấy đã trưởng thành.”
“Chuyện riêng của cô ấy không liên quan đến nhà họ Úc.”
Sau này, Đàn Âm bị người ta nghi ngờ cư/ớp mất cơ hội điều trị của người khác.
Anh lại thức trắng đêm mở họp báo, trước mặt bao nhiêu người nói:
“Đàn Âm là em gái tôi.”
“Bất kỳ hành vi công kích á/c ý nào nhắm vào cô ấy, Úc thị sẽ truy c/ứu đến cùng.”
Anh không phải không biết cách bảo vệ em gái.
Chỉ là anh đã chọn bảo vệ người khác.
Khi cuộc họp báo kết thúc, hệ thống đưa ra phán quyết đầu tiên.
“Úc Hành đã không chọn em gái của mình.”
“Nhiệm vụ tình thân thất bại.”
Nửa năm sau, nó mới mở khóa Du Dịch cho tôi.
Tôi ngước nhìn anh.
“Cho nên vừa rồi anh nói anh trai đến rồi, tôi mới cảm thấy kỳ lạ.”
Yết hầu Úc Hành chuyển động.
“Người nhà không cần phải chứng minh với bên ngoài.”
“Vậy tại sao Đàn Âm lại cần?”
Anh cuối cùng cũng không nói nên lời.
Tôi rũ mắt.
“Anh rõ ràng biết cách bảo vệ một người em gái.”
“Anh chỉ là không muốn bảo vệ tôi mà thôi.”
Tôi liếc nhìn màn hình đang sáng lại bên cạnh.
Đường chỉ báo hiệu tôi vẫn còn sống lại bắt đầu nhảy múa.
“Người vừa lao vào đây là anh trai, hay là chuyên gia y học không thể nhìn b/ệnh nhân ch*t trước mặt mình?”
“Thứ anh c/ứu là em gái, hay là một tài liệu nghiên c/ứu rất có ích cho anh?”
10
Úc Hành theo bản năng đáp:
“Đối với bác sĩ, mọi mạng sống đều như nhau.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Vậy nên thứ anh vừa c/ứu được, chỉ là một b/ệnh nhân nguy kịch.”
“Anh trai của tôi, từ lâu đã không còn ở đây nữa rồi.”
Trong phòng khám chỉ còn lại tiếng máy móc kêu đều đặn.
Úc Hành nắm lấy tay tôi, vẫn không buông ra.
Qua một hồi lâu, anh mới thấp giọng nói:
“Đợi em tỉnh táo lại, chúng ta nói chuyện tiếp.”
Tôi không nói cho anh biết.
Tôi chưa bao giờ tỉnh táo đến thế này.
Sau này tôi mới biết, trước khi lễ khai trương bắt đầu, Úc Hành đã xem xét tình trạng cơ thể tôi ba lần.
Khi chiếc vòng tay mất tín hiệu, nhân viên nói với anh chỉ là do thiết bị gặp sự cố.
Anh cũng đã gật đầu.
Nhưng đến lượt đeo huy chương cho Đàn Âm, anh nhìn chằm chằm vào đường kẻ xám đó hai giây, rồi đẩy ghế lao ra khỏi đài trực tiếp.
Đêm đó, Úc Hành kiểm tra lại toàn bộ dữ liệu m/áu và cơ thể tôi để lại trong viện nghiên c/ứu.
Hồ sơ trong máy tính đã mất đi rất nhiều.
Như thể có một sức mạnh nào đó đang xóa sổ tôi khỏi thế giới này từng chút một.
Nhân viên nói, có thể chỉ là do lưu trữ gặp lỗi.
Úc Hành nhìn chằm chằm vào kết quả rất lâu.
Cuối cùng đích thân khóa ch/ặt toàn bộ tài liệu, không cho phép bất kỳ ai đụng vào.
Lúc đó anh vẫn chưa biết, thế giới kia và người anh trai đang đợi tôi về nhà đều là thật.
Sáng hôm sau, Úc Hành tự nh/ốt mình trong phòng thí nghiệm, kiểm tra lại thêm ba lần nữa.
Kết quả không thay đổi.
Dữ liệu cơ thể thuộc về tôi vẫn đang không ngừng biến mất.
Mà quá trình điều trị sau này của Đàn Âm, vừa vặn lại cần dùng đến những dữ liệu đó.
Số liệu không đầy đủ, cô ta sẽ không thể tiếp tục điều trị.