Tôi suy nghĩ một chút rồi bắt máy.
"Khương Dĩnh, giờ con đang ở đâu?"
"Trường học."
"Trường nào? Cái trường ở Hải thị ấy hả? Con quay về cho bố! Ngay lập tức!"
"Con không về."
"Mày!"
Ông thở hắt ra một hơi dài.
Nếu tôi mà đứng trước mặt ông, chắc chắn đã ăn ngay một cái t/át rồi.
"Con có biết mẹ con lo lắng đến mức nào không? Em gái con khóc cả đêm kìa! Con phủi mông bỏ đi như thế, người nhà phải làm sao đây?"
Giọng tôi dửng dưng.
"Con là đứa phá gia chi tử chỉ biết tiêu tiền của nhà, là kẻ vô dụng có mệnh rẻ rúng, con đi rồi, mọi người phải vui chứ."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng mẹ tôi, bà hét lên đầy chói tai.
"Đưa điện thoại đây cho tao! Khương Dĩnh, cánh mày cứng rồi phải không? Ai cho phép mày chạy đến cái chỗ đó? Mau quay về đây cho tao!"
"Em con một mình phải đến tỉnh lỵ, con đi chăm sóc nó, đây là sự sắp đặt của gia đình! Con có nghe thấy không!"
Tôi đợi bà gào xong mới lên tiếng.
"Con không về, con đã trưởng thành rồi, con có sự sắp xếp của riêng mình!"
Mẹ tôi tức đến mức giọng cao vút lên.
"Khương Dĩnh, con có tin là bố mẹ bây giờ sẽ đến Hải thị lôi con về không?"
"Mọi người đến thì cứ đến, nhưng không lôi con đi được đâu."
"Con..."
Tôi phải đi vệ sinh cá nhân rồi, không nói nhiều nữa, tôi cúp máy.
Hai ngày sau, bảo vệ gọi điện báo có người nhà đến tìm ở cổng trường.
Tôi mặc quân phục huấn luyện đi ra.
Mẹ tôi đứng ngoài hàng rào sắt, dưới mắt thâm quầng.
Bố tôi đứng cạnh bà, môi mím ch/ặt thành một đường thẳng.
Khương Hinh đứng sau lưng họ, cúi đầu gãi gãi dây đeo cặp sách.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy tôi liền bước lên nửa bước.
"Khương Dĩnh, nghe lời mẹ đi, trường bên này chúng ta không học nữa."
"Mẹ đã gọi điện cho trường của em con rồi, họ bảo con vẫn có thể bổ sung hồ sơ, chỉ cần con đồng ý!"
Bố tôi cũng lên tiếng.
"Em con một mình, tối ngủ cũng sợ, nó từ nhỏ chưa từng rời nhà, con không ở bên cạnh nó thì ai ở? Nhà chỉ có hai đứa con gái là các con, con đi rồi nó phải làm sao?"
Tôi liếc nhìn Khương Hinh đang đứng sau lưng họ.
"Nó mười tám tuổi rồi."
"Mười tám thì sao? Mười tám cũng vẫn là em gái con! Con là chị, chăm sóc em gái chẳng phải là điều đương nhiên sao?"
Tôi khẽ nhếch khóe môi.
"Con chỉ lớn hơn nó một tuổi, mà cứ mãi phải chăm sóc em gái."
"Anh trai lớn hơn con bốn tuổi, nhưng đã bao giờ chăm sóc con chưa?"
Bố mẹ định lên tiếng, tôi xua xua tay.
"Mọi người có lý lẽ riêng của mình, mọi người sẽ nói anh trai là con trai, vô tâm, không biết chăm sóc người khác."
"Dù sao người chịu thiệt cuối cùng cũng chỉ có thể là con."
Tôi nhìn họ, ánh mắt rất nghiêm túc.
"Bố, mẹ, từ nhỏ đến lớn, con đều nghe lời mọi người. Nhưng lần này, liên quan đến tương lai của con, con muốn chọn cho mình một lần."
"Chọn cái gì mà chọn? Con chọn cái chỗ này á?"
Bố tôi nhìn vào trong cổng sắt, nhíu mày.
"Chạy xa xôi vạn dặm đến đây, con gái con lứa khổ sở thế nào..."
"Con không sợ khổ, khổ thế nào cũng không bằng cái khổ vì sự thiên vị."
Ông nghẹn lời.
"Con nhất định phải thế này sao? Khương Dĩnh, hôm nay con không về, thì sau này đừng về nữa!"
Tôi gật đầu.
"Được."
Ông sững người.
Mẹ tôi cũng sững người.
Khương Hinh đột ngột ngẩng đầu, trong mắt đầy nước mắt.
"Chị, chị... chị nói gì cơ?"
Tôi lặp lại.
"Con nói là sau này con sẽ không về nữa."
Mẹ tôi lùi lại nửa bước, trẹo cả chân.
Điếu th/uốc trên tay bố tôi cầm không chắc, rơi xuống đất.
Khương Hinh trừng to mắt, giọng r/un r/ẩy.
"Chị, chị đừng nói lời gi/ận dỗi... chị về cùng em có được không... em thực sự sợ lắm..."
Tôi nhìn nó.
"Khương Hinh, em chỉ nhỏ hơn chị một tuổi thôi, đừng tự coi mình là đứa trẻ ba tuổi nữa."
Nó sững sờ.
"Chị đã chăm sóc em nhiều năm rồi, không thể chăm sóc em cả đời được."
Khương Hinh mấp máy môi, hồi lâu mới thốt ra một câu.
"Nhưng chúng ta là chị em mà, em thực sự không đành lòng để chị một mình chịu khổ ở đây..."
Tôi khẽ lắc đầu.
"Em đến tìm chị không phải vì chị là chị của em, mà vì em không nỡ mất đi người bảo mẫu miễn phí này thôi."
"Em hãy tự hỏi lòng mình xem, xuất phát điểm của em có thực sự là vì tốt cho chị không?"
Nó lắc đầu định phản bác.
"Lúc em x/é nát tờ giấy báo nhập học của chị, trong lòng em nghĩ gì?"
Nó khựng lại, cắn môi, không nói thêm lời nào nữa.
Bố tôi tức đến mặt mày tái mét.
"Khương Dĩnh, bố hỏi con lần cuối, con có đi theo chúng ta không?"
"Không đi."
"Được."
Ông nghiến răng.
"Con nhớ kỹ lời hôm nay con nói! Từ hôm nay trở đi, bố không có đứa con gái như con!"
Tôi lùi lại một bước.
"Ông Khương Hạo, bà Lưu Mi, số tiền con n/ợ hai người, con sẽ trả."
Tôi cúi chào họ một cái.
Họ đều sững sờ, vẻ mặt không thể tin nổi.
Tôi quay người bước đi, chạy về phía sân tập để tập trung.
Bố mẹ định kéo tôi lại, nhưng nhìn thấy những người lính cầm sú/ng canh gác ở cổng, cuối cùng cũng không làm gì cả.
Tuần huấn luyện thứ hai, bác sĩ quân y đến khám sức khỏe cho tất cả mọi người.
Đến lượt tôi, ông ấy ấn vào bụng trên của tôi rồi viết một đơn th/uốc.
"Đến b/ệnh xá trường lấy th/uốc đi."
Tôi đến b/ệnh xá, người cô ở quầy quét thẻ học viên, lấy hai hộp th/uốc trên kệ đẩy ra.
"Ngày ba lần, uống sau khi ăn."
Tôi cắn môi.
"Bao nhiêu tiền ạ?"
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
"Cháu là học viên mới à? Không mất tiền đâu. Trường chúng ta khám b/ệnh miễn phí."
Không mất tiền.
Tôi nắm ch/ặt vỉ th/uốc, đứng trong hành lang suốt năm phút.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe thấy việc khám b/ệnh cũng không cần tiền, càng không cần phải viết giấy n/ợ.