"Anh bẩn ở chỗ nào? Những kẻ ở trong công ty đ/âm sau lưng nhau thì sạch sẽ lắm à? Các cô làm kinh doanh tranh giành thành tích thì sạch sẽ lắm à? Anh chỉ bảo cô ấy ngâm hợp đồng vài ngày, dập bớt cái khí thế của em, anh không tr/ộm cũng chẳng cư/ớp, anh bẩn?"
"Hơn nữa, bản thân Phạm Thiến Thiến vốn đã không ưa em rồi, anh chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền!"
Lời qua tiếng lại đến mức này, tôi chỉ thấy Trình Hành Giản thật không thể hiểu nổi.
Những lý do anh ta đưa ra cứ lặp đi lặp lại, suy cho cùng thì dường như đều là lỗi của người khác.
"Này! Trình Hành Giản! Cậu chạy vào nhà vệ sinh làm cái gì thế? Tổng giám đốc Lý đang đợi cậu rót rư/ợu đấy! Người ta sắp đi rồi, cậu đến cái mặt mũi cũng không cho à?"
Nghe thấy tiếng gọi, Trình Hành Giản lập tức cứng đờ người, rồi nở một nụ cười.
"Đến đây, đến đây, đến ngay đây ạ."
Tôi nhìn bóng lưng anh ta vịn tường rời đi, lặng lẽ lắc đầu.
Khi ngồi trên xe về nhà, một tin nhắn từ số lạ gửi đến: "Xin lỗi, hôm nay cứ coi như là anh uống say đi."
Tôi tắt màn hình.
Cuối năm, tôi được mời tham dự diễn đàn ngành, đây là lần đầu tiên tôi xuất hiện với tư cách là đại diện công ty.
Ảnh chân dung của tôi cũng được đặt ở mục giới thiệu khách mời.
Khi thư mời gửi đến công ty, Lâm Hiểu lập tức mang đến cho tôi.
"Chị ơi, chị thực sự đã vượt qua được giai đoạn khó khăn rồi!"
Đúng vậy, trước đây những diễn đàn kiểu này tôi cũng từng đến vài lần, ngồi ở mấy hàng cuối, tay nắm ch/ặt cuốn sổ ghi chép cuộc họp, chỉ đến giờ nghỉ giữa giờ mới có thể thả lỏng một chút.
Khi đó tôi thấy những người trên sân khấu cách tôi rất xa.
Nhưng giờ đây, sau khi người dẫn chương trình giới thiệu xong vị khách trước đó, anh ta hướng ánh mắt về phía tôi.
"Sau đây xin mời bà Từ Mộng D/ao lên phát biểu."
Tôi bước lên sân khấu, nhận lấy micro, hơi lạnh trong lòng bàn tay dần dần ấm lên.
"Chào mọi người, tôi là Từ Mộng D/ao."