Bác sĩ hỏi: "Ai là người nhà của Hoàng Vi?"
Giang Yến Lễ vội vàng tiến lên: "Tôi, tôi là vị hôn phu của cô ấy!"
"B/ệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng cô ấy bị tổn thương th/ần ki/nh cột sống, sau này có lẽ phải gắn liền với xe lăn rồi."
Giang Yến Lễ vò đầu bứt tai: "Sao lại thế này, sao lại thế này, cô ấy còn trẻ như vậy mà!"
Hoàng Vi được đẩy ra, cô ta vẫn chưa biết mình bị thương nặng đến mức nào.
"Yến Lễ, đợi em khỏe lại, anh cùng em ra nước ngoài được không?"
"Được, sau này anh sẽ chăm sóc em, anh sẽ chăm sóc em cả đời!"
Hoàng Vi cảm động rơi nước mắt: "Vâng."
"Nhưng Yến Lễ, sao em không cảm thấy đôi chân của mình đâu cả? Sao chân em không có chút cảm giác gì vậy?"
Hoàng Vi hoảng lo/ạn: "Chân em còn đó không, tại sao em không cảm nhận được chúng!"
Giang Yến Lễ nắm lấy tay cô ta: "Chân em vẫn còn! Vẫn còn mà."
"Vậy tại sao em không có cảm giác gì nữa?"
"Yến Lễ, anh nói thật với em đi, rốt cuộc em bị làm sao?"
Giang Yến Lễ mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Em bị tổn thương th/ần ki/nh cột sống."
Hoàng Vi như bị sét đá/nh ngang tai:
"Nghĩa là em bị liệt rồi, em là kẻ phế nhân rồi!"
Cô ta oán h/ận nhìn tôi: "Hứa Niệm, tôi ra nông nỗi này đều là tại cô! Tôi muốn gi*t cô, cô không được ch*t tử tế đâu!"
Giang Yến Lễ ôm lấy cô ta: "Không trách Hứa Niệm, trách anh, tất cả là tại anh!"
"Anh còn bảo vệ cô ta!"
"Thật sự không trách cô ấy, là do anh không nên làm trò nhảy lầu, là anh hại em. Vi Vi, em yên tâm, anh sẽ chăm sóc em cả đời."
Tôi thở dài, nắm lấy tay Chu Ngạn rời khỏi b/ệnh viện.
Từ nay về sau, Giang Yến Lễ sẽ không còn quấy rầy tôi nữa, nhưng cuộc đời quấn lấy nhau của anh ta và Hoàng Vi chỉ mới bắt đầu.
Tôi dẫn Chu Ngạn về nhà.
Bố mẹ đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm đầy ắp.
Mẹ cười nói với tôi: "Mau rửa tay chuẩn bị ăn cơm, bố con chỉ còn món tủ cuối cùng là xong rồi!"
Đúng lúc này chuông cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa, bên ngoài là bố mẹ của Chu Ngạn.
Họ nhìn tôi với nụ cười rạng rỡ.
Mẹ Chu trách móc Chu Ngạn: "Cưới được cô vợ tốt thế này mà cũng không báo cho bố mẹ một tiếng, con càng ngày càng tùy hứng rồi đấy."
Chu Ngạn gãi đầu: "Hai người đều ở nước ngoài, con không kịp báo."
Bố mẹ Chu xách theo một đống quà cáp bước vào.
"Ông thông gia, bà thông gia, chúng tôi đến ăn chực, hai người không phiền chứ?"
Mẹ tôi mừng rỡ: "Ôi, quý khách ghé thăm, biết thế này tôi đã đặt một bàn ở khách sạn rồi."
"Không sao, chúng tôi chỉ thích ăn cơm nhà thôi!"
Nhìn cả gia đình hòa thuận vui vẻ, đây mới chính là cuộc sống mà tôi hằng mong ước.