"Đều là do chính miệng các người nói ra, giờ lại đến tìm tôi nói chuyện, rồi lại giương cao chiêu bài người nhà à?"

"Ông lớn tuổi thế này rồi, sao mà mặt dày được như vậy?"

"Mày, mày..." Ông nội suýt nữa không thở nổi.

Bà nội đỡ lấy ông, sầm mặt hét lên với tôi bằng giọng the thé:

"Thẩm Vi, mày đúng là đồ tiểu nhân gian trá!"

Nghĩ đến những gì họ đã làm với tôi ở kiếp trước, nghĩ đến việc họ nhìn mẹ tôi b/ệnh ch*t mà không chịu ra tay c/ứu giúp, thậm chí sau khi mẹ tôi mất còn hất tung tro cốt của bà.

Cơn gi/ận trong lòng tôi càng bùng lên, tôi lạnh lùng nhìn họ nói:

"Cái nông trại này, tôi chắc chắn sẽ làm!"

Bà nội chỉ tay vào mũi tôi m/ắng:

"Đồ con ranh đê tiện, mày cứ đợi đấy."

Để lại lời đe dọa, họ bỏ đi.

Tôi không chút lay động, tiếp tục chỉ huy công nhân làm việc.

Hai tháng sau.

Nông trại của tôi khai trương.

Để tránh gia đình chị họ tiếp tục gây rối, tôi đặc biệt bỏ tiền thuê vài gia đình có tính cách mạnh mẽ trong thôn, trả lương cho họ để họ đến giúp đỡ.

Thập niên chín mươi, việc làm không dễ tìm.

Giờ trả tiền cho họ, nông trại đã trở nên gắn liền với cuộc sống và lợi ích của họ, đương nhiên sẽ được những người này cùng nhau bảo vệ.

Quả nhiên.

Ngày khai trương, gia đình chị họ vẫn muốn đến gây sự.

Thế nhưng Lưu Đại Tráng cùng thím Vương, người giỏi dẫn dắt dư luận nhất trong thôn, đứng chắn phía trước, trừng mắt một cái, gia đình chị họ lập tức chùn bước.

Nông trại vận hành thuận lợi được một tháng.

Một tháng qua, dựa vào những mối qu/an h/ệ khách hàng mà tôi đã lôi kéo trước đó, tôi gần như c/ắt đ/ứt một nửa công việc làm ăn của nhà chị họ.

Hai nhà đối đầu nhau.

Nhưng hôm nay, nông trại đón một vị khách lớn, mở miệng là muốn đặt bàn tám nghìn một bàn, tổng cộng hai mươi bàn.

4

Đối phương đi xe Santana đến.

Trông có vẻ là một người thành đạt rất có phong thái.

Khách lớn như vậy đương nhiên phải tiếp đón tử tế.

Ông ta đưa danh thiếp cho tôi:

"Tôi họ Trần."

Tôi vội vàng nhận lấy danh thiếp, nhìn qua, ông ta tên Trần Bân.

Tôi cung kính nói:

"Chào ông Trần."

Trần Bân lấy ra một thực đơn đưa cho tôi:

"Cứ làm theo các món trên này, tám nghìn một bàn, làm hai mươi bàn."

Tôi nhìn sơ qua nguyên liệu trên thực đơn.

Toàn bộ đều phải là đồ hoang dã.

Một số loại thậm chí còn có yêu cầu về số năm tuổi.

Trong lòng tôi bắt đầu thấy bất an.

Khẽ nhíu mày nói:

"Ông Trần, những nguyên liệu này rất khó tìm ạ?"

Trần Bân lạnh lùng nói:

"Tôi vì nghe danh các người có thể ki/ếm được đặc sản hoang dã chính gốc mới đến đây. Hơn nữa, tôi đâu phải không trả tiền, nếu không phải vì những thứ này khó tìm, tôi có thể đưa cô tám nghìn một bàn sao?"

Tôi rất động lòng.

Thế nhưng những nguyên liệu này, bình thường tôi cũng không nắm chắc là tìm được, huống chi là xoay xở đủ cho hai mươi bàn trong thời gian ngắn.

Giữ vững nguyên tắc kinh doanh trung thực, tôi thẳng thắn nói:

"Ông Trần, không phải tôi không muốn nhận đơn hàng này."

"Tôi nói thật với ông, đặc sản hoang dã tôi đúng là có thể ki/ếm được, nhưng yêu cầu khắt khe như ông, ba bốn bàn tôi có lẽ còn đảm bảo được, chứ hai mươi bàn, tôi thật sự không dám chắc chắn là sẽ ki/ếm đủ."

Trần Bân tỏ vẻ bất mãn:

"Không dám đảm bảo, thế cô còn kinh doanh làm gì?"

Thấy tôi im lặng.

Ông ta nhấn mạnh:

"Đây là tám nghìn một bàn đấy!"

Con số này lại một lần nữa khiến tôi d/ao động.

Tám nghìn một bàn, tổng cộng hai mươi bàn, nếu như có thể hoàn thành tốt.

Ki/ếm được vài chục nghìn là chuyện dễ dàng.

Đây có thể là thu nhập của hai ba năm đấy.

Ngay lúc tôi đang khó xử.

Ông nội, người thường lảng vảng gần nhà tôi, chuyên giúp chị họ canh chừng để cư/ớp khách của nhà tôi, mặt dày xông vào.

Ông ta cười hì hì đưa một điếu th/uốc Hồng Tháp Sơn cho Trần Bân.

Trần Bân kh/inh khỉnh nhìn một cái, không nhận.

Ông nội cười lấy lòng:

"Ông chủ này, nó không nhận, cháu gái tôi có thể nhận đấy."

Trần Bân nghi hoặc hỏi:

"Cháu gái ông?"

Ông nội cười ha hả nói:

"Cháu gái tôi cũng mở nông trại, ở ngay nhà bên cạnh đây, ông có muốn qua xem thử không?"

Trần Bân quay đầu nhìn tôi:

"Cô chủ Thẩm, cô nên suy nghĩ kỹ đi."

Nhìn ông nội cư/ớp mất khách của mình, thím Vương đi tới, bất mãn nói:

"Họ cũng quá mặt dày rồi, làm gì có chuyện chạy đến tận nhà người ta để cư/ớp khách?"

"Thẩm Vi, cô cứ đứng nhìn khách đi như vậy sao?"

"Đây là đơn hàng lớn tám nghìn một bàn đấy!"

"Cô không gấp, tôi còn thấy gấp giùm cô đây."

Tôi bình tĩnh mỉm cười:

"Tôi không có đủ khả năng nhận, thôi bỏ đi, tiền không phải của mình thì đừng mong lấy được."

"Ôi." Thím Vương giậm chân vì gấp gáp nhưng cũng đành bất lực.

Quả nhiên, buổi chiều đã có tin truyền đến.

Nhà chị họ đã nhận đơn hàng này.

Nghe nói đối phương còn đưa trước tám vạn tiền cọc.

Nhưng có một tin tức khiến tôi thấy nghi ngờ, đối phương yêu cầu ký hợp đồng, nếu vi phạm, bồi thường gấp mười lần.

Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy.

Thế này mà cũng cần ký hợp đồng sao?

Có lẽ là do tôi kiến thức nông cạn, nhưng cách nói về hợp đồng này cứ khiến tôi thấy không thoải mái trong lòng.

Quả nhiên, nửa tháng sau.

Nông trại nhà chị họ xảy ra tranh cãi.

Thím Vương giúp tôi đi xem náo nhiệt và thu thập thông tin.

Chẳng bao lâu sau, thím ấy về báo cho tôi:

"Nhà Thẩm Du Du xảy ra chuyện rồi."

"Ông chủ Trần đó nói nguyên liệu nhà nó không làm đúng theo yêu cầu thực đơn, ba ba không phải loại hoang dã mười năm thì không được, nhân sâm không phải loại trên hai mươi năm thì không xong, tóm lại là đủ thứ không đạt yêu cầu."

"Giờ ông chủ Trần gọi cả một xe tải người đến vây kín nông trại, đang bắt Thẩm Du Du bồi thường gấp mười lần theo hợp đồng đấy!"

Bồi thường gấp mười, tám nghìn một bàn, hai mươi bàn là mười sáu vạn.

Nhân mười lần lên là một triệu sáu trăm nghìn.

Thập niên chín mươi, đây quả là con số thiên văn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
6 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 SÓI ĐI LÙI Chương 12
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm