Trịnh Nghệ Nhu cuống lên, nước mắt rơi lã chã đầy chân thật.

Vừa cùng ba người nhà họ Chu ngăn khách khứa không cho rời đi, nó vừa chỉ vào mũi tôi mà m/ắng nhiếc.

"Cố Lệ Trân, bà cố tình đúng không?"

"Bà không quản được chồng mình ngoại tình nên bị người ta vứt bỏ, rồi giờ lại muốn quản thúc tôi, muốn tôi cũng có một cuộc hôn nhân bất hạnh giống bà, muốn tôi bị người ta m/ắng là kẻ vo/ng ân bội nghĩa."

"Trước đây bà nói bố ngoại tình là vì bố là kẻ cặn bã, nhưng giờ tôi hiểu rồi, gặp phải loại người như bà, ai mà chẳng ngoại tình chứ?"

"Hôm nay bà phải xin lỗi tôi, bảo mọi người ngồi xuống tiếp tục dự đám cưới, và cam kết sau này phải đưa tiền như đã hứa, nếu không thì cút ngay ra ngoài."

Tôi đợi chính là câu nói này.

Vì thế tôi lập tức đứng dậy rời đi.

Trịnh Nghệ Nhu thấy tôi thực sự muốn đi, lại cuống cuồ/ng.

"Cố Lệ Trân, tôi nói cho bà biết, bà mà đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa, từ nay chúng ta không còn là mẹ con gì cả!"

Tôi bước chân không ngừng.

Thậm chí còn đẩy Chu Vân Thâm, kẻ đang chạy tới níu kéo và khuyên tôi bình tĩnh, ngã sấp mặt xuống đất, rồi mặc kệ tiếng ch/ửi bới và gào thét của mấy người bọn họ mà rời khỏi hiện trường đám cưới.

Bốn:

Đám cưới vẫn diễn ra như bình thường, chỉ là những vị khách ở lại đều là những người muốn ăn cho bõ số tiền mừng đã bỏ ra, nên đám cưới này chẳng xứng đáng là trò cười, cùng lắm chỉ được coi là một buổi liên hoan ăn uống.

Nghe nói lớp trang điểm của Trịnh Nghệ Nhu đã trôi sạch vì khóc.

Tôi không bận tâm, nhưng vào đêm tân hôn của chúng, tôi trực tiếp đến căn nhà tân hôn đã m/ua cho Trịnh Nghệ Nhu.

Đúng như tôi nghĩ, Trịnh Nghệ Nhu và ba người nhà họ Chu đã dọn vào, vì không có mật mã và chìa khóa, chúng đã cạy ổ khóa ra, mà vì đêm hôm khuya khoắt không m/ua được khóa mới nên cửa chỉ khép hờ.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Vừa hay nhìn thấy ba người nhà họ Chu đang dỗ dành Trịnh Nghệ Nhu đừng khóc nữa.

Thấy tôi.

Nước mắt Trịnh Nghệ Nhu lập tức ngừng rơi.

"Sao hả?"

"Trong đám cưới bà chẳng phải oai lắm sao? Giờ đến đây tìm tôi làm gì?"

"Bà không định nghĩ rằng chỉ vì bà làm đám cưới của tôi thành trò hề, rồi nửa đêm mò đến đây xin lỗi là tôi sẽ tha thứ cho bà đấy chứ?"

Chưa đợi tôi mở lời.

Bà thông gia Lâm Tiểu Bình nắm lấy tay tôi bắt đầu dàn xếp.

"Thông gia à, hôm nay ở đám cưới Nghệ Nhu chỉ là đùa một chút, con bé cũng không cố ý đâu, bà đã nhận ra lỗi sai của mình rồi thì đừng cãi cọ với nó nữa, hãy nói chuyện tử tế đi."

Ông thông gia Chu Vệ Quốc cũng hùa theo.

"Đúng đấy, Nghệ Nhu là đứa trẻ tốt hiếm có, nếu bà vì một câu nói đùa mà trở mặt, người hối h/ận chỉ có bà thôi."

Tôi gật đầu liên tục.

"Hai người nói không sai, Trịnh Nghệ Nhu quả thực đối xử với hai người rất tốt, tốt hơn nhiều so với mẹ ruột là tôi đây."

Lời tôi nói rất bình thản, nhưng Trịnh Nghệ Nhu vẫn tức đến mức trợn ngược mắt.

"Muốn xin lỗi thì xin lỗi cho tử tế, đừng có ở đây mà nói mỉa mai."

Tôi lắc đầu, mỉm cười nói.

"Hôm nay tôi không đến để xin lỗi, không đến để cầu hòa, tôi đến vì tiền."

Năm:

"Tiền?"

Bốn người trước mặt nhíu mày, nhìn nhau ngơ ngác.

Trịnh Nghệ Nhu là người phản ứng đầu tiên, mắt nó sáng lên.

"Chẳng lẽ là đến để bàn xem mỗi tháng đưa cho tôi bao nhiêu tiền?"

"Cái này tôi đã nghĩ kỹ rồi, mỗi tháng đưa tôi năm mươi nghìn là được, vì tôi..."

Tôi không hứng thú nghe kế hoạch tiêu tiền của nó.

Phẩy tay ngắt lời nó.

"Tôi không đến để đưa tiền, tôi đến để đòi tiền."

"Đám cưới tôi chỉ uống một ngụm trà, nhưng tiền tổ chức đám cưới tôi chi trả một nửa, tức là 330 nghìn, mà lúc đó nhà họ Chu đưa cho tôi 200 nghìn tiền sính lễ, nên các người vẫn còn n/ợ tôi 130 nghìn."

"Đừng nói là không có tiền, tiền mừng hôm nay là do chính tay các người thu, tôi cố tình đến vào ban đêm chính là để tránh việc các người than nghèo kể khổ."

Lời tôi vừa dứt.

Cả bốn người trước mặt đều ngây người.

Người phản ứng đầu tiên là Chu Vân Thâm.

"Dì Cố, ý của dì là sao?"

"Lúc đó đã giao kèo, sính lễ chỉ là hình thức, dì sẽ hoàn trả gấp đôi sau đám cưới và cho thêm một triệu tiền hồi môn, giờ dì lại nuốt lời là ý gì?"

Tôi cười càng lớn hơn.

"Đáp án nằm ngay trên bàn đấy thôi."

"Số sính lễ và hồi môn ta định hoàn trả là dành cho con gái và con rể, các người gọi ta là dì Cố, vậy tại sao ta phải đưa?"

"Nếu một tiếng 'dì' của các người mà giá trị như thế, thì các người đã sớm là người giàu nhất rồi."

Trịnh Nghệ Nhu tất nhiên không chịu đưa, lại bắt đầu giở trò vô lý, nổi cơn đi/ên.

Tôi sợ làm phiền hàng xóm, cũng muốn đi ngủ sớm, nên lập tức lấy điện thoại ra.

"Nếu các người không đưa, tôi sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ, báo cảnh sát không được thì tôi kiện, dù sao tôi cũng phải làm cho ra lẽ, lấy lại số tiền của mình."

Thái độ của tôi không giống như đang đùa.

Mà cả ba người nhà họ Chu đều có công việc đàng hoàng, nếu tôi thực sự báo cảnh sát làm lớn chuyện, thì mất mặt là một chuyện, còn mất việc lại là chuyện khác.

Vì thế sau một hồi giằng co.

Chu Vệ Quốc mặt đen như đít nồi lấy điện thoại ra, chuyển cho tôi 130 nghìn.

Trịnh Nghệ Nhu muốn ngăn cản nhưng không kịp, nó liền kéo tôi lại.

"Đã lấy được tiền rồi thì bà phải ký vào bản thỏa thuận này."

Sáu:

Tôi cầm lên xem.

Đúng như tôi đoán, đó là một bản thỏa thuận từ mặt, lời lẽ trên đó vô cùng sắc bén, biến việc nó vô lý gây sự thành việc tôi đòi hỏi quá đáng, cáo buộc tôi gây áp lực quá lớn lên nó.

Ngày tháng trên đó là vài ngày trước đám cưới.

Không biết là do chúng tạm thời soạn ra, cố tình ghi lùi thời gian để chọc tức tôi, hay chúng thực sự đã lên kế hoạch từ mặt tôi từ lâu.

Nếu hôm nay tôi cứ ở lại đám cưới không rời đi, có lẽ tờ thỏa thuận này sẽ được lôi ra vào lúc đám cưới sắp kết thúc, ép tôi phải ký tên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
6 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 SÓI ĐI LÙI Chương 12
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm