Mẹ kéo lấy bộ đồng phục q/uỷ sai trên người tôi, dùng giọng điệu ra lệnh nói:
"Cởi đồ ra."
"Em gái con không chịu nổi cái khổ khi đầu th/ai, con nhường vị trí q/uỷ sai này cho nó đi."
Em gái bịt mũi, liếc nhìn với vẻ kh/inh thường.
"Bộ đồ này x/ấu quá, con không mặc đâu."
"Q/uỷ sai thì có gì hay ho, toàn làm những việc bẩn thỉu nặng nhọc."
"Chỉ có chị mới quen làm thôi."
Mẹ cưng chiều chọc vào trán nó.
"Chẳng phải con sợ nhất là đầu th/ai vào nhà nghèo sao?"
"Mặc bộ đồ này vào, sau này không cần phải nhảy cầu Nại Hà đầu th/ai nữa."
Em gái lúc này mới hớn hở, ôm lấy mẹ hôn hết cái này đến cái khác.
"Mẹ là tốt nhất, con muốn mãi mãi là con gái của mẹ."
Tôi lặng lẽ đứng bên cạnh.
Linh h/ồn vốn đã được chữa lành, dường như lại bị nghiệp phong từ địa ngục chảo dầu x/é nát thành trăm mảnh.
Đã lâu như vậy rồi, mẹ và em gái vẫn không hề thay đổi.
Họ tự quyết định mọi thứ.
Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.
Suy nghĩ xoay chuyển, tôi đ/è tay mẹ lại.
Từng ngón từng ngón bẻ mở tay bà ra.
"Buông tay."
"Tôi sớm đã không phải là con gái của bà nữa rồi."
Mẹ sững sờ một lúc, sau đó cau mày.
"Nhược Nhược, cánh con cứng rồi nhỉ?"
"Đến mẹ ruột cũng không nhận nữa sao?"
"Con không phải con gái ta thì là con gái ai?"
Tay bà vẫn nắm ch/ặt lấy bộ đồng phục của tôi, móng tay cắm sâu vào vải.
Trên mặt là biểu cảm mà tôi quen thuộc nhất.
Sự áp đặt đương nhiên đó.
Trước kia mỗi lần tôi không nghe lời, bà đều nhìn tôi như vậy.
Mỗi lần bà lộ ra biểu cảm này, tôi đều co rúm lại như con mèo nhỏ không dám lên tiếng.
Nhún nhường xin lỗi lấy lòng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ bình thản hất tay bà ra.
"Tôi nói, buông tay."
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng khiến mẹ gi/ật mình rụt tay lại.
Bà nhìn tôi đầy khó tin, sự áp đặt đó cuối cùng cũng nứt ra một kẽ hở.
Mẹ lườm tôi một cái, như để che giấu sự hoảng lo/ạn của chính mình.
"Thôi thôi, không chấp nhặt với con nữa."
"Con nghe lời đi, nhường công việc này cho em gái con."
"Em gái con sức khỏe không tốt, không chịu nổi cái khổ luân hồi..."
Bà chưa nói xong, đã bị tôi dứt khoát c/ắt ngang.
"Nó không chịu nổi, thì tôi chịu nổi chắc?"
Mẹ nghẹn lời.
Đôi môi bà r/un r/ẩy, hồi lâu mới thốt ra được một câu.
"Lần sau, lần sau mẹ tìm cho con công việc tốt hơn."
"Dù gì con cũng nhường nhiều lần như vậy rồi..."
Lại là lần sau.
Lần sau mãi mãi không bao giờ đến.
May mà, bà đã không còn là mẹ của tôi nữa.
Tôi lùi lại một bước, bình thản nhìn bà.
"Tôi đã đầu th/ai rồi, không phải con gái của bà nữa."
Mẹ trợn tròn mắt, giơ tay định vặn tai tôi.
"Con đầu th/ai? Đầu th/ai vào cửa nhà nào?"
"Con gái của Minh Hậu U Tự."
Em gái sững sờ một lúc, sau đó cười nghiêng ngả.
"Chị à, chị có phải bị dầu sôi trong chảo làm hỏng n/ão rồi không?"
"Ai mà không biết Minh Hậu mang th/ai tử th/ai cả ngàn năm nay, chị sao dám nhận vơ bừa bãi thế!"
Tôi bình thản đứng đó, không hề biện giải.
Mẹ trực tiếp giơ tay cư/ớp bộ đồ trên người tôi.
"Mau nhường cho em gái con đi."
Tôi không né, cũng không phản kháng.
Chỉ mỉm cười.
"Bộ đồ này, lấy rồi sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục đấy."
"Bà vẫn muốn tôi nhường cho em gái sao?"
Mẹ không ngẩng đầu, mất kiên nhẫn nói.
"Đừng có dọa người."
"Con là chị, đồ tốt nhường cho em trước là điều đương nhiên."
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười:
"Vậy thì đừng hối h/ận."
Họ không thèm để ý đến tôi nữa.
Mẹ cư/ớp lấy bộ đồng phục q/uỷ sai, không thể chờ đợi được mà khoác lên người em gái.
Ngay khi em gái chuẩn bị cài khuy.
Trên bộ đồ bỗng lóe lên một tia sáng chói mắt.
Bầu trời địa phủ lập tức mây đen bao phủ.
Hai đội âm binh lặng lẽ vây lấy chúng tôi.
Ngưu Đầu Mã Diện đồng loạt ra tay, ấn ch/ặt vai em gái.
Lạnh lùng uy nghiêm tuyên bố:
"Minh Hậu có lệnh."
"Kẻ nào tự ý động vào Minh Vương Ấn, đày xuống mười tám tầng địa ngục luân hồi ngàn năm!"
"Vĩnh thế không được đầu th/ai!"
Nụ cười của em gái cứng đờ trên mặt.
"Minh Vương Ấn gì cơ?"
"Tôi căn bản không hề đụng vào! Các người đừng có nói bậy!"
Ngưu Đầu Mã Diện vung tay lớn, chỉ vào bộ đồng phục q/uỷ sai mà nó chưa kịp mặc xong.
"Tất cả vật phẩm Minh Hậu ban cho Tiểu Điện Hạ đều có ấn Minh Vương."
"Các người đụng vào đồ của Tiểu Điện Hạ, chính là bất kính với chủ nhân Minh giới!"
Em gái cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
Nó đi/ên cuồ/ng x/é rá/ch, muốn cởi bộ đồng phục q/uỷ sai ra.
Nhưng bộ đồ đó như thể đã mọc rễ trên người nó.
Dù có giãy giụa thế nào, nó vẫn dính ch/ặt lấy người nó.
Mẹ không chút suy nghĩ, giơ tay muốn t/át tôi.
"Tô Nhược Nhược! Con nhìn xem con đã gây ra chuyện tốt gì đây!"
"Con mau nói với âm binh, là con tr/ộm đồ của Tiểu Điện Hạ, không liên quan gì đến em gái con!"
Lời bà vừa dứt, cổ tay đã bị một luồng hắc khí quấn ch/ặt.
"To gan! Dám mạo phạm Tiểu Điện Hạ!"
Khoảnh khắc tiếp theo, vô số xiềng xích trói h/ồn từ sâu trong Minh Hà bay ra.
Trong chớp mắt quấn ch/ặt lấy tứ chi của mẹ.
Khi bà bị xích kéo, không thể không quỳ xuống trước mặt tôi, mới nhìn thấy rõ ánh sáng đỏ rực sâu thẳm sau lưng tôi.
Màu đỏ ở địa phủ đại diện cho thân phận và sự tôn quý.
Mà ấn ký đang dần hiện lên sau lưng tôi, mẹ đương nhiên cũng đã từng thấy.
Đó là Minh Vương ấn ký đại diện cho quyền lực tối cao của địa phủ.
Trên mặt mẹ lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.
"Tô Nhược Nhược, con... con thực sự đã đầu th/ai thành con gái của Minh Hậu rồi sao?"
Bà chưa đợi được câu trả lời của tôi, đã bị tiếng thét chói tai của em gái thu hút toàn bộ sự chú ý.