Thời gian trôi nhanh như nước chảy, chớp mắt đã qua thêm hai tháng nữa.
Tôi ủy thác cho môi giới cho thuê căn nhà của Phó Tùng Lãng.
Tôi nhanh chóng tìm được công việc tiếp tân tại phòng chờ VIP của ga tàu cao tốc.
Lương không cao, nhưng được cái không phải động n/ão.
Nhẹ nhàng hơn nhiều so với công việc mặt đất ở sân bay.
Tôi quen được những người bạn mới.
Ba chữ "Phó Tùng Lãng" dần dần phai nhạt khỏi cuộc sống của tôi.
Một ngày nọ đang đi làm.
Trong phòng chờ VIP bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.
"Đồng Đồng."
Nghe tiếng, tôi đặt bình cà phê xuống.
Người bạn trai cũ từng bị tôi cho vào danh sách đen xuất hiện trước mắt.
Bộ vest công sở sang trọng không che giấu được vẻ tiều tụy trên khuôn mặt anh ta.
"Chào anh ạ." Tôi nở nụ cười công việc, "Anh muốn dùng gì ạ?"
"Cà phê là được."
Tôi sững người.
Kể từ sau ca phẫu thuật thanh quản, anh chỉ uống trà dưỡng sinh, chưa bao giờ đụng đến cà phê.
"Cà phê của anh đây."
Anh nhận lấy cốc giấy, từng ngụm từng ngụm uống cạn.
"Đồng Đồng, anh..."
Tôi giơ tay chỉ một hướng:
"Tàu của anh sắp đến ga rồi, mời anh nhanh chóng lên tàu."
"Cốc giấy anh cứ để trên bàn là được."
Phó Tùng Lãng nắm ch/ặt cốc giấy, không nói thêm lời nào.
Mãi về sau tôi mới biết, đó có lẽ là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.
Tin tức về Phó Tùng Lãng lại xuất hiện trên báo chí.
Tùng Lãng Media bị cơ quan chức năng điều tra về vấn đề thuế.
Tôi không có cảm xúc gì quá lớn, bình thản lướt qua trang web.
Ngày nghỉ, bạn bè nằng nặc lôi tôi đến phòng tập leo núi mới mở.
Tôi ngước nhìn.
Những điểm bám màu vàng chanh nối dài lên đến tận đỉnh tường.
Tạo thành một tuyến leo có độ khó khá cao.
Là một kẻ gà mờ, tôi xua tay liên tục:
"Khó quá đi mất! Người Nhện cũng chịu thôi!"
Lời còn chưa dứt, một người đàn ông với vóc dáng nhanh nhẹn khéo léo lộn người lên tường đ/á.
Theo đúng tuyến đường tôi vừa nói, anh ta chọn toàn những điểm bám màu vàng chanh để đặt chân.
Động tác của anh cực kỳ mượt mà, khi leo đến đỉnh tường, anh thuần thục chạm vào chuông kết thúc.
Tiếng chuông lảnh Iót vang lên.
Tôi thấy anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Sau đó hai chân đạp vào tường, tấm lưng săn chắc mượt mà ngả ra phía sau.
Anh theo dây an toàn, nhẹ nhàng trượt xuống mặt đất.
Người đàn ông nhún vai:
"Vậy rốt cuộc Người Nhện có làm được không?"
Tôi cười ngây ngô, giơ ngón tay cái về phía anh:
"Được! Quá được luôn!"
Anh dùng khăn ướt lau sạch tay, đưa về phía tôi:
"Chu Lân Xuyên, chủ phòng tập. Em tên gì?"
"Tiền Hâm Đồng." Tôi bừng tỉnh, thảo nào anh ta lại lợi hại thế, "Anh chủ Chu, thất kính thất kính."
"Có tuyến đường phù hợp cho người mới, em muốn thử không?"
Như đoán trước được tôi sẽ từ chối, anh vội bổ sung:
"Anh dạy em."
Dưới sự chỉ dẫn của anh, tôi vậy mà đã leo được đến đích.
Tiếng chuông lại một lần nữa vang vọng khắp phòng tập.
Khi đang từ từ hạ xuống.
Phía bên kia phòng tập có một nam một nữ đi tới.
Người đàn ông rõ ràng là bạn của Chu Lân Xuyên.
"Lân Xuyên, cậu nhầm rồi, đây mới là cô gái tôi muốn giới thiệu cho cậu!"
Chu Lân Xuyên bỗng ngước lên.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Trái tim đ/ập lỗi nhịp vài cái.
Chu Lân Xuyên nói với bạn:
"Tôi nhầm người rồi."
Người bạn kéo cô gái kia đến trước mặt anh.
Đang chuẩn bị bày ra tư thế xem mắt.
"Xin lỗi."
Chu Lân Xuyên chỉ vào tôi.
"Cô Tiền."
"Hả?"
"Cô có đối tượng chưa?"
Phụt--
Ánh mắt của mấy người đổ dồn về phía tôi.
Tôi đờ người ra hai giây, như bị trúng th/uốc nói thật, lên tiếng:
"Chưa."
Chu Lân Xuyên tiếp lời:
"Tốt quá, tôi cũng chưa có đối tượng."
"Vậy nên?" Da đầu tôi tê dại.
Chu Lân Xuyên:
"Vậy nên, tôi không muốn xem mắt nữa."
Ánh mắt anh rơi trên mặt tôi, nghiêm túc nói:
"Cô Tiền, vậy cô có muốn tìm hiểu tôi không?"
Cả phòng tập im phăng phắc.
Người bạn kia có vẻ mặt như gặp m/a:
"Chu Lân Xuyên! Đây là lần đầu tiên cậu gặp người ta đấy!"
"Ừm." Chu Lân Xuyên gật đầu, "Một cái nhìn là đủ rồi."
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi tháo khóa an toàn, ngập ngừng hỏi:
"Anh chủ Chu, anh muốn em làm thẻ hội viên ạ?"
Chu Lân Xuyên: "..."
Người bạn của anh không nhịn nổi nữa, ôm bụng cười lớn.
Ngay cả cô gái bị lừa đến xem mắt cũng có biểu cảm vô cùng đặc sắc.
"Không phải làm thẻ," anh vô cùng bất lực, "Tôi, tôi muốn theo đuổi em."
"Tôi biết mình rất đường đột, rất vô lý, nhưng tôi vẫn muốn hỏi ý kiến của em."
"Được không?"
Ánh đèn trắng sáng rọi lên bức tường đ/á phía sau tôi.
Những điểm bám màu vàng chanh kia như những mũi tên sáng rõ, kéo dài đến nơi không thể nhìn thấy.
Dường như đang lặng lẽ nhắc nhở tôi.
Này, phía trước vẫn còn những tầm cao mới.
Lần này, tôi không dừng lại ở tại chỗ.
Tôi mỉm cười trả lời anh:
"Được chứ, vậy thì thử xem sao."