Trong điện thoại của hắn còn có lịch sử tìm ki/ếm như "Vô sinh có thể sinh con không", "Làm sao để x/ác minh đứa bé trong bụng vợ có phải của mình không".

Hắn thậm chí còn tranh thủ lúc tôi ngủ mà dùng kim đ/âm tôi, lấy m/áu của tôi mang đến b/ệnh viện xét nghiệm.

Lần nào tôi cũng giả vờ như không biết.

Đến bữa thì ăn, đến giờ thì ngủ.

Th/ai được ba tháng, bụng tôi đã to hơn trước rõ rệt.

Trên bàn ăn, Tần Minh đề nghị muốn làm chọc ối.

Sợ tôi suy nghĩ nhiều, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh:

"Em đừng nghĩ ngợi lung tung, là vì quê nhà sắp giải tỏa, cần có giấy chứng nhận để chia tiền đền bù cho con thôi."

Một lý do rất khiên cưỡng, nhưng tôi đồng ý.

Thậm chí tôi còn tìm một cơ quan chuyên nghiệp, cùng Tần Minh ký vào giấy cam kết tự nguyện.

Ba ngày sau, bản giám định ADN bản cấp tốc được gửi tới nhà họ Tần.

Tần Minh phải hút một điếu th/uốc mới dám mở ra.

Nhìn dòng chữ "X/ác nhận có qu/an h/ệ huyết thống" trên đó, Tần Minh thở phào nhẹ nhõm.

Đêm đó, hắn lén lút x/é nát tờ giấy chứng nhận vô sinh đã bị hắn giấu dưới gầm giường suốt hơn năm năm nay.

Ngày hôm sau, tôi cảm nhận rõ rệt bầu không khí trong nhà đã thoải mái hơn trước.

Tần Minh đối xử với tôi ôn hòa, như thể đã quay lại thời điểm mới cưới.

Mẹ chồng cũng đã sắm kính lão.

Đừng nói đến việc dùng khăn của tôi lau bồn cầu, ngay cả khăn nào là khăn rửa mặt, khăn nào là khăn lau chân bà ta cũng phân biệt được rõ ràng.

Cửa phòng tắm cũng được thay bằng cửa thép.

Tần Minh nói: "Cửa này chắc chắn, đội c/ứu hỏa có đến cũng phải mất nửa tiếng mới mở nổi."

"Em là sinh viên đại học, chú trọng sự riêng tư, anh tôn trọng em."

Tôi hơi buồn cười, kiếp trước tôi đã nhắc chuyện này với Tần Minh mười lần, đổi lại là ba mươi hai cái t/át và tám trận đò/n thừa sống thiếu ch*t.

Bây giờ chỉ vì tôi mang th/ai, mọi chuyện lập tức được giải quyết.

Nhưng tôi không nói gì, chui vào tắm một trận thoải mái.

Một tiếng rưỡi đồng hồ, không ai làm phiền, thật sự rất dễ chịu.

Th/ai được năm tháng, tôi gần như trở thành con gấu trúc của cả nhà.

Đi đâu cũng có người nhà họ Tần đi theo.

Việc chăm sóc bố chồng hoàn toàn rơi vào tay mẹ chồng.

Bà ta mệt đến đ/au lưng mỏi gối, mỗi ngày vẫn phải đến phố Đông xếp hàng m/ua bánh táo mới ra lò cho tôi.

Tôi ốm nghén dữ dội, chỉ ăn được điểm tâm của tiệm đó.

Có người nói tôi đỏng đảnh, đây đâu phải cưới vợ? Rõ ràng là rước một vị tổ tông về nhà.

Bố mẹ tôi đến thăm, nghe vậy liền cãi lại:

"Con gái tôi có bản lĩnh, mới gả đi mấy năm đã mang th/ai."

"Có giỏi thì các người cũng bảo con gái mình tìm một gia đình chồng cưng chiều như vậy đi!"

Th/ai tám tháng, thân hình ngày càng nặng nề.

Một ngày nọ khi tôi xuống lầu đi dạo, tình cờ gặp đồng nghiệp cũ của Tần Minh.

Cô ta nhìn bụng tôi, vẻ mặt ngạc nhiên lên tiếng:

"Tần Minh, vợ cậu mang th/ai à? Trông sắp sinh rồi nhỉ? Nhưng sao tớ nhớ... trước đây cậu bị vô sinh mà?"

Sắc mặt Tần Minh rất tệ, m/ắng nhiếc cô ta mới là kẻ vô sinh.

Còn nói tôi là sinh viên đại học, sức khỏe tốt lắm!

Thế nhưng tối về nhà, khi vừa chạm mặt tôi đang đưa khăn cho một người đàn ông lạ mặt cởi trần đi ra từ phòng tắm, mặt hắn lập tức biến sắc.

Hắn lao tới đ/è tôi xuống đất, vừa đá/nh vừa ch/ửi:

"Con đĩ! Tao biết ngay đứa bé trong bụng mày không phải của tao mà!"

"Nói! Có phải đứa trong bụng mày là giống của thằng khốn này không?"

Người đàn ông định ngăn cản, cũng bị hắn đ/á một cước ngã vào góc tường.

Cho đến khi nhân viên quản lý tòa nhà hỏi ở cửa:

"Chị dâu, thợ sửa xong chưa ạ? Có phải đường ống nước nhà chị bị vỡ không?"

Tần Minh lúc này mới nhận ra mình đã hiểu lầm tôi, người đàn ông kia chỉ là thợ sửa ống nước đến kiểm tra.

Vì đường ống vỡ làm ướt áo nên anh ta mới cởi áo ngoài ra.

Tôi đưa khăn cũng là vì lòng tốt.

Hoàn toàn không phải như hắn nghĩ.

Hắn vội vàng chạy đến đỡ tôi, nhưng nước ối của tôi đã vỡ rồi.

Tôi bị sinh non.

Băng huyết.

Khi bác sĩ gọi Tần Minh ký tên, tay hắn r/un r/ẩy dữ dội hơn bất cứ lần nào trước đây.

Hắn khóc lóc hỏi: "Bác sĩ, con trai tôi có sao không?"

Bác sĩ lắc đầu.

Bố mẹ tôi cũng đến làm lo/ạn.

Để trấn an họ, Tần Minh đã chuyển toàn bộ xe cộ, nhà cửa và tiền tiết kiệm đứng tên mình sang tên đứa bé chưa chào đời.

Còn sẵn sàng đưa ra một triệu tiền mặt để bồi thường cho tôi.

Ba tiếng sau, đèn trước phòng mổ bật sáng.

Y tá bế đứa bé tôi vừa sinh ra, đi đến trước mặt Tần Minh và lên tiếng:

"Chúc mừng anh, được quý tử!"

Nhà họ Tần vui mừng hớn hở xúm lại xem.

Giây tiếp theo, sắc mặt mọi người biến đổi dữ dội, r/un r/ẩy chỉ vào đứa bé trong tã mà thốt lên:

"Đứa bé... đứa bé sao lại tóc vàng, mắt xanh thế này?"

5.

"Y tá, các người bế nhầm rồi à? Đây không phải con tôi!"

Tần Minh là người phản ứng đầu tiên, tại chỗ đặt nghi vấn.

Y tá trợn mắt:

"Không nhầm được đâu, hai giờ sáng đưa sản phụ đến khoa cấp c/ứu, ngoài gia đình các người ra không còn ai khác, đây chính là con của anh."

Tần Minh vẫn không tin, tuy hắn không được học hành tử tế, nhưng cũng biết rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì biết đào hang.

Bố là tóc đen, mắt đen, sao con sinh ra lại thành tóc vàng, mắt xanh được?

Đây chẳng phải là đột biến sao?

"Chắc chắn là các người làm sai rồi! Trả con lại cho tôi!"

Tần Minh rất tức gi/ận, xông vào hét lớn với y tá.

Hắn còn muốn xông vào phòng mổ tìm bác sĩ chính.

Bị bảo vệ coi là kẻ đến gây rối y tế, dùng gậy chống bạo động đẩy ra ngoài ngay tại chỗ.

Bố mẹ chồng cũng đi nghe ngóng khắp nơi.

Sau khi biết tối nay khoa cấp c/ứu thực sự chỉ tiếp nhận một mình tôi là sản phụ, họ càng nghiến răng nghiến lợi nói:

"Con ơi! Chúng ta hỏi rồi, đêm nay chỉ có vợ con sinh thôi!"

"Con đĩ này ngày đầu tiên vào cửa ta đã thấy không phải loại đứng đắn rồi, quả nhiên là thế!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
7 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
8 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 SÓI ĐI LÙI Chương 12
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm