Trong mắt họ chỉ có 88 vạn sính lễ mà nhà họ Tần đã đưa. Không tống khứ họ vào tù đã là sự nhân từ cuối cùng mà tôi dành cho họ rồi. Phần đời còn lại, tôi không muốn nhìn thấy họ thêm một lần nào nữa.
Thế nhưng, họ vẫn lặn lội đến tận khách sạn nơi tôi ở vào giữa đêm, bắt tôi phải ra ngoài ăn cơm bằng được. Sau khi bị tôi từ chối, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang bất ngờ lao ra từ lối thoát hiểm bên cạnh. Dù hắn cố tình che kín toàn bộ khuôn mặt, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay đó là Tần Minh.
Tôi vội vã đóng cửa, lớn tiếng kêu c/ứu. Thế nhưng, sức của Tần Minh quá lớn, hắn nhanh chóng dùng vòi chữa ch/áy bên cạnh đ/ập vỡ cửa, lôi tôi kéo về phía hành lang không có camera giám sát. Bố mẹ tôi không những không giúp mà còn chặn tay bịt miệng con trai tôi đang sợ hãi khóc thét trong phòng. Họ thậm chí còn trơ trẽn nói:
“Hiểu Lệ, Tần Minh chỉ là nhất thời hồ đồ, hai đứa là vợ chồng, việc gì phải làm mọi chuyện tuyệt tình đến thế?”
“Ngoan ngoãn đi theo nó về rút đơn kiện đi, sau này nhận nuôi một đứa trẻ là vẫn sống tốt thôi!”
“Còn cái thứ hoang giống này, tóc vàng mắt xanh nhìn chẳng giống con cái nhà ai, bố mẹ giúp con xử lý, không cần cảm ơn, đây là việc bố mẹ nên làm!”
Để c/ứu con trai, tôi liều mạng bám ch/ặt lấy khung cửa. Dù Tần Minh dùng bình chữa ch/áy đ/ập liên tiếp vào đôi bàn tay tôi đến mức nát bấy, m/áu me đầm đìa, tôi cũng không dám buông tay. Ngay khi tôi sắp không trụ nổi nữa, em trai tôi xách đồ ăn đêm cho hai mẹ con tôi vừa lúc đi lên.
9.
Thấy hành động đi/ên cuồ/ng của Tần Minh, em trai tôi lập tức lao vào ngăn cản, nhưng bị hắn dùng bình chữa ch/áy đ/ập thẳng vào đầu, ngã gục tại chỗ. Bố mẹ tôi cũng hoảng hốt, bỏ mặc cháu ngoại để lao lên che chắn cho em trai tôi, chất vấn Tần Minh sao dám ra tay với đứa con trai cưng của họ?
Hành lang lập tức hỗn lo/ạn, may thay bảo vệ khách sạn và cảnh sát gần đó đã kịp thời có mặt, kh/ống ch/ế và bắt giữ Tần Minh. Trước khi đi, Tần Minh vẫn không quên buông lời đe dọa:
“Triệu Hiểu Lệ! Mày h/ủy ho/ại cả đời tao! Còn tống cả bố mẹ tao vào tù!”
“Mày cứ chờ đấy, chừng nào tao còn sống trên đời này, sớm muộn gì tao cũng lấy mạng mày!”
Tôi không còn sức để đáp trả, sự căng thẳng th/ần ki/nh quá mức cùng việc mất m/áu quá nhiều khiến tôi ngất lịm ngay tại chỗ.
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong b/ệnh viện. Em trai tôi đầu quấn băng trắng dày cộm, cậu ấy xin lỗi tôi:
“Xin lỗi chị, em không biết bố mẹ đã nhận tiền của Tần Minh nên mới dẫn hắn đến...”
“May mà chị không sao, nếu không thì em...”
Lúc này tôi mới biết, hóa ra sau khi biết bố mẹ hắn vì định phóng hỏa gi*t tôi bất thành mà bị tống giam, Tần Minh đã nảy sinh lòng h/ận th/ù sâu sắc. Hắn giả b/ệnh để được tại ngoại chữa trị rồi lén lút trốn thoát, tìm đến bố mẹ tôi và hứa hẹn: Chỉ cần họ giúp hắn bắt tôi đi, hắn sẽ cho họ một nửa số tài sản đứng tên hắn.
Bố mẹ tôi thấy tiền là sáng mắt, lập tức đồng ý mà không hề suy nghĩ đến việc họ đang đẩy tôi vào chỗ ch*t. Nếu không phải em trai tôi đến kịp lúc, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Tần Minh bị tăng án, từ ba năm tù giờ đây phải ngồi tù hai mươi năm mới được ra ngoài. Bố mẹ tôi với tư cách đồng phạm cũng cùng nhau vào tù. Nực cười thay, khi bị bắt họ vẫn còn biện minh rằng đây là chuyện gia đình, cảnh sát không nên can thiệp. Chỉ tiếc là cảnh sát không nghe những lời ngụy biện của họ.
Một tuần sau, tôi xuất viện, từ chối lời đề nghị đưa tiễn của em trai, một mình bế con đến sân bay. Trước khi máy bay cất cánh, tôi chuyển mười vạn tệ đã hứa vào tài khoản của b/ệnh viện tư nhân năm xưa. Cảm ơn họ đã giúp tôi sàng lọc t*** t**** chất lượng, không chỉ giúp tôi thoát khỏi địa ngục nhà họ Tần mà còn ban cho tôi một đứa con trai đáng yêu đến thế.
Máy bay sắp cất cánh, tôi rút sim điện thoại vứt vào thùng rác bên cạnh. Nhìn số dư bảy con số trong thẻ ngân hàng, cùng với lời mời làm việc từ một viện thiết kế hoàn toàn phù hợp với chuyên môn của tôi mà tôi đã nhận được trước đó. Có lẽ làm mẹ đơn thân nơi đất khách quê người sẽ rất vất vả, nhưng tôi tin rằng tương lai của mình nhất định sẽ rực rỡ vô cùng!