Sau khi biết tôi m/ua xe nhà di động (RV), chị gái liền dẫn theo gia đình sáu người đòi đi du lịch cùng tôi.
Mỗi lần đi du lịch với họ, tôi đều là cái ví tiền và là bảo mẫu, tiền thì tôi chi, con cái thì họ vứt hết cho tôi, còn bản thân thì thản nhiên hưởng thụ.
Lần này tôi kiên quyết từ chối, không ngờ ngày hôm sau chị ta lại lén lấy tr/ộm xe của tôi.
Vì nể tình thân, tôi đã không báo cảnh sát.
Nhưng trên đường trở về, chị ta đ/âm một người đi đường thành người thực vật, chị ta không thừa nhận mình lái xe, còn ngụy tạo bằng chứng khiến tôi trở thành kẻ gây t/ai n/ạn rồi bỏ trốn.
Tôi mang nỗi oan đi tù, còn gánh thêm khoản bồi thường khổng lồ.
Khi chị ta đến nhà tù thăm tôi, tôi khóc lóc hỏi: "Tại sao chị lại hại em?"
Chị ta nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ mỉa mai và cười khẩy: "Em gái ngốc à, chị tr/ộm xe của em, sao em không báo cảnh sát? Em ngốc thế này, không bắt em đổ vỏ thì bắt ai?"
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày chị gái đòi đi du lịch cùng bằng xe nhà di động.
Lần này, tôi sẽ trực tiếp tặng cho chị ta một đôi "vòng tay bạc"!
1
"Thẩm Huyên Huyên, nghe nói em m/ua xe nhà di động à!"
Tôi mở cửa.
Trước mắt chính là gia đình sáu người của chị gái.
Chưa kịp để tôi hoàn h/ồn, hai đứa con trai của chị ta đã xông vào nhà tôi:
"Ôi, đây là Labubu bản giới hạn nè, con lấy nhé."
"Mấy quả cherry này nhìn ngon quá, con phải gói mang về mới được."
Hai đứa trẻ chẳng coi ai ra gì, xông vào nhà tôi bắt đầu quậy phá.
Thấy gì cũng muốn lấy.
Ký ức của tôi dần dần ùa về.
Những chuyện kiếp trước hiện lên trước mắt.
"Dừng tay lại, ai cho phép cháu lấy con Labubu của dì, bỏ xuống!"
Tôi chạy vào phòng, gi/ật lấy con Labubu.
Bà mẹ chồng của chị gái, Trần Tuyết Mai, bất mãn nói:
"Ôi dào, người nhà cả với nhau, cháu nó còn nhỏ em so đo làm gì?"
"Chẳng phải chỉ là con búp bê rẻ tiền thôi sao?"
"Cửa hàng đồng giá đầy ra đó, em cần phải thế không?"
Ông bố chồng của chị gái, Cố Đức Vượng, cũng gật đầu hùa theo:
"Cháu nó thích thì cứ cho nó, người lớn rồi mà không biết điều, đi tranh giành với trẻ con làm gì?"
Tôi tức đến run người trước vẻ mặt lý lẽ của họ:
"Đây là quà bạn tặng, là Labubu bản giới hạn, cửa hàng đồng giá không m/ua được đâu!"
"Đừng có nói nhảm!"
Trần Tuyết Mai gi/ật lấy con Labubu trong tay tôi: "Cái thứ rẻ tiền này đầy đường, quý giá nỗi gì? Cho cháu tôi chơi thì đã sao? Hỏng thì tôi đền cho em mười con!"
Nói thì hay lắm.
Lần trước cháu bà ta đến nhà tôi, đ/ập hỏng máy tính xách tay của tôi.
Bà ta chỉ buông một câu nhẹ tênh: "Trẻ con không hiểu chuyện, em không thể so đo tính toán với trẻ con được."
Cuối cùng, một xu cũng không đền.
Còn tiện tay lấy mất cả chỗ đồ ăn vặt tôi mới m/ua và túi sủi cảo bò trong tủ lạnh.
Nghĩ đến những chuyện này, tôi nghiến răng nói:
"Rốt cuộc các người đến đây làm gì? Tôi sắp phải ra ngoài rồi."
Chị gái Thẩm Mạn nhìn tôi cười nói:
"Chúng chị nghe nói em m/ua một chiếc xe nhà di động."
"Vừa nãy trên đường đến, bọn chị thấy dưới lầu, chiếc xe đó đẹp thật đấy."
Tôi gật đầu:
"Vâng, hôm qua mới m/ua đ/ứt bằng tiền mặt, định dịp Quốc khánh này đi du lịch, đi đến đâu chơi đến đó, như vậy cũng tiện."
"Ôi chao, thế thì hay quá rồi." Thẩm Mạn cười nói: "Đúng lúc dịp Quốc khánh này bọn chị cũng định đi du lịch, đi cùng nhau nhé."
Nhìn nụ cười gian xảo trên mặt chị ta.
Tim tôi thắt lại.
Kiếp trước tôi từ chối, chị ta liền tr/ộm xe của tôi.
Vì nể tình thân, tôi đã không báo cảnh sát.
Kết quả là trên đường về, chị ta đ/âm người rồi bỏ xe chạy trốn, sau đó ngụy tạo bằng chứng khiến tôi trở thành kẻ gây t/ai n/ạn.
Tôi không thể thanh minh, đành ngậm đắng nuốt cay vào tù.
Câu nói của chị ta khi đến thăm tôi, tôi vĩnh viễn không bao giờ quên.
"Em gái ngốc à, chị tr/ộm xe của em, sao em không báo cảnh sát? Em ngốc thế này, không bắt em đổ vỏ thì bắt ai?"
Nghĩ đến đây, tôi cố nén sự c/ăm h/ận trong lòng, nghiến răng nhìn chị ta:
"Không được!"
2
"Cái gì? Không được?"
Thẩm Mạn sững người một lúc, sau đó cười với tôi: "Em gái ngoan của chị, em lại giở chứng bướng bỉnh với chị rồi, lần nào chẳng nói không được, cuối cùng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nghe lời chị sao?"
Anh rể Cố Đình cười hùa theo:
"Đúng đấy cô em vợ, đừng làm trò nữa, cứ quyết định vậy đi, Quốc khánh này gia đình chúng ta đi cùng xe của em."
Bà mẹ chồng Trần Tuyết Mai vừa nhét chỗ cherry vào túi, vừa hớn hở nói:
"Đúng thế, người nhà cả với nhau, đi du lịch cùng cho vui, em đi một mình chẳng buồn à."
Cố Đức Vượng cũng gật đầu:
"Nhớ mang theo chai Romanée-Conti mà em cất giữ ấy, đến lúc đó chúng ta cùng uống."
Romanée-Conti.
Đó là chai rư/ợu tôi cất giữ để dành cho những dịp quan trọng.
Cái lão Cố Đức Vượng này thật không biết khách sáo!
Nhìn bộ dạng vô liêm sỉ của cả gia đình họ.
Tôi chỉ cảm thấy họ như lũ yêu m/a đang nhảy múa trước mắt.
Chỉ muốn rút một cây gậy Như Ý ra, đ/ập ch*t lũ người này.
Tôi cố nén gi/ận nói:
"Tôi đã nói rồi, không được là không được!"
Cả nhà Thẩm Mạn im lặng một lúc.
Sau đó, Thẩm Mạn cười khẩy đầy kh/inh miệt, hỏi:
"Em gái, hôm nay em bị làm sao thế?"
"Chị là chị gái của em đấy!"
Nhớ lại những chuyện kiếp trước, đặc biệt là ánh mắt đó của chị ta khi tôi ở trong tù.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm:
"Mỗi lần đi du lịch với các người, tiền toàn là tôi chi, sao tôi có thể đồng ý đi cùng các người được?"
Thẩm Mạn bất mãn nói:
"Em gái, em nói cái gì vậy, người nhà cả với nhau, sao em lại tính toán chi li thế?"
Cố Đình lắc đầu:
"Đúng đấy cô em vợ, em nói đến tiền là thấy xa cách rồi, người nhà với nhau còn nói chuyện tiền nong gì nữa? Chúng ta đâu phải người ngoài!"