"Các người... các người không thể làm thế... Tôi với Từ Nghiên là vợ chồng hợp pháp... Tài sản..."

"Vợ chồng hợp pháp?" Mẹ tôi cười lạnh một tiếng, "Thỏa thuận tiền hôn nhân cô quên rồi sao? Lúc cô ký tên chẳng phải rất sảng khoái sao?"

Khuôn mặt Tiền Vi như bị ai rút cạn chút sức lực cuối cùng.

Nước mắt chị ta cuối cùng cũng tuôn rơi không kiểm soát, nhưng không còn là vẻ tội nghiệp như trước nữa.

Mà là sự nhếch nhác, x/ấu xí, khóc đến mức nước mũi chảy ròng.

"Từ Nghiên..." Chị ta định kéo tay anh trai tôi, "Anh nói gì đi chứ... Anh thực sự muốn đối xử với em như vậy sao... Hai năm tình cảm của chúng ta..."

Anh trai tôi cúi đầu nhìn bàn tay chị ta đưa tới.

Từng chữ một:

"Tình cảm? Lúc cô lấy tiền của tôi đi nuôi người đàn ông khác, tình cảm ở đâu?"

Anh lùi lại một bước.

Dứt khoát, gọn gàng.

Như thể đang tránh né một thứ gì đó bẩn thỉu.

Tay Tiền Vi treo lơ lửng giữa không trung.

Không khí như đóng băng.

Sau đó tay chị ta buông xuống, đ/ập vào đầu gối.

Cả người co rúm lại trên ghế sofa, vai run lên từng hồi vì khóc.

Không một ai tiến lại gần an ủi.

Thím ba cúi đầu uống trà.

Bác hai quay mặt đi chỗ khác.

Các chị họ đưa mắt nhìn nhau, không ai dám thở mạnh.

Tôi đứng đó, nhìn bộ dạng của Tiền Vi.

Nhớ lại cái vẻ nghiêm nghị cáo buộc tôi "thiếu ý tứ" trong nhóm gia đình.

Nhớ lại cái vẻ b/án thảm, gọi tôi là "kẻ hút m/áu" trong nhóm bỉm sữa.

Nhớ lại cái vẻ nói "đợi chị diễn xong vở kịch này" trong điện thoại.

Vở kịch này, hạ màn rồi.

【Chương 10】

Một tháng sau.

Tiền Vi dọn đi rồi.

Ra đi với hai bàn tay trắng.

Chuyện ba triệu tệ đã qua quy trình pháp lý. Cộng thêm bằng chứng từ khách sạn và lịch sử chuyển khoản, vụ ly hôn được phán quyết vô cùng nhanh gọn.

Anh trai tôi không tranh chấp gì cả.

Chị ta cũng không có tư cách tranh chấp.

Ngày ký tên, tôi đi cùng anh trai.

Tiền Vi đứng trước cửa tòa án, g/ầy đi rất nhiều, quầng mắt thâm đen.

Nhìn thấy tôi, chị ta khựng lại.

Đôi môi mấp máy mấy lần.

Cuối cùng không nói gì, quay người bỏ đi.

Đi được hai bước lại dừng lại, quay đầu nhìn.

"Từ Niệm."

Tôi nhìn chị ta.

"Mày thắng rồi." Giọng chị ta khàn đặc, "Ngay từ đầu... mày đã tính kế tao rồi đúng không?"

Tôi lắc đầu.

"Chị dâu, ngay từ đầu, chị không hề thua em."

"Chị thua chính bản thân mình."

Khuôn mặt chị ta co gi/ật một cái.

Như thể muốn phản bác điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói.

Quay người bước vào chiếc taxi vừa gọi tới bên đường.

Tiếng đóng cửa xe trầm đục.

Anh trai đứng cạnh tôi, nhìn theo chiếc taxi khuất dần trong dòng xe cộ.

Một lúc lâu, anh thở dài.

"Anh."

"Ừ."

"Hôm nào mời anh đi ăn nhé."

Anh quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt vẫn không mấy vui vẻ.

Nhưng khóe miệng rốt cuộc cũng khẽ động.

"Em mời?"

"Giờ em là cổ đông lớn rồi, mời anh trai đi ăn một bữa không được sao?"

Anh cuối cùng cũng bật cười.

Đưa tay xoa đầu tôi, giống như hồi nhỏ vậy.

"Đi thôi, đại cổ đông."

Tôi sánh bước cùng anh đi về phía trước.

Ánh mặt trời rực rỡ, gió cũng dịu dàng.

Điện thoại rung.

Tin nhắn của mẹ.

"Niệm, tối về ăn cơm nhé. Mẹ hầm sườn rồi."

Tôi nhanh chóng trả lời một chữ:

"Vâng."

Khi cất điện thoại, chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi xoay một vòng dưới ánh nắng, xanh biếc trong suốt.

Là quà anh trai tặng.

Cũng là món đồ mẹ bảo m/ua.

Tôi dùng ngón tay chạm vào mép vòng.

Lạnh, mát, mịn.

Cảm giác y hệt như cái cách gia đình này dành cho tôi.

Chị dâu đi rồi.

Nhưng từ đầu đến cuối, tôi chẳng mất đi thứ gì cả.

Những thứ thực sự thuộc về tôi--

Tám mươi ngàn cũng vậy, tám mươi triệu cũng vậy.

Chưa từng thiếu một xu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
6 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
8 Alpha hỗn loạn Chương 13
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm