Viết code là sở trường của tôi.

Năm hai đại học, tôi từng thức trắng ba đêm để hoàn thiện một ứng dụng mini chạy việc vặt trong trường, dù sau đó không thể ra mắt-- vì cần phí máy chủ, mà đơn xin chi tiêu của tôi bị mẹ bác bỏ.

Lý do bác bỏ: Niên Cao dạo này đ/au bụng, tâm trạng mẹ không tốt, để hôm khác nói.

"Hôm khác" chính là mãi mãi.

Nhưng kỹ thuật nằm trong tay, tôi không sợ.

Tôi xin WeChat của đàn anh từ Chu Khải, sau khi kết bạn thì trò chuyện đôi câu.

Đàn anh tên Phương Du, sinh viên năm hai cao học, tính tình khá sảng khoái.

Phương Du: Trình độ cậu thế nào?

Tôi gửi ảnh chụp màn hình vài dự án từng viết qua.

Phương Du: Được. Vừa hay anh có một đơn, khách hàng muốn làm một ứng dụng mini hệ thống đặt lịch, ngân sách tám ngàn, nếu cậu giao trong vòng một tuần, sáu ngàn là của cậu.

Sáu ngàn.

Sáu ngàn tệ.

Con số này khiến tim tôi đ/ập nhanh hẳn lên.

Sáu ngàn đủ để tôi sống bốn tháng.

Tôi trả lời ngay lập tức: Nhận.

Phương Du gửi tài liệu yêu cầu qua, tối đó tôi bắt tay vào làm luôn.

Chu Khải đang chơi game ở giường trên, thỉnh thoảng ngó xuống: Anh Lạc, anh không ngủ à?

Tôi gõ bàn phím: Cậu ngủ trước đi, anh đang chạy deadline.

Đêm đó tôi viết đến bốn giờ sáng.

Code chạy từng dòng trên màn hình, ánh sáng huỳnh quang hắt lên mặt tôi.

Đói.

Đói cực kỳ.

Nhưng tôi tự nhủ-- nhịn đi.

Trời sáng là có tiền rồi.

--

Ba ngày.

Tôi dùng ba ngày để viết xong ứng dụng đó.

Sau khi Phương Du nghiệm thu, anh ấy chuyển thẳng sáu ngàn tệ vào Alipay của tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy số dư từ năm tệ biến thành sáu ngàn lẻ năm tệ--

Tôi hít một hơi thật sâu.

Đây là số tiền đầu tiên trong hai mươi hai năm cuộc đời hoàn toàn thuộc về tôi.

Không liên quan đến bố.

Không liên quan đến mẹ.

Càng không liên quan đến con Niên Cao đáng ch*t kia.

Tôi đến căng tin ăn một bữa no nê.

Sườn xào, th!t heo chua ngọt, một bát cơm, một chai Coca.

Tổng cộng mười tám tệ năm hào.

Lúc ăn tôi suýt chút nữa rơi nước mắt.

Không phải làm màu.

Mà là sự thỏa mãn về mặt sinh lý của một người đã đói ba ngày được ăn th!t.

Chu Khải ngồi đối diện, thấy tôi ăn ngấu nghiến, cẩn thận hỏi một câu: Anh... trước đó anh không ăn uống gì à?

Tôi nhai sườn, nói lấp li/ếm: Đang gi/ảm c/ân.

Cậu ấy tin thật.

--

Có đơn đầu tiên, đơn thứ hai đến rất nhanh.

Phương Du bắt đầu chia cho tôi nhiều việc hơn.

Trong vòng hai tuần, tôi nhận ba đơn, thu nhập mười bốn ngàn.

Tôi bắt đầu có phản hồi tích cực.

Code viết ngày càng nhanh, phản hồi của khách hàng ngày càng tốt.

Phương Du thậm chí còn nói với những người khác trong nhóm: Tần Lạc này thật sự là "quái kiệt", thức trắng ba đêm giao hàng, chất lượng code còn cực cao.

Tôi bắt đầu cảm thấy, cuộc sống này có hy vọng rồi.

Cho đến khi--

Ngày thứ mười tám, tôi nhận được điện thoại của mẹ.

Tần Lạc, thứ Bảy tuần sau là đại thọ bảy mươi tuổi của ông ngoại, con nhất định phải về.

Con biết rồi.

Ăn mặc chỉnh tề chút, đừng làm mất mặt.

Vâng.

Tôi cúp máy, nhìn tủ quần áo.

Bên trong toàn là đồ vỉa hè.

Chỉnh tề chút...

Tôi lục lọi nửa ngày, tìm ra một chiếc áo sơ mi trắng tương đối ít nhăn và một chiếc quần âu đen.

Tạm vậy.

Nhưng tôi mơ hồ có dự cảm không lành.

Mỗi lần họp mặt gia tộc, chưa bao giờ là chuyện tốt.

--

Thứ Bảy đã đến.

Đại thọ bảy mươi của ông ngoại được tổ chức tại một khách sạn năm sao ở phía Nam thành phố, bao trọn cả sảnh tiệc.

Tôi bắt taxi đến-- bằng số tiền mình tự ki/ếm được.

Điểm này khiến lúc xuống xe, sống lưng tôi thẳng hơn vài phần.

Bước vào sảnh tiệc, đúng là đại cảnh.

Hơn hai mươi bàn, bàn nào cũng là nhân vật có m/áu mặt.

Họ hàng bên mẹ tôi, người nhà họ Tống, ai nấy đều diện mạo chỉn chu.

Tôi đứng ở cửa quét một vòng, nhìn thấy mẹ.

Hôm nay bà mặc một chiếc sườn xám màu xanh lục đậm, cổ đeo vòng ngọc bích, trang điểm tinh tế, nụ cười đúng mực.

Phong thái chuẩn quý bà thượng lưu.

Bà cũng nhìn thấy tôi.

Sau đó--

Nụ cười của bà cứng lại trong 0,5 giây.

Vì bà nhìn thấy chiếc áo sơ mi của tôi.

Chiếc sơ mi trắng đó tuy không có nếp nhăn, nhưng nhìn chất liệu là biết không phải hàng xịn.

Bà bước nhanh tới, giọng hạ thấp xuống: Con mặc cái gì thế?

Áo sơ mi.

Mẹ không nhìn ra đây là áo sơ mi gì sao? Mẹ hỏi con, chiếc Burberry của con đâu?

Chiếc áo đó ba ngàn tám, m/ua ba năm trước.

Tôi hồi tưởng nhanh trong đầu về tung tích của chiếc áo đó: Hình như học kỳ trước vô tình bị máy giặt làm rá/ch rồi.

Lúc đó tôi không có tiền m/ua mới, cũng không thể nộp đơn xin-- vì lý do "m/ua sơ mi thay thế chiếc đã hỏng" từng bị bác bỏ.

Lý do bác bỏ: Niên Cao hôm nay bị tiêu chảy, mẹ không có tâm trạng duyệt.

Tôi nói: Hỏng rồi.

Mẹ hít sâu một hơi, biểu cảm như đang xây dựng tâm lý: Thôi bỏ đi. Hôm nay đừng nói nhiều, đừng đi lung tung, ngồi bàn đó ăn cơm yên lặng là được.

Tôi gật đầu.

Bà quay người bỏ đi.

Tôi men theo chỉ dẫn của bà tìm được chỗ ngồi của mình.

Trong góc.

Cái bàn gần nhà vệ sinh nhất.

Cùng bàn còn có vài người họ hàng xa không quen mặt, ai cũng lớn tuổi.

Họ nhìn tôi một cái, cười khách sáo rồi tiếp tục trò chuyện với nhau.

Không ai biết tôi.

Hay nói đúng hơn là--

Không ai quan tâm một thanh niên mặc sơ mi vỉa hè, ngồi cạnh nhà vệ sinh là ai.

Tôi ngồi xuống, rót một chén trà, yên lặng chờ khai tiệc.

Lúc này, phía cửa truyền đến một trận xôn xao.

Tôi nhìn theo hướng đó.

Một người phụ nữ trẻ bước vào.

Ngoài hai mươi tuổi, mặc một chiếc váy dạ hội màu champagne, đường xươ/ng quai xanh mềm mại, tóc búi sau đầu, để lộ chiếc cổ thon dài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
6 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
8 Độ Vong Xuyên Chương 8
10 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm