Cố Thừa Trạch bị chặn họng, không nói được lời nào.
Đường Đường lập tức bồi thêm:
"Cố Thừa Trạch, cái miệng của anh mà không đi chợ trả giá thì phí quá, chuyện đen mà anh cũng có thể hô biến thành trắng được."
Những người vây xem lại đổi hướng gió.
"Thằng cha kia cũng chẳng trung thực gì."
"Nói bỏ tiền ra mà không đưa ra được bằng chứng."
Lâm Nhã thấy tình hình không ổn, đột nhiên bật khóc.
"Mọi người đều b/ắt n/ạt tôi là bác sĩ đúng không? Tôi trực đêm cơm nước còn chưa được ăn, gặp phải b/ệnh nhân gây rối, lại còn bị b/ạo l/ực mạng. Được, tôi xóa video, tôi nhận xui xẻo về mình."
Cô ta lấy điện thoại ra, xóa ngay trước mặt mọi người.
Nhưng tôi biết, đã muộn rồi.
Video đã bị chia sẻ từ lâu.
Thứ Lâm Nhã xóa không phải là sự tổn thương, mà là cô ta đang giấu đi cán d/ao.
Tôi nói: "Xóa xong rồi à? Bây giờ đăng bài xin lỗi đi."
Lâm Nhã ngẩng đầu:
"Cô đừng có mà quá đáng."
"Cô tung tin đồn tôi tiếp rư/ợu rửa dạ dày, đăng video dẫn dắt cư dân mạng ch/ửi bới tôi, bây giờ chỉ một câu nhận xui xẻo là xong sao?"
Cô ta nghiến răng:
"Tôi đâu có nhắc tên cô."
"Quần áo, giày dép, thời gian cấp c/ứu, giọng nói của tôi, cô đều không xử lý sạch sẽ. Người quen không nhận ra sao?"
Lâm Nhã nắm ch/ặt điện thoại.
"Tôi xin lỗi cũng được, nhưng cô cũng phải thừa nhận thái độ của mình không tốt, đá/nh người, còn báo cảnh sát á/c ý."
Đường Đường ch/ửi: "Cô nằm mơ à?"
Cố Thừa Trạch đột nhiên lên tiếng: "Được."
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta tránh ánh mắt của tôi.
"Tri Ý, mỗi bên nhường một bước đi. Bác sĩ Lâm xin lỗi, em cũng xin lỗi, chuyện này chấm dứt tại đây."
"Chấm dứt tại đây?"
"Tiếp tục làm ầm ĩ nữa thì chẳng có lợi cho ai cả."
Tôi hỏi: "Không có lợi cho ai? Cho anh, hay cho cô ta?"
Cố Thừa Trạch cố nhịn:
"Cho em. Trên mạng đã ch/ửi em rồi, em còn làm lớn chuyện nữa thì tiệm bánh ngọt còn mở được không?"
Anh ta biết điểm yếu của tôi.
Tiệm bánh ngọt là thứ mẹ tôi để lại cho tôi.
Kiếp trước khi bị người ta đ/ập tiệm, tôi quỳ rạp dưới đất nhặt những mảnh thủy tinh vỡ, lòng bàn tay đ/âm đầy m/áu.
Cố Thừa Trạch đứng ở cửa nói: Đừng làm lo/ạn nữa, chuyển đi thôi.
Từ đầu đến cuối, anh ta đều biết cách làm tôi đ/au.
Tôi cầm lấy điện thoại của Đường Đường, mở trang chia sẻ video của Lâm Nhã.
Độ hot vẫn đang tăng.
Tên tiệm của tôi đã bị người ta đào ra.
Có người nói ngày mai sẽ lập nhóm đến "check-in".
Sau từ "check-in" đó là một tràng cười đầy mùi hôi thối.
Đường Đường nhìn thấy, mặt tức gi/ận đến trắng bệch.
"Tớ quay về tiệm ngay bây giờ."
"Tớ đi cùng cậu."
Bác sĩ Triệu ngăn tôi lại:
"Cô bây giờ không thể đi được, ít nhất phải truyền dịch theo dõi."
Tôi nhìn Cố Thừa Trạch.
Biểu cảm trên mặt anh ta rất vi diệu.
Giống như trút được gánh nặng.
Chỉ cần tôi ở lại b/ệnh viện, ở tiệm chỉ còn mình Đường Đường đối mặt.
Tôi ấn ch/ặt miếng băng truyền dịch:
"Bác sĩ Triệu, cho tôi bảng x/ác nhận b/ệnh tình, tôi đi xử lý việc ở tiệm xong sẽ quay lại."
Bác sĩ Triệu không tán thành:
"Sức khỏe quan trọng hơn."
"Tôi biết."
Tôi cúi đầu ký tên.
"Nhưng có những kẻ đã đưa d/ao đến tận cửa tiệm của tôi rồi."
Trước cửa tiệm bánh ngọt đã vây đầy người.
Tiệm của tôi tên là "Nhất Vị Điềm", mở ở góc phố cũ, mặt tiền không lớn, sau cửa kính quanh năm bày bánh ngọt trong ngày.
Đêm nay, trên kính dán đầy giấy.
"Tiệm của gái tiếp rư/ợu."
"Combo rửa dạ dày m/ua một tặng một."
"Ăn bánh nhà nó cẩn thận lây b/ệnh bẩn."
Đường Đường lao tới x/é giấy, tay run lên dữ dội:
"Đứa nào thất đức dán đây? Bước ra đây xem nào!"
Trong số những người vây xem có người giơ điện thoại quay.
"Chủ tiệm đến rồi, chủ tiệm đến rồi."
"Đây chính là con nhỏ rửa dạ dày mười lần đó hả?"
"Trông cũng sạch sẽ, không ngờ chơi bời gh/ê g/ớm thật."
Đường Đường quay người ch/ửi:
"Mẹ mày đẻ mày ra quên lắp n/ão à? Trên mạng nói gì cũng tin sao?"
Người đó bị ch/ửi đến phát cáu:
"Mày bảo vệ nó làm gì? Chắc cũng là loại cùng đi tiếp rư/ợu với nó chứ gì?"
Đường Đường xách cây lau nhà ở cửa lên định đá/nh.
Tôi đ/è cô ấy lại:
"Báo cảnh sát."
"Cậu vừa báo xong rồi mà."
"Vậy thì báo tiếp."
Tôi nhìn người đang quay video:
"Quay cho rõ vào. Chờ cảnh sát đến, từng người các người nói cho rõ ràng, ai dán giấy, ai ch/ửi người, ai tung tin đồn."
Có người không phục:
"Chúng tôi chỉ đi ngang qua xem thôi."
Tôi chỉ vào những tờ giấy trên kính:
"Đi ngang qua mà mang theo keo dán à?"
Chàng trai cầm điện thoại giấu tay ra sau lưng.
Đường Đường lao tới, gi/ật lấy cái túi của cậu ta.
Bên trong còn nửa xấp giấy chưa dán hết.
Chàng trai cuống lên:
"Mày cư/ớp đồ của tao!"
Đường Đường giơ cái túi lên:
"Cảnh sát đến tao sẽ trả lại cho mày. Tốt nhất mày khai ra cái tiệm in ấn đó luôn đi, đỡ cho tao phải đi kiểm tra từng nhà."
Chàng trai bắt đầu h/oảng s/ợ:
"Tao chỉ xem trên mạng nói thế, mọi người đều ch/ửi, tao dán vài tờ thì sao nào?"
Tôi hỏi cậu ta: "Ai bảo mày đến?"
"Không ai cả."
"Không ai gửi địa chỉ cho mày?"
Ánh mắt cậu ta né tránh.
Đường Đường đ/á một cước vào thùng rác bên cạnh:
"Nói!"
Chàng trai sợ đến mức lùi lại:
"Có người đăng trong nhóm, nói chủ tiệm này kinh t/ởm, bảo mọi người đến check-in. Người gửi địa chỉ tao không quen."
Tôi lấy điện thoại ra quay phim:
"Mở nhóm chat ra."
Cậu ta không chịu:
"Dựa vào đâu?"
Tôi nói: "Mày có thể chờ cảnh sát đến."
Cậu ta do dự một lúc rồi mở nhóm chat ra.
Nhóm tên là "Lão Nhai Ăn Dưa".
Tin nhắn trên cùng là do một nick name tên là "Nhã Dạ Thanh Phong" gửi.
"Đây chính là tiệm của nữ chủ rửa dạ dày mười lần còn báo cảnh sát cắn bác sĩ, mọi người tránh xa ra."
Kèm theo ảnh là mặt tiền tiệm của tôi.
Đường Đường đọc tên nick, cười khẩy:
"Nhã Dạ Thanh Phong, Nhã Nhã trực đêm thanh phong. Lâm Nhã sợ người khác không biết cô ta chưa tốt nghiệp tiểu học à?"