"Dì đành ra ngoài tìm việc, công việc này... gần nhà, lương tuy không cao nhưng đủ sống qua ngày."
"Lục Thời thì sao?" Tôi hỏi.
Vai bà ta run lên. Phải mất mấy giây sau, bà ta mới lên tiếng: "Nó... không ổn lắm."
"Suốt ngày rư/ợu chè. Uống xong lại đ/ập phá đồ đạc, đ/ập xong lại khóc, khóc mệt thì ngủ, tỉnh lại lại tiếp tục uống."
Giọng bà ta bắt đầu r/un r/ẩy.
"Hơn nửa tháng lương của dì đều đổ vào tiền m/ua rư/ợu cho nó. Bác sĩ nói gan của nó đã có vấn đề rồi, cứ tiếp tục uống thế này thì mất mạng mất. Dì không m/ua cho nó, nó lại tự chống tay bò ra cửa hàng tạp hóa đầu khu tập thể để m/ua. Con không thấy được cảnh đó đâu... một người không có chân, dùng hai tay chống xuống đất, từng chút từng chút một bò ra cửa hàng, bò cả một quãng đường, đầu gối cọ xát đến mức m/áu me be bét."
Ngón tay tôi siết ch/ặt tập hồ sơ trên tay.
Bà ta ngẩng đầu nhìn tôi, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống, giống như đã khóc cạn khô rồi vậy.
"Trình Khê, dì biết con không có nghĩa vụ gì cả. Nhưng con có thể... đến thăm nó một chút được không?"
Tôi không đáp ngay, chợt nhớ lại một chuyện.
Kiếp trước, cái ngày tôi nhảy từ sân thượng xuống, gió rất lớn.
Tôi từng nghĩ xem có nên quay lại không, có nên cố gắng thêm một ngày nữa không.
Nhật cọng rơm cuối cùng đ/è ch*t tôi, chính là việc mẹ Lục đến nhà tôi làm lo/ạn, bắt bố mẹ phải đón tôi về.
Bà ta m/ắng tôi là đồ phế vật, m/ắng tôi gh/ê t/ởm.
Giờ đây, mẹ Lục đứng trước mặt tôi, c/ầu x/in tôi đến thăm con trai bà ta.
Tôi chuyển tập hồ sơ sang tay trái, tay phải đút vào túi quần, đứng thẳng người dậy.
"Dì à, công việc của con rất bận."
Môi mẹ Lục run run.
"Lục Thời sẽ không vì con đến thăm mà khá lên được đâu."
Nước mắt mẹ Lục trào ra, lặng lẽ chảy dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn ấy.
Tôi lùi lại một bước, khẽ gật đầu với bà ta, coi như là giữ phép lịch sự.
"Xin lỗi dì, lãnh đạo vẫn đang đợi con."
Sau khi buổi tham quan kết thúc, tôi tiễn các lãnh đạo ra bãi đỗ xe, bắt tay chào tạm biệt.
Khi tan làm, trời đã nhá nhem tối.
Tôi lái xe về nhà, đỗ xe dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ nhà mình. Đèn đang sáng, bóng mẹ tôi thấp thoáng trong bếp.
Bố tôi từ phòng khách đi ra, tay cầm điều khiển, vặn nhỏ tiếng tivi.
Ông nhìn tôi một cái, không nói gì, nhưng lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp sữa chua loại mà hồi nhỏ tôi thích nhất, đặt cạnh bát cơm của tôi.
Tôi cùng bố mẹ lặng lẽ ăn cơm, mọi thứ của kiếp trước cứ như những bóng m/a chập chờn trước mắt tôi.
Tôi không còn sợ hãi nữa, tất cả đã qua rồi.
Tôi của hiện tại, cuộc sống bình yên, tốt đẹp.
Những con người ấy, những sự việc ấy, không bao giờ có thể gây tổn thương cho tôi dù chỉ một chút nữa.
Hết.