Có người dùng chìa khóa mở cửa.
Tôi nín thở.
Cánh cửa bị đẩy hé ra một khe nhỏ.
Chu Mạn mặc áo ngủ, rón rén bước vào.
Trên tay bà ta cầm một cái lồng vận chuyển mèo.
Kim Điều ngồi xổm trên giường, không hề nhúc nhích.
【Bà ta tới rồi, bà ta tới rồi.】
【Bà ta mang theo nụ cười giả tạo và cái lồng mèo tới rồi.】
Chu Mạn nhìn thấy Kim Điều trên giường, mắt sáng rực lên.
Bà ta hạ thấp giọng: "Kim Điều, qua đây."
Kim Điều nghiêng đầu.
"Ngoan nào, đưa mày đi ăn đồ ngon."
【Đêm qua lục két sắt, đêm nay tr/ộm mèo, đêm mai chắc bà định đi đào m/ộ luôn hả?】
Chu Mạn đương nhiên không nghe thấy gì.
Bà ta chậm rãi tiến lại gần giường, vươn tay định bế Kim Điều.
Đúng khoảnh khắc bà ta cúi người xuống, tôi bật đèn lên.
"Nhị dì."
Chu Mạn sợ tới mức run b/ắn cả người, cái lồng mèo rơi xuống đất.
Bà ta quay đầu nhìn tôi, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ.
"Lâm Thính? Sao cháu chưa ngủ?"
"Câu này đáng lẽ cháu phải hỏi dì mới đúng." Tôi liếc nhìn cái lồng mèo dưới đất, "Dì nửa đêm tới phòng cháu, là định mang Kim Điều đi đâu?"
Chu Mạn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
"Kim Điều trước đây luôn theo lão phu nhân, dì sợ cháu không biết cách chăm sóc nên muốn mang nó về chỗ dì."
Kim Điều cười lạnh.
【Phải rồi, mang về để c/ắt vòng cổ."
【C/ắt xong vòng cổ, rồi xem bên trong có gì không.】
Tôi cúi đầu nhìn cổ Kim Điều.
Nó đeo một chiếc vòng cổ màu xanh thẫm, trên tấm thẻ kim loại có khắc hai chữ "Kim Điều".
Trước đây tôi không để ý.
Giờ mới phát hiện, tấm thẻ đó dày hơn thẻ tên bình thường một chút.
Chu Mạn thấy tôi nhìn vòng cổ, ánh mắt thay đổi.
"Cái vòng này cũ rồi." Bà ta vươn tay, "Để dì đổi cái khác cho nó."
Kim Điều lập tức xù lông.
【Bà ta mà dám chạm vào cổ tôi, tôi cào nát chỗ botox bà ta mới tiêm vào mặt.】
Tôi bế Kim Điều lên, lùi lại một bước.
"Không cần đâu ạ."
Sắc mặt Chu Mạn trầm xuống: "Lâm Thính, cháu đừng có mà không biết điều."
Tôi không nói gì.
Bà ta tiến lại gần một bước, giọng nói thấp hơn: "Cha cháu năm xưa còn chẳng đấu lại được chúng ta, cháu là cái gì chứ?"
Tim tôi thắt lại.
"Cha cháu làm sao?"
Chu Mạn nhận ra mình lỡ lời, lập tức ngậm miệng.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói.
"Nhị tiểu thư."
Tôi quay đầu lại, thấy vị luật sư lúc đọc di chúc đang đứng ở cửa sân.
Ông ta tên Giang Tự, tầm ba mươi tuổi, đeo một cặp kính gọng mảnh, nói chuyện chậm rãi, không vội vã.
Ông ta cầm trên tay một túi tài liệu.
"Lão phu nhân lúc còn sống có ủy thác cho tôi, mỗi đêm sau mười giờ đều phải tuần tra Văn Tùng Uyển. Cô ở đây, có chuyện gì sao?"
Sắc mặt Chu Mạn thay đổi hoàn toàn.
Bà ta gượng cười: "Tôi tới xem Kim Điều thôi."
Giang Tự gật đầu: "Xem xong chưa?"
Khóe miệng Chu Mạn gi/ật gi/ật.
"Xem xong rồi."
"Vậy mời cô về cho." Giang Tự nghiêng người nhường đường.
Trước khi đi, Chu Mạn nhìn tôi đầy á/c ý.
Tôi ôm Kim Điều, đứng dưới ánh đèn.
Đợi bà ta đi xa, tôi mới nhìn sang Giang Tự.
"Sao luật sư Giang lại tới đây ạ?"
Giang Tự đưa túi tài liệu cho tôi.
"Lão phu nhân sắp xếp lúc còn sống. Bà nói, nếu trước lễ cúng thất tuần mà có người nửa đêm lẻn vào Văn Tùng Uyển, thì giao cái này cho cô."
Tôi nhận lấy túi tài liệu, đầu ngón tay hơi lạnh.
Sau khi mở ra, bên trong là một tờ giấy ủy quyền cư trú, một thẻ y tế thú cưng của Kim Điều và một lá thư.
Trên phong bì là nét chữ r/un r/ẩy của lão phu nhân:
"Gửi Thính Thính thân yêu."
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Kim Điều im lặng, hiếm thấy không hề châm chọc.
Tôi mở thư ra.
Bức thư không dài.
Lão phu nhân viết:
Thính Thính, nếu con thấy lá thư này, nghĩa là bọn họ đã bắt đầu nóng vội rồi.
Đừng tin bất cứ ai trong nhà họ Thẩm.
Cũng đừng rời xa Kim Điều.
Nó biết đường.
Tôi đọc xong bốn chữ cuối, ngẩng đầu nhìn con mèo.
Kim Điều đang ngồi trên giường, cái đuôi quấn lấy chân trước.
【Nhìn tôi làm gì?】
【Tôi đương nhiên biết đường."
【Nhưng giờ muộn quá rồi, mai đi tiếp.】
"Đi đâu?"
Kim Điều nhắm mắt lại.
【Két sắt.】
4
Sáng hôm sau, cả nhà họ Thẩm đều biết chuyện Chu Mạn nửa đêm xông vào Văn Tùng Uyển.
Không khí trên bàn ăn rất căng thẳng.
Dưới mắt Chu Mạn có quầng thâm không thể che giấu, rõ ràng tối qua ngủ không ngon.
Thẩm Hoài Lễ vừa uống cà phê vừa lẩm bẩm: "Cô nói xem cô nửa đêm đi làm cái gì?"
Chu Mạn lườm ông ta: "C/âm miệng."
Thẩm Nghiên Nghiên hôm qua bị tên thiếu gia giả hiệu lừa đến mất hết mặt mũi, hôm nay nhìn tôi ánh mắt như d/ao găm.
"Bác cả."
Cô ta đột nhiên lên tiếng, "Lâm Thính ở trong sân của bà nội có phù hợp không ạ? Lỡ mất mát gì, ai chịu trách nhiệm?"
Tôi chưa kịp nói gì, Kim Điều đã chui từ dưới gầm bàn ra, nhảy lên chiếc ghế bên cạnh tôi.
Thẩm Nghiên Nghiên lùi lại: "Ai cho phép nó lên bàn?"
Kim Điều liếc nhìn cô ta một cách hờ hững.
【Thứ cô mất còn chưa đủ nhiều sao? IQ, mắt nhìn người, và gã bạn trai n/ợ ba mươi bảy vạn tiền v/ay online.】
Tôi suýt chút nữa bị sặc sữa.
Thẩm Hoài An đặt cốc xuống: "Nghiên Nghiên, bớt nói vài câu đi."
Ông ta nhìn tôi: "Lâm Thính, nhị dì cháu tối qua đúng là không phải. Nhưng bà ấy cũng vì lo cho Kim Điều thôi."
Tôi gật đầu: "Cháu biết ạ."
"Đã ở lại rồi thì cứ an tâm mà ở." Ông ta nói, "Nhưng đồ đạc trong phòng lão phu nhân rất nhiều, đừng có động vào linh tinh."
Kim Điều li/ếm móng vuốt.
【Dịch ra là: Đừng đụng vào két sắt.】
Tôi ngước mắt: "Bác cả yên tâm, cháu chỉ lấy những thứ bà nội để lại cho cháu thôi."
Ngón tay Thẩm Hoài An khựng lại.
Ăn sáng xong, tôi ôm Kim Điều về Văn Tùng Uyển.
Nó dẫn đường cho tôi suốt dọc đường.
【Vào phòng ngủ của bà cụ."
【Cái tủ thứ ba bên trái."
【Không phải cái đó, đồ ngốc. Đó là chỗ để khăn choàng."
【Phía dưới, sàn nhà."
Tôi ngồi xổm xuống, gõ gõ vào chỗ nó chỉ.