Anh im lặng ba giây.

"Không phải."

"Vậy là vì cái gì?"

Lại im lặng năm giây.

"Em biết mà."

Nói xong anh quay người bỏ đi, bước chân nhanh hơn bình thường.

Tôi đứng dưới ánh đèn đường nhìn bóng lưng anh nhỏ dần.

Khi anh đi được khoảng hai mươi mét, bước chân khựng lại một chút.

Không ngoái đầu.

Nhưng đã dừng lại một chút.

Rồi tiếp tục bước đi.

Ngày hôm sau, tôi quay lại siêu thị.

Chị Vương thấy tôi đẩy cửa bước vào, ló đầu ra từ văn phòng: "Về rồi à?"

"Tạp dề vẫn còn trong tủ chứ ạ?"

"Chị giữ cho em đấy." Chị Vương cười một tiếng, "Tủ đồ cũng chưa dọn."

Tôi thắt tạp dề, đứng vào sau quầy thu ngân.

Tiểu Triệu vui đến mức vỗ đùi bôm bốp: "Đường Đường về rồi! Tớ biết ngay cậu không đi được mà."

"Bớt nói nhảm đi, giúp tớ bổ sung hộp tiền lẻ ở quầy thu ngân số ba đi."

Cảm giác đứng sau quầy thu ngân một lần nữa thật kỳ lạ. Hình như không có gì thay đổi, nhưng lại như đã thay đổi tất cả.

Buổi sáng có từng đợt khách hàng ghé qua. Cần quét mã thì quét mã, cần trả tiền thừa thì trả tiền thừa.

Đến một giờ năm mươi phút chiều.

Tôi lấy lọ bút màu từ trong túi ra.

Không phải lọ đã vứt đi trước đó. Mà là lọ mới m/ua ở cửa hàng văn phòng phẩm tối qua.

Tôi lấy cây màu vàng ra, thử màu trên mu bàn tay.

Rồi lấy một chai nước khoáng từ trên kệ xuống, vẽ một mặt cười lên nắp chai.

Hai giờ linh tám phút.

Cửa kính được đẩy ra.

Tạ Bình Xuyên mặc đồng phục bước vào.

Anh đi đến trước kệ nước khoáng, lấy một chai nước, rồi bước tới quầy thu ngân của tôi.

Tôi quét mã.

Đặt chai nước đã vẽ mặt cười vào túi.

"Ba đồng."

Anh quét mã thanh toán.

Khi cầm túi lên, anh liếc nhìn chai nước trong túi.

Thấy mặt cười trên nắp chai.

Ngón tay anh dừng lại ở miệng túi một giây.

Rồi anh lấy từ trong túi ra một thứ, đặt lên quầy thu ngân.

Là một cái nắp chai nước khoáng.

Trên đó vẽ một mặt cười.

Là nét bút của tôi.

Tôi nhận ra được. Con mắt bên phải vẽ to hơn bên trái một chút. Đây là thói quen vẽ mặt cười của tôi, lần nào cũng vẽ không cân xứng.

"Đây là từ lúc nào vậy?" Tôi cầm cái nắp chai đó lên.

"Ngày đầu tiên."

"Ngày đầu tiên?"

"Ngày đầu tiên em nhét khăn giấy vào túi. Mặt cười trên nắp chai đấy."

Bốn tháng trước.

Anh ấy đã bắt đầu giữ lại từ ngày đầu tiên.

Sống mũi tôi cay xè, tôi hít một hơi thật mạnh.

"Vậy sao anh chưa bao giờ nói?"

Anh đứng đối diện quầy thu ngân, mặc bộ đồng phục xanh tím than, bờ vai rất rộng, biểu cảm vẫn không hẳn là dịu dàng, nhưng đã thả lỏng hơn bất cứ lúc nào trước đây.

"Không biết nói."

Hai chữ.

Nhưng tôi đã hiểu.

Anh không lạnh lùng, không phải không quan tâm. Anh là thực sự không biết nói.

Anh sẽ đi bộ thêm hai mươi phút để đến siêu thị này. Sẽ cất từng cái nắp chai vào hộp sắt. Sẽ nhận ra điều bất thường khi tôi không nói chuyện. Sẽ xin nghỉ hai tiếng để đi tặng một bó hoa. Sẽ nhờ tiệm mì làm bát mì không rau mùi không cay cho tôi.

Anh đã làm tất cả những gì anh có thể làm.

Chỉ là không nói ra được một câu nào.

Tôi nắm ch/ặt cái nắp chai trong lòng bàn tay, mỉm cười với anh.

Không phải nụ cười công việc.

Là kiểu nụ cười để lộ hết cả hàm răng.

"Tạ Bình Xuyên."

"Ừ."

"Ngày mai anh còn đến không?"

"Đến."

"Ngày kia thì sao?"

"Đến."

"Ngày kia nữa thì sao?"

Anh suy nghĩ một chút.

"Đều đến."

Tiểu Triệu đứng bên cạnh nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, miệng há hốc thành hình tròn. Cô ấy quay đầu đi giả vờ sắp xếp kệ hàng, bờ vai run lên bần bật.

Tạ Bình Xuyên cầm túi lên, xoay người đi về phía cửa.

Đi được hai bước lại dừng lại.

Lần này anh ngoái đầu.

Nhìn tôi một cái.

Không phải cái nhìn lướt qua nhàn nhạt.

Mà là một cái nhìn chứa đựng hơi ấm, x/ác nhận rằng tôi vẫn ở đây, một cái nhìn thật lòng.

Rồi anh đẩy cửa kính, bước vào ánh nắng của buổi chiều.

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.

Trang tiểu thuyết vẫn còn sáng.

Tin nhắn cuối cùng trong phần bình luận là do tác giả viết, dài hơn tất cả những tin trước đó:

【Câu chuyện đến đây là kết thúc. Cảm ơn tất cả đ/ộc giả. Cuối cùng nói một chuyện: Khi nam chính bước vào siêu thị ngày đầu tiên, cửa hàng tiện lợi cạnh trạm c/ứu hỏa vẫn đang mở cửa, bên trong có cùng loại nước khoáng đó. Anh ấy đã đi ngang qua cánh cửa đó. Rồi anh ấy đi bộ thêm hai mươi phút. Không phải vì tiện đường. Mà vì có một cô gái đang cười với anh sau quầy thu ngân. Nụ cười đó quá rực rỡ. Rực rỡ đến mức mỗi ngày anh đều muốn nhìn lại lần nữa, nhưng chưa bao giờ biết làm sao để nói cho cô ấy biết.】

Xem xong đoạn này, biểu tượng của phần mềm đọc sách đó biến mất khỏi màn hình điện thoại tôi.

Như thể nó chưa từng tồn tại.

Tôi nhét điện thoại vào túi, chạm vào cái nắp chai đó.

Mặt cười hướng lên trên.

Máy quét mã ở quầy thu ngân phát ra tiếng "tít" một cái.

Chai nước tương của vị khách tiếp theo đã đặt lên trên.

"Ba đồng rưỡi." Tôi nói, giọng nói rạng rỡ hơn bất kỳ ngày nào trước đây.

Hoàn

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
7 Alpha hỗn loạn Chương 13
9 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm