Bên ủy thác: Lục Chính Hành.
Người thụ hưởng: Lục Thanh Hòa.
Tỷ lệ cổ phần: 51%.
Điều kiện kích hoạt: Người thụ hưởng ký tên x/ác nhận, có hiệu lực ngay lập tức.
Tôi lấy tài liệu mình mang theo ra, đối chiếu từng trang một với tài liệu trong tay Phương Việt.
Không sai một chữ.
Phương Việt nhìn tôi, giọng trầm xuống.
"Lục tiểu thư, tôi đã theo bố cô hai mươi năm. Trước khi đi, ông ấy nói với tôi rằng, thỏa thuận này là giới hạn cuối cùng. Ông ấy nói tính cách cô ổn định, bình thường sẽ không dùng đến. Nhưng nếu có kẻ nào b/ắt n/ạt cô, cô cứ đến tìm tôi, tôi sẽ lấy thứ này ra."
Ông ấy dừng lại một chút.
"Tối qua khi cô Khương gọi điện, tôi đã biết, là có kẻ chạm vào giới hạn rồi."
Tôi không nói gì.
Phương Việt cũng không hỏi thêm.
"Bút ký tôi mang theo rồi. Cô ký lúc nào, nó có hiệu lực lúc đó."
Tôi cầm bút lên.
"Đợi một người."
Phương Việt nhìn tôi.
"Ai?"
Tôi đặt bút xuống cạnh tập tài liệu, ngước mắt nhìn bức tường kính của phòng họp.
Ngoài hành lang, có người đang lần lượt đi qua.
"Tám giờ bốn mươi lăm phút, anh ta sẽ đến."
Người tôi nói là Phó Đình Chu.
Mỗi ngày đúng tám giờ bốn mươi lăm phút anh ta sẽ đến công ty, không bao giờ sai lệch.
Phương Việt hiểu ý, gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Phòng họp im ắng hẳn.
Những tờ tài liệu trải dài trên bàn với những dòng chữ đen trắng, con dấu đỏ đóng ngay ngắn.
Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, trước mặt là lá bài tẩy bố tôi để lại, sau lưng là toàn bộ khung cửa kính sát đất, ánh nắng chiếu vào, mọi thứ đều hiện lên rõ mồn một.
Tám giờ bốn mươi.
Ngoài hành lang bắt đầu có tiếng bước chân.
Không phải một người.
Là hai người.
Một người vững vàng, tiếng giày da nện xuống sàn, nhịp điệu đều đặn.
Một người nhẹ nhàng, theo sát bên cạnh, tiếng gót giày nhọn lách cách.
Tôi ngẩng đầu lên.
Qua bức tường kính của phòng họp, tôi nhìn thấy Phó Đình Chu đi tới từ hướng thang máy.
Bên cạnh anh ta, một người phụ nữ mặc bộ váy công sở màu trắng sữa, tóc búi cao, trang điểm tinh tế.
Lâm Nhược D/ao.
Cô ta không những không trốn, mà còn thản nhiên xuất hiện cùng Phó Đình Chu.
Sánh bước bên cạnh tổng giám đốc, bước chân không nhanh không chậm, như thể cái vị trí đó cô ta đã đứng quen rồi.
Hai người đang nói gì đó, Phó Đình Chu cúi đầu lắng nghe, Lâm Nhược D/ao nghiêng đầu cười, nụ cười vừa đúng mực lại vừa thân mật.
Một bộ dạng "cả công ty ai cũng biết".
Được.
Tốt thật.
Hôm nay đến đông đủ thế này, đỡ công tôi phải gọi từng người một.
Khi Phó Đình Chu đi ngang qua phòng họp, ánh mắt anh ta lướt qua một cái.
Bước chân dừng lại.
Anh ta nhìn thấy tôi.
Cách một bức tường kính, tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, trước mặt là một đống tài liệu, bên cạnh là Phương Việt.
Chân mày anh ta nhíu ch/ặt lại.
Ba giây sau, cửa phòng họp bị đẩy ra.
Phó Đình Chu đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua mặt tôi, rồi rơi vào người Phương Việt, cuối cùng dừng lại trên đống tài liệu trên bàn.
"Cô đến đây làm gì?"
Giọng anh ta rất trầm, mang theo ngọn lửa gi/ận chưa tắt từ tối qua.
Lâm Nhược D/ao đứng sau lưng anh ta, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt cứng đờ trong giây lát. Nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, khóe miệng mang theo chút bối rối vừa vặn.
Diễn xuất thật thuần thục.
"Phương tổng cũng ở đây ạ?"
Phó Đình Chu nhìn sang Phương Việt.
Phương Việt ngồi đó, không đứng dậy.
Điều này khiến Phó Đình Chu rõ ràng cảm thấy khó chịu. Phương Việt là người kỳ cựu của công ty, thâm niên sâu hơn anh ta nhiều, bình thường gặp mặt ít nhiều cũng phải khách sáo vài câu. Hôm nay lại ngồi yên không nhúc nhích, đến một lời chào cũng không có.
"Phó tổng, ngồi đi."
Tôi nói.
"Có một chuyện, nói rõ ràng ngay tại đây."
Phó Đình Chu không ngồi.
Anh ta nhìn tài liệu trên bàn, ánh mắt dán ch/ặt vào con dấu đỏ, đồng tử co rút nhẹ.
"Đây là cái gì?"
Tôi không đáp anh ta, mà nhìn Lâm Nhược D/ao đang đứng ngoài cửa trước.
"Lâm tiểu thư cũng vào đây đi."
Giọng tôi rất bình thản.
"Chuyện này cũng liên quan đến cô đấy."
Lâm Nhược D/ao do dự một chút, nhìn Phó Đình Chu.
Phó Đình Chu không ngăn cô ta.
Cô ta bước vào, ngồi xuống chiếc ghế gần Phó Đình Chu, tay đặt trên đầu gối, các đầu ngón tay bấu vào nhau, duy trì cái biểu cảm "tôi rất bất an nhưng tôi không làm gì sai cả".
Tôi lười nhìn cô ta.
"Phó Đình Chu, năm phút của tối qua đã qua rồi."
Tôi lên tiếng.
"Anh chọn không đến, cũng không để cô ta đến. Tôi đã nói rồi, năm phút sau tôi sẽ chọn thay anh."
"Rốt cuộc cô muốn làm gì?"
Giọng Phó Đình Chu lạnh đi.
"Nói thẳng ra đi."
"Được, vậy tôi nói thẳng."
Tôi lật tài liệu trên bàn đến trang đầu tiên, xoay lại, đối diện với anh ta.
"Dược phẩm Đỉnh Hằng, 51% cổ phần, từ hôm nay trở đi, thuộc về tôi."
Phòng họp im bặt.
Không phải kiểu im lặng bình thường, mà là kiểu như tất cả âm thanh đều bị rút sạch.
Phó Đình Chu nhìn chằm chằm vào tập tài liệu đó, bất động.
Tay Lâm Nhược D/ao lơ lửng giữa không trung.
Phương Việt ngồi bên cạnh, không nói lời nào.
Phó Đình Chu là người lên tiếng trước.
"Cô nói cái gì?"
"Anh nghe rõ rồi đấy."
Tôi cầm bút ký lên, chấm một cái bên cạnh mục ký tên người thụ hưởng.
"Bố tôi Lục Chính Hành, nhà sáng lập Dược phẩm Đỉnh Hằng. Trước khi qu/a đ/ời, ông đã đưa 51% cổ phần vào thỏa thuận ủy thác, người thụ hưởng là tôi. Thỏa thuận này đã được Phương Việt bảo quản suốt năm năm qua."
Tôi nhìn anh ta.
"Anh tưởng anh làm tổng giám đốc bằng cách nào?"
Sắc mặt Phó Đình Chu thay đổi.
Không phải tái đi, mà là xám xịt.
Cái kiểu xám xịt từ trong xươ/ng cốt bộc phát ra, như thể nền móng bị người ta đạp đổ trong một cú.
"Không thể nào."
Giọng anh ta thắt lại.
"Khi bố vợ qu/a đ/ời, cổ phần đã bị phân tán rồi, hội đồng quản trị cũng đã tái cơ cấu..."
"Trên bề mặt thì là phân tán."
Phương Việt cuối cùng cũng lên tiếng.
"Trước khi Lục tổng đi, đã bảo tôi âm thầm tập trung cổ phần cốt lõi vào một thỏa thuận. Việc tái cơ cấu hội đồng quản trị chỉ là làm cho có lệ, quyền kiểm soát thực tế chưa bao giờ thay đổi."