Phía sau bỗng vang lên tiếng lốp xe nghiến trên đường đ/á phiến.
Rất nhẹ.
Lại rất gần.
Tiếng khóc của tôi nghẹn lại nơi cổ họng.
Một chiếc xe màu đen dừng lại không xa.
Cửa xe mở ra.
Một đôi giày da được đá/nh bóng loáng bước xuống đất.
Tôi ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt.
Một người đàn ông mặc vest đứng trong cơn gió sau mưa, tay cầm một bó hoa hồng trắng.
Ông nhìn tôi.
Lại nhìn tấm bia m/ộ trong lòng tôi.
Sắc mặt ông thay đổi từng chút một.
02
Phản ứng đầu tiên của tôi là chạy.
Nhưng chân đã ngồi tê dại rồi.
Tôi ôm bia m/ộ người ta, khóc đến mức nước mũi nước mắt tèm lem, còn bày nửa cái bánh mì trước m/ộ người ta nữa.
Cảnh tượng này, nhìn thế nào cũng giống như tinh thần không bình thường.
Người đàn ông mặc vest lại không m/ắng tôi.
Ông đứng cách đó ba bước, như sợ làm tôi gi/ật mình.
"Cô bé."
Giọng ông rất nhẹ.
"Cháu quen Tiểu Viễn à?"
Tôi hé miệng.
Không quen.
Ba chữ ấy đã ở ngay đầu lưỡi.
Nhưng tôi nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe của ông, bỗng nhiên không thốt nên lời.
Ông khoảng hơn năm mươi tuổi, tóc chải rất gọn gàng, vai lưng thẳng tắp.
Nhưng khi nhìn vào bức ảnh trên bia m/ộ, cả người ông như già đi mười tuổi.
Tôi cúi đầu nhìn bức ảnh.
Phó Văn Viễn.
Người thanh niên trong ảnh cười rất nhạt.
Tôi lại nhìn bàn tay đang ôm bia m/ộ của mình.
Tay này buông cũng không được, không buông cũng không xong.
"Cháu..."
Tôi vừa lên tiếng, giọng khàn đặc không ra hơi.
Người đàn ông bước tới một bước.
"Tiểu Viễn mất đã năm năm rồi."
"Ngoài tôi và mẹ nó ra, chưa từng có người cùng tuổi nào đến thăm nó."
"Hôm nay cháu có thể đến, nếu nó biết, chắc chắn sẽ rất vui."
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Xong rồi.
Hiểu lầm to rồi.
Tôi muốn giải thích.
Nhưng ông đã ngồi xổm xuống, đặt hoa hồng trắng trước m/ộ.
Tay ông sờ qua mép bức ảnh, đ/ốt ngón tay trắng bệch.
"Tiểu Viễn hồi nhỏ sợ cô đơn nhất."
"Trước khi xảy ra chuyện, còn cãi nhau với tôi một trận."
"Tôi nói nó không lo làm ăn, nó nói tôi chỉ biết tiền."
"Đó là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện."
Tôi ôm đầu gối ngồi trên đất, hơi lạnh sau mưa luồn qua kẽ áo.
Lẽ ra tôi nên đứng dậy xin lỗi ngay.
Nói rằng bác ơi, cháu chỉ là một kẻ xui xẻo, tiện thể tìm đại một ngôi m/ộ để khóc.
Nói rằng cháu không phải bạn con trai bác.
Nói rằng cháu còn chẳng biết nó là ai.
Nhưng khoảnh khắc nước mắt người đàn ông rơi xuống, tôi c/âm lặng.
Tôi đã thấy rất nhiều người lớn khóc.
Khi mẹ tôi qu/a đ/ời, bố tôi không khóc, chỉ là năm sau đã dẫn dì mới về nhà.
Khi Tưởng Hạ chia tay cũng không khóc, chỉ nói chúng ta không hợp.
Khi quản lý La đuổi việc tôi cũng không khóc, ông ấy còn chúc tôi tiền đồ rộng mở.
Người đàn ông trước mắt này, mặc bộ vest đắt tiền, lái chiếc xe sang mà tôi còn không gọi nổi tên hãng, vậy mà trước một tấm bia m/ộ lại khóc đến mức nén giọng r/un r/ẩy.
Ông không khóc vì tôi.
Nhưng tôi cũng thấy đ/au lòng theo.
Tôi lục lọi trong túi nửa ngày, chỉ tìm được một tờ giấy ăn nhăn nhúm.
"Bác ơi, bác lau đi ạ."
Ông nhận lấy, nhìn tờ giấy ăn rồi sững người một lúc.
Trên giấy ăn in quảng cáo của một quán lẩu.
Mặt tôi nóng bừng lên.
"Sạch ạ."
Ông gật đầu.
"Cảm ơn."
Ông lau khoé mắt, bỗng nhìn sang tôi.
"Cháu tên là gì?"
Tôi cắn môi.
"Đường Đường."
"Đường nào?"
"Đường trong hoa hải đường ạ."
Ông khẽ lặp lại một lần.
"Đường Đường."
"Cái tên hay."
Tôi càng thấy chột dạ.
Ông hỏi: "Sao hôm nay cháu lại đến một mình?"
Tôi cúi thấp đầu.
Câu hỏi này quá khó trả lời.
Chẳng lẽ nói tôi bị cuộc đời vùi dập, đi ngang nghĩa trang, chọn bừa bia m/ộ con trai bác để mượn chỗ suy sụp.
Tôi im lặng.
Ông lại như tự bổ sung câu trả lời.
"Tiểu Viễn trước kia ít bạn."
"Nó tính tình bướng bỉnh, ít nói, đắc tội không ít người."
"Cháu có thể nhớ đến nó, đã là rất tốt rồi."
Tôi nắm ch/ặt chiếc cốc trong tay.
Miếng sứt ở đáy cốc cứa vào lòng bàn tay.
Tôi bỗng cảm thấy, dù chỉ làm bạn giả trong chốc lát, cũng tốt hơn là đẩy anh ấy trở lại sự lạnh lẽo không người thăm viếng kia.
Thế là tôi khẽ "ừ" một tiếng.
Vai người đàn ông run lên.
"Cháu thật sự là bạn của Tiểu Viễn sao?"
Ngựk tôi thắt lại.
Tôi không ừ nữa.
Cũng không lắc đầu.
Đây là lần im lặng tệ hại nhất đời tôi.
Nhưng ông lại coi đó là sự mặc định.
"Cháu khóc thành thế này, có phải gần đây sống không tốt không?"
Tôi vội vàng lắc đầu.
"Không ạ."
Lời vừa dứt, điện thoại reo.
Tên chị Mã hiện lên trên màn hình.
Tôi luống cuống muốn tắt máy, nhưng đã muộn.
Giọng chị ta n/ổ tung từ trong ống nghe.
"Đường Đường, cô có về hay không!"
"Tôi nói cho cô biết, đống hành lý rá/ch rưới đó của cô tôi đã cho người chuyển xuống lầu rồi!"
"Thiếu tiền thuê nhà còn giả ch*t, loại người như cô tôi gặp nhiều rồi!"
Nghĩa trang rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức từng chữ đều như đ/ập xuống đất.
M/áu trên mặt tôi rút sạch.
Tôi cúp điện thoại, chỉ muốn chui xuống đất.
Người đàn ông nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống.
"Cháu không có chỗ ở à?"
Tôi nói khẽ: "Tạm thời thôi ạ."
"Mất việc rồi?"
Tôi không nói gì.
"Nhà không ai quản sao?"
Tôi vẫn không nói gì.
Ông hít một hơi, như đang kìm nén cảm xúc gì đó.