Tôi nghe anh nói về tiền thuê, về các khoản n/ợ, về việc lưu giữ bằng chứng.
Tôi còn nghe anh nhắc đến tên Tưởng Hạ.
Trong lòng tôi bỗng thấy hoang mang.
Không phải vì Tưởng Hạ.
Mà là vì chính mình.
Năm năm qua, tôi luôn cho rằng cuộc đời mình thảm hại là do số phận xui xẻo.
Nhưng hôm nay, đột nhiên có người nói cho tôi biết, tôi từng bị cuốn vào một sự kiện trọng đại nào đó.
Còn nói với tôi rằng, vụ t/ai n/ạn xe năm ấy có lẽ không phải là ngoài ý muốn.
Tôi nhìn Phó Thừa Lễ.
"Bác ơi, tại sao năm đó Phó Văn Viễn lại gặp t/ai n/ạn xe?"
Phó Thừa Lễ nhắm mắt lại.
"Ngày hôm đó, nó chạy ra khỏi nhà.
Chúng tôi đã cãi nhau.
Nó nói nó muốn mở studio game riêng, không muốn tiếp quản sự nghiệp của nhà họ Phó.
Tôi m/ắng nó là trẻ con, nông nổi.
Nó nói tôi chỉ biết dùng tiền để kiểm soát người khác.
Sau đó nó lái xe bỏ đi.
Rồi sau đó nữa, b/ệnh viện gọi điện đến."
Giọng ông trầm xuống.
"Khi tôi gặp nó, nó đã nằm trong phòng cấp c/ứu.
Bác sĩ nói, nó mất m/áu quá nhiều."
Tôi không nhịn được hỏi: "Trên xe chỉ có một mình anh ấy thôi sao?"
Phó Thừa Lễ gật đầu.
"Cảnh sát lúc đó nói như vậy."
Luật sư Hàn lại quay đầu lại.
"Bây giờ thì chưa chắc."
Ánh mắt Phó Thừa Lễ chùng xuống.
Luật sư Hàn nói: "Tôi đã cho người kiểm tra lại ảnh hiện trường.
Túi khí ghế phụ có dấu hiệu đã bung.
Nhưng trong báo cáo ban đầu lại ghi là ghế phụ không có người."
Sống lưng tôi lạnh toát.
Nếu ghế phụ có người.
Người đó đã đi đâu.
Tại sao hồ sơ hiện trường lại thiếu mất một trang.
Tại sao trong đoạn ghi âm báo cảnh sát, tên của tôi lại bị giấu đi.
Sắc mặt Phó Thừa Lễ đã khó coi đến cực điểm.
"Tiếp tục điều tra.
Tra từ tất cả những người từng tiếp xúc với vụ án năm đó."
Luật sư Hàn gật đầu.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại dưới chân khu chung cư tôi thuê.
Đồ đạc của tôi chất đống ở cửa cầu thang.
Một chiếc vali rá/ch, một túi đựng đồ bằng nhựa, và vài cuốn sách bị ẩm.
Chiếc chăn của tôi bị vứt dưới đất, các góc đều dính bùn đất.
Chị Mã đứng bên cạnh đang cắn hạt dưa.
Chị nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe sang trọng, vỏ hạt dưa suýt chút nữa rơi ra khỏi miệng.
"Đường Đường?"
Ánh mắt chị quét một vòng từ Phó Thừa Lễ sang người tài xế.
"Chà, bảo sao không chịu đóng tiền nhà, hoá ra là tìm được đại gia rồi."
Tôi vừa định mở miệng, Phó Thừa Lễ đã cau mày.
Luật sư Hàn bước xuống xe, đưa danh thiếp ra.
"Tôi là luật sư đại diện của cô Đường.
Bà đã tự ý di chuyển đồ đạc của người thuê mà không có thủ tục hợp pháp, gây ô nhiễm và hư hỏng tài sản.
Xin hãy phối hợp để chúng tôi kiểm kê thiệt hại."
Chị Mã sững người.
"Luật sư gì cơ?
Nó n/ợ tiền thuê nhà tôi!"
Luật sư Hàn bình tĩnh nói: "N/ợ tiền có thể đòi theo pháp luật.
Nhưng bà không thể tự ý xử lý tài sản cá nhân của cô ấy.
Ngoài ra, tôi đã xem hợp đồng thuê nhà.
Khoản tiền cọc và phần tăng giá điện nước bà thu, cũng cần phải giải trình."
Sắc mặt chị Mã thay đổi.
Chị ta vốn chỉ biết b/ắt n/ạt những người thuê nhà không tiền không thế.
Nhưng khi nhìn thấy luật sư và xe sang, giọng chị ta lập tức nhỏ lại.
"Có gì thì từ từ nói."
Tôi nhìn chiếc chăn dưới đất.
Đó là món quà mẹ m/ua cho tôi trước khi bà qu/a đ/ời.
Tuy đã cũ, nhưng tôi vẫn không nỡ vứt đi.
Giờ nó bị giẫm đạp đến mức chẳng nhìn ra màu sắc ban đầu.
Tôi bỗng không muốn "từ từ nói" nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, hướng về phía hành lý dưới đất và camera giám sát ở hành lang.
"Chị Mã.
Chẳng phải chị nói nửa tiếng không về là vứt xuống dưới lầu sao?
Bây giờ tôi về rồi.
Chúng ta nói chuyện theo luật pháp."
Mặt chị Mã tái mét.
Đúng lúc này, từ trên lầu bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Một người đàn ông lao xuống, tay cầm chiếc máy tính xách tay của tôi.
Nhìn thấy chúng tôi, hắn quay người bỏ chạy.
Người tài xế phản ứng nhanh nhất, túm lấy hắn ấn vào tường.
Chiếc máy tính rơi "bộp" xuống đất, màn hình sáng lên.
Trên đó lại đang hiển thị ảnh chụp màn hình một bài báo về vụ t/ai n/ạn ở cầu vượt Nam Cảng năm năm trước.
06
Bức ảnh tin tức đó như một bàn tay lạnh lẽo, bóp nghẹt cổ họng tôi.
Màn hình nứt một đường trắng.
Nhưng tiêu đề vẫn nhìn rõ mồn một.
T/ai n/ạn xe đêm khuya ở cầu vượt Nam Cảng, con trai duy nhất nhà họ Phó t/ử vo/ng do cấp c/ứu không hiệu quả.
Máy tính của tôi là loại cũ, khởi động cũng mất ba phút.
Người đàn ông này vừa rồi rõ ràng không phải là tiện tay tr/ộm đồ.
Hắn đang lật lại tài liệu của tôi.
Tôi chằm chằm nhìn hắn.
"Ông là ai?"
Người đàn ông bị tài xế ấn mặt vào tường, ánh mắt né tránh.
"Tôi là người thuê nhà ở trên.
Thấy đồ của cô ta không ai lấy, nên cầm lên xem thử."
Chị Mã lập tức phủi sạch trách nhiệm.
"Tôi không quen hắn ta.
Tôi chỉ nhờ người giúp chuyển đồ thôi, ai biết hắn là kẻ tr/ộm."
Luật sư Hàn lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Họ tên."
Người đàn ông nghiến răng không nói.
Người tài xế dùng lực hơn một chút, hắn đ/au đớn hít một hơi.
"Lưu Dũng."
Cái tên này tôi không có ấn tượng.
Phó Thừa Lễ lại cau mày.
"Lưu Dũng?"
Luật sư Hàn phản ứng rất nhanh, lập tức tìm ki/ếm trên điện thoại.
Vài giây sau, anh ngẩng đầu lên.
"Tổng giám đốc Phó, công ty thầu phụ dọn dẹp hiện trường vụ t/ai n/ạn Nam Cảng năm đó, có một nhân viên thời vụ tên là Lưu Dũng."
Không khí lập tức đông cứng lại.
M/áu trên mặt Lưu Dũng rút sạch không còn một giọt.
Phó Thừa Lễ từng bước tiến lại gần hắn.