"Ảnh thứ bảy, ba giờ bốn mươi chiều cùng ngày. Phương Dĩnh gửi bảng tổng hợp thông tin phiếu báo danh của bốn mươi sáu người trong lớp vào nhóm."

"Ảnh thứ hai mươi mốt, tám giờ tối ngày 1 tháng 6. Phương Dĩnh gửi tin nhắn thoại, bảo mọi người dùng túi hồ sơ trong suốt đựng phiếu báo danh."

Mẹ của Phương Dĩnh chen lời: "Ảnh chụp màn hình thì nói lên được cái gì? Con gái tôi có lòng tốt giúp mọi người, cái này các người đều biết mà."

"Tôi không nói cậu ấy không có lòng tốt." Tôi đáp.

Tôi cầm lại điện thoại, lật đến ảnh chụp màn hình thứ ba mươi chín.

"Ảnh này. Một giờ mười hai phút chiều ngày 5 tháng 6. Triệu Hàng gửi tin nhắn trong nhóm -- 'Có ai tra thông tin phòng thi trên trang web chính thức chưa? Mình vừa tra thử, số thứ tự ghế không giống với cái Phương Dĩnh đưa.'"

Triệu Hàng rướn người về phía trước.

"Ảnh tiếp theo. Một giờ mười ba phút chiều ngày 5 tháng 6. Phương Dĩnh trả lời bằng tin nhắn thoại, mười tám giây. Nội dung là -- 'Hệ thống trang web chính thức hai ngày nay đang cập nhật, dữ liệu có thể bị trễ. Doubao kết nối với dữ liệu thời gian thực của hệ thống chính phủ, chuẩn x/ác hơn trang web chính thức.'"

Tôi ngẩng đầu nhìn Phương Dĩnh.

"Phương Dĩnh, lúc đó cậu nói Doubao kết nối với dữ liệu thời gian thực của hệ thống chính phủ, câu này, cậu có căn cứ gì không?"

Phương Dĩnh há miệng, không phát ra tiếng.

"Doubao là một công cụ đối thoại AI. Nó không kết nối với bất kỳ hệ thống chính phủ nào. Phiếu báo danh nó tạo ra là dựa trên thông tin người dùng nhập vào để tự động dàn trang, con dấu là do AI tạo ra, còn phòng thi và số thứ tự ghế là phân bổ ngẫu nhiên."

Khi tôi nói những lời này, tốc độ rất chậm. Không phải cố ý, mà là để đảm bảo mỗi từ đều lọt vào tai của tất cả mọi người ở đây.

"Những thông tin này được viết rất rõ ràng trong hướng dẫn sử dụng chính thức của Doubao. Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh cũng đã ra thông báo vào ngày 28 tháng 5, nhắc nhở thí sinh in phiếu báo danh qua các kênh chính thức, không nên sử dụng công cụ của bên thứ ba."

Tôi lật điện thoại đến ảnh chụp màn hình tiếp theo.

"Đây là ảnh chụp màn hình thông báo của trang web Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh ngày 28 tháng 5. Tôi đã chụp lại từ trang web chính thức vào ngày 29 tháng 5 -- cũng chính là ngày Phương Dĩnh quảng bá Doubao trong nhóm lớp."

Trong phòng không ai lên tiếng.

Ngón tay thầy Chu gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái.

"Tống Nghiễn, ý em là, em đã biết phương pháp Phương Dĩnh giới thiệu có vấn đề từ ngày 29 tháng 5?"

"Em đã in phiếu báo danh của mình từ trang web chính thức vào ngày 29 tháng 5. Cùng ngày hôm đó, em đã đọc thông báo của Sở khảo thí."

"Vậy tại sao em không nhắc nhở mọi người trong nhóm lớp?"

Câu hỏi này.

Kiếp trước thầy Chu cũng hỏi câu này. Kiếp trước tôi nói "Em nhắc rồi, không ai nghe". Sau đó Phương Dĩnh nói "Cậu nhắc hồi nào, cậu chỉ đang tạt gáo nước lạnh thôi".

Kiếp này tôi đổi cách nói.

"Thầy Chu, khi Triệu Hàng nêu thắc mắc về việc số thứ tự ghế khác nhau vào ngày 5 tháng 6, câu trả lời của Phương Dĩnh là 'Dữ liệu thời gian thực của hệ thống chính phủ chuẩn x/ác hơn trang web chính thức'."

Tôi ngập ngừng.

"Nếu ngay cả người nêu thắc mắc còn bị trả lời như thế, thầy nghĩ em nói thì sẽ có gì khác biệt không?"

Thầy Chu không đáp.

Mẹ Phương Dĩnh sốt ruột: "Cậu học sinh này nói năng kiểu gì thế? Con gái tôi lúc đó cũng đâu biết là giả, nó cũng là nạn nhân..."

"Vậy con muốn hỏi một câu." Tôi nhìn sang Phương Dĩnh, "Phương Dĩnh, phiếu báo danh cậu dùng để đi thi hôm nay, là do Doubao tạo ra, hay là in từ trang web chính thức?"

Không khí trong phòng lặng đi một giây.

Mặt Phương Dĩnh từ đỏ chuyển sang trắng bệch.

09

Phương Dĩnh không trả lời.

Mẹ cô ta lên tiếng thay: "Con gái tôi dùng tất nhiên cũng là..."

"Mẹ." Phương Dĩnh kéo tay áo mẹ mình.

Thầy Chu nhìn Phương Dĩnh: "Phương Dĩnh, em trả lời câu hỏi của Tống Nghiễn đi. Phiếu báo danh em dùng để vào phòng thi hôm nay là bản nào?"

Phương Dĩnh cúi đầu.

Những ngón tay cô ta xoắn vào nhau, tay áo đồng phục bị vò đến nhăn nhúm.

"Của trang web chính thức ạ."

Ba giây trôi qua không ai lên tiếng.

Triệu Hàng là người phản ứng đầu tiên: "Cậu nói cái gì?"

"Mình nói mình dùng bản in từ trang web chính thức." Giọng Phương Dĩnh rất nhỏ, "Mình... lúc in cho mọi người, mình tiện tay tra luôn của mình trên trang web chính thức, phát hiện số thứ tự ghế khác nhau, nên mình đã..."

"Cậu tự mình lén dùng bản trang web chính thức, rồi bắt chúng mình dùng bản AI?" Triệu Hàng đứng bật dậy, chiếc ghế kéo ra tạo nên một tiếng rít chói tai.

"Mình không cố ý! Lúc đó mình tưởng chỉ mình mình bị sai lệch, mình tưởng đó là trường hợp cá biệt..."

"Trường hợp cá biệt?" Giọng Triệu Hàng r/un r/ẩy, "Mười chín người không vào được phòng thi, cậu bảo mình là trường hợp cá biệt?"

Cố Minh Thụy ngồi bên cạnh, biểu cảm trên mặt rất phức tạp. Cậu ta há miệng, rồi lại ngậm lại.

Mẹ Phương Dĩnh bắt đầu đ/ập bàn: "Các người đừng có b/ắt n/ạt con gái tôi! Nó là một đứa trẻ thì biết cái gì? Nó chỉ có lòng tốt giúp đỡ..."

"Cô à." Trưởng phòng giáo vụ lên tiếng, giọng không lớn nhưng rất trầm, "Bạn Phương Dĩnh sau khi phát hiện thông tin trên phiếu báo danh của mình không khớp với phiên bản AI, đã chọn sử dụng phiên bản trang web chính thức, đồng thời không thông báo sự việc này cho các bạn khác. Sự thật này, chính bạn Phương Dĩnh vừa x/ác nhận."

Mẹ Phương Dĩnh sững sờ.

Trưởng phòng nói tiếp: "Hơn nữa, vào ngày 5 tháng 6 khi có bạn nêu thắc mắc trong nhóm, bạn Phương Dĩnh không những không giải thích tình hình thực tế, mà còn lấy lý do 'dữ liệu thời gian thực của hệ thống chính phủ' để dập tắt sự nghi ngờ của bạn đó."

Ông nhìn sang Phương Dĩnh.

"Bạn Phương Dĩnh, em có thể giải thích không?"

Phương Dĩnh khóc. Không phải kiểu nức nở mang theo sự tủi thân như trước, mà là kiểu khóc che mặt, vai run lên từng hồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
3 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
8 Alpha hỗn loạn Chương 13
12 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm