"Những vết s/ẹo như thế này, trên người tôi còn nhiều lắm, anh có muốn xem không?"
Anh trai sững sờ tại chỗ, khóe miệng r/un r/ẩy không biết phải đáp lời thế nào.
Bố mẹ cũng lộ vẻ áy náy nhìn tôi.
Nhưng đột nhiên, Lục Niên Niên bắt đầu nức nở.
"Không ngờ chị phải chịu nhiều khổ cực đến vậy, em lại còn thay chị tận hưởng những ngày tháng tốt đẹp suốt bao năm qua."
"Chị nói đúng, nên trả lại!"
"Em không có tiền, vậy dùng mạng sống của em để trả đi!"
Nói đoạn, Lục Niên Niên định đ/âm đầu vào cây cột bên cạnh.
Mẹ nhanh tay lẹ mắt giữ ch/ặt lấy cô ta.
Bố và anh trai cũng xót xa che chắn trước mặt cô ta.
"Niên Niên, con nói bậy gì thế?"
"Lỗi của bố mẹ con, thì liên quan gì đến con."
"Không được ch*t, con mãi mãi là em gái của anh."
Họ dỗ dành Lục Niên Niên như báu vật, quên mất rằng người thực sự chịu uất ức đáng lẽ phải là tôi.
Nhìn xem.
Lục Niên Niên chính là có loại m/a lực này.
Chỉ cần cô ta xuất hiện.
Luôn có thể dễ dàng khiến tất cả mọi người quên mất sự tồn tại của tôi.
Cuối cùng, dưới sự đe dọa t/ự s*t của Lục Niên Niên, bố đã đồng ý với yêu cầu của tôi.
5
Ông nhìn tôi sâu sắc rồi nói:
"Nhà và tiền đều có thể cho con."
"Nhưng con hãy nhớ kỹ, người n/ợ con không phải là Niên Niên, sau này không được gây khó dễ cho con bé."
"Còn nữa, sau khi đưa tiền cho con, qu/an h/ệ của chúng ta coi như m/ua đ/ứt."
"Sau này dù con có gặp phải chuyện gì, cũng đừng tìm đến chúng ta nữa."
M/ua đ/ứt.
Là một từ rất thịnh hành vào thời đại này.
Ý nói sau khi tiền trao cháo múc, thì không còn bất kỳ qu/an h/ệ gì nữa.
Bây giờ.
Người nhà của tôi muốn dùng số tiền này để đoạn tuyệt qu/an h/ệ hoàn toàn với tôi.
Trong lòng tê dại, nhưng không còn một chút đ/au đớn nào nữa.
Tôi biết mình đã hoàn toàn giải thoát.
Tôi ngẩng đầu, nhìn lần cuối căn nhà mà cả kiếp trước lẫn kiếp này tôi đều chưa từng được ở lâu.
Ở đây, tôi không có lấy một ngày vui vẻ.
Rõ ràng tôi mới là con gái ruột của họ.
Vậy mà Lục Niên Niên được ở nhà lớn, còn tôi chỉ xứng ở phòng chứa đồ.
Lục Niên Niên ăn khoai lang trứng gà vào bữa sáng, đó là tấm gương sáng về lối sống giản dị.
Tôi thích ăn, thì bị coi là đồ nhà quê không biết hưởng thụ.
Lục Niên Niên mặc váy liền áo thì là cao quý xinh đẹp.
Tôi mặc thì là kẻ quê mùa bắt chước làm sang.
Rời đi thật tốt.
Kiếp này.
Cuối cùng tôi cũng không cần phải khao khát thứ tình yêu thiên vị của họ nữa.
Tôi nghe thấy chính mình nói:
"Được, vậy thì m/ua đ/ứt."
"Từ nay về sau, chúng ta sòng phẳng."
Nói xong, mẹ không kìm được nữa mà bật khóc thành tiếng.
Thấy tôi khoác hành lý lên vai, bà theo bản năng muốn vươn tay ôm lấy tôi.
Anh trai Lục Trạch kịp thời ngăn lại:
"Mẹ, để nó đi!"
"Một đứa con gái mồ côi, cứng đầu cứng cổ thế này thì được ích gì."
"Có tiền có nhà thì có gì gh/ê g/ớm, đợi đến khi nó chịu thiệt bên ngoài, khắc biết chúng ta tốt đến mức nào."
"Sớm muộn gì nó cũng sẽ quỳ dưới chân chúng ta, c/ầu x/in chúng ta cho nó quay về."
"Mẹ cứ chờ mà xem."
Nghe thấy lời này.
Tay mẹ khựng lại giữa không trung.
Chỉ trong tích tắc đó, tôi đã đi xa.
6
Tôi tạm thời dọn vào ký túc xá của trường.
Chìa khóa, thủ tục và tiền bạc là do bố nhờ người đưa cho tôi vào cuối tuần.
Tôi gửi tiền vào sổ tiết kiệm trong ngân hàng.
Sau đó đến căn nhà mà bố nói là để cho tôi ở gần trường.
Căn nhà không lớn.
Chỉ có hai phòng.
Nhưng tôi rất mãn nguyện.
Cả kiếp trước lẫn kiếp này, nó là thứ duy nhất thực sự thuộc về tôi.
Tôi rút một trăm tệ từ sổ tiết kiệm, tỉ mỉ dọn dẹp nó.
Tôi dùng tấm rèm màu hồng mình yêu thích nhất.
Lại trải lên giường bộ ga trải giường hoa mà tôi thích.
Còn trải cả tấm nệm mềm mại ấm áp mà những người mẹ khác thường chuẩn bị cho con cái của họ.
Sau khi m/ua nồi niêu xoong chảo ở cửa hàng quốc doanh, tôi còn nhóm lửa tự nấu cho mình một bữa cơm.
Bữa cơm rất đơn giản.
Không có th!t.
Nhưng đó là hương vị của gia đình.
Đêm đến, tôi nằm trên chiếc giường êm ái của mình.
Ôm lấy chính mình.
Rồi khẽ nói:
"Lục Thanh Chi, không có ai yêu con cũng không sao."
"Con có thể tự yêu lấy chính mình."
Giống như hồi còn bị người cha nuôi đ/ộc á/c đá/nh đ/ập.
Tuy tôi không có khả năng phản kháng.
Nhưng tôi có thể tìm ông trưởng thôn để đòi lại công bằng.
Giống như khi người mẹ nuôi đ/ộc á/c muốn trừ hậu họa, định gả tôi cho gã ngốc nhà bên.
Tôi sẽ lên thị trấn tìm người của Hội Phụ nữ, nhờ họ hiến kế cho mình.
Lục Thanh Chi, chưa bao giờ dễ dàng bị đá/nh gục đến thế.
Sau khi vứt bỏ thứ tình thân mục nát.
Tôi sẽ tự mình bước đi trên con đường của riêng mình.
7
Hai năm sau.
Năm cuối cấp ba đã đến.
Tuy tôi đã rời khỏi nhà họ Lục, nhưng vì cùng học một trường.
Tin tức về Lục Niên Niên vẫn thỉnh thoảng truyền đến tai tôi.
Việc học của cô ta cũng giống như kiếp trước, vì học lệch.
Lại bắt đầu dậm chân tại chỗ.
Về điểm này, tôi không hề ngạc nhiên.
Bố mẹ nuôi họ chỉ là người x/ấu, chứ chỉ số thông minh cũng không cao.
Cho nên Lục Niên Niên.
Không học tốt được cũng chẳng có gì lạ.
Có lẽ vì muốn trốn tránh kỳ thi đại học.
Lục Niên Niên cũng giống như kiếp trước.
Lén lút đi đăng ký xuống nông thôn làm thanh niên xung phong.
Tôi đã nhìn thấy Lục Trạch và Lục Niên Niên cãi nhau ở cổng trường.
Lục Trạch trách Lục Niên Niên không biết nặng nhẹ mà đăng ký, căn bản không hiểu được hậu quả của việc xuống nông thôn.
Lục Niên Niên khóc lóc kể lể rằng bản thân học không tốt, căn bản không thi đỗ được trường đại học nào ra h/ồn.
Cô ta sợ bố mẹ sẽ thất vọng về mình.
Sợ tôi sẽ quay về cư/ớp mất những thứ thuộc về cô ta.