Đứng ngoài cửa văn phòng, Tô Thanh đã nghe thấy toàn bộ lý do vì sao kiếp trước Tiết Chiến đột ngột đồng ý kết hôn với cô, cũng hiểu rõ vì sao sau khi cưới, cô mãi mãi không thể sưởi ấm được trái tim của người chồng ấy.

Cô lau nước mắt, đẩy cửa bước vào, cầm lấy chiếc bật lửa trên bàn rồi đ/ốt sạch tờ đơn xin kết hôn.

Chính văn…

Tô Thanh dành cả đời để dõi theo bước chân của Tiết Chiến. Tình yêu cô dành cho anh không hề che giấu, cô yêu anh sâu đậm, dù anh chẳng hề đáp lại, cô vẫn cứ mãi chạy theo.

Cho đến một ngày, Tiết Chiến nói với cô rằng anh muốn kết hôn. Cô cứ ngỡ tình yêu và sự hy sinh của mình cuối cùng đã được hồi đáp, cứ ngỡ mình sẽ có một mái ấm hạnh phúc bên Tiết Chiến và được anh cưng chiều.

Năm đó, cô mặc lên mình chiếc váy cưới do bạn thân thiết kế riêng để gả cho anh. Mặc dù trên mặt anh không có lấy một nụ cười, cô vẫn rất hạnh phúc, bởi cô luôn cho rằng anh chỉ là người lạnh lùng và hơi thẹn thùng, nghĩ rằng sau khi cưới anh sẽ thay đổi vì cô, dành hết dịu dàng cho cô.

“Tô Thanh, đời này tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, sẽ hoàn thành nghĩa vụ của một người chồng.” Trong lễ cưới, anh nói với cô như vậy.

“Em tin anh, Tiết Chiến, em yêu anh.” Tô Thanh đắm chìm trong hạnh phúc, nhưng cô không hề ngờ rằng, từ đầu đến cuối, Tiết Chiến chưa từng nói anh cũng yêu cô.

Một tháng sau khi kết hôn, anh được cử đi làm nhiệm vụ và bị thương. Nghe tin, cô vội vàng buông bỏ công việc nghiên c/ứu, chạy thẳng đến b/ệnh viện quân đội. Thế nhưng, khi đến nơi, cô lại thấy anh đang ngồi cùng người thanh mai trúc mã. Cô gái ấy khóc lóc thảm thiết bên cạnh anh, còn anh khẽ dỗ dành rằng không sao cả. Lúc đó cô mới biết, hóa ra anh cũng có lúc dịu dàng đến thế.

Nhìn thấy Tô Thanh đứng ở cửa, Tiết Chiến liền bảo người thanh mai trúc mã rời đi.

“Chồng à, anh không sao chứ? Anh bị thương ở đâu?” Tô Thanh chọn cách phớt lờ tất cả mọi chuyện vừa xảy ra, cô nén lại sự bận tâm trong lòng, quan tâm hỏi thăm vết thương của anh.

“Tôi không sao, em không cần lo lắng.” Đối diện với cô, anh lại trở về vẻ lạnh lùng như trước.

“Sao có thể không sao được, anh đã phải nhập viện rồi mà. C/ầu x/in anh nói cho em biết đi, em có quyền được biết mà, chúng ta là vợ chồng cơ mà, đừng làm em lo lắng có được không?” Cô thực sự quá lo cho anh, lo đến mức không màng tôn nghiêm mà c/ầu x/in anh.

“Hừ, được, nghe cho kỹ đây. Đời này tôi sẽ không bao giờ có con được nữa, tôi tàn phế rồi, em đã nghe rõ chưa?”

“Sao lại như vậy… nhưng không sao cả, em sẽ luôn ở bên cạnh anh. Chúng ta không cần con cái, cứ sống thế giới hai người cả đời cũng tốt mà…”

“Phải rồi, tôi cũng không cần phải làm những việc mình không muốn, quả thực rất tốt.”

Tô Thanh kinh ngạc nhìn anh, cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

“Anh, anh nói gì cơ? Anh đang lừa em đúng không? Em biết anh đang gi/ận nên mới nói lời cay nghiệt. Nếu anh không thích em, tại sao anh lại kết hôn với em? Anh thích em mà, anh thích em mà…” Tô Thanh r/un r/ẩy nhìn Tiết Chiến.

“Tô Thanh, thật ra tôi không th…” Tiết Chiến nhìn Tô Thanh, lạnh lùng định nói tiếp.

“Anh đừng nói nữa, em không muốn nghe.” Tô Thanh vội vàng ngắt lời anh, cô không muốn đối diện với sự thật.

“Tiết Chiến, đời này em chỉ chọn mình anh. Dù anh có tàn phế, em vẫn yêu anh. Vợ của anh chỉ có thể là Tô Thanh này thôi.”

Sau ngày hôm đó, Tô Thanh bắt đầu lừa dối chính mình. Cô tự lừa mình rằng anh yêu cô, lời nói dối ấy kéo dài suốt cả một đời, trong khi cả cuộc đời ấy, anh chưa từng dành cho cô một chút tình yêu nào.

Đến lúc lâm chung, cô không cam tâm hỏi anh:

“Tiết Chiến, đời này anh đã từng yêu em chưa? Em muốn nghe một câu thật lòng.”

“Chưa từng.” Anh vẫn lạnh lùng như mọi khi.

“Vậy tại sao anh lại cưới em? Tại sao lại cho em hy vọng?” Tô Thanh nhìn người đàn ông trước mắt, gặng hỏi.

“Tôi không thể nói.”

“Hừ… Tít, tít, tít.” Cùng với đôi tay buông thõng của Tô Thanh, tiếng máy thở vang lên. Cuộc đời yêu mà không được đáp lại của Tô Thanh cứ thế kết thúc.

Tiết Chiến, kiếp sau em sẽ không yêu anh nữa…

Tô Thanh, kiếp sau đừng yêu tôi nữa, không đáng đâu…

Thế nhưng, chẳng ai trong số họ còn nghe thấy tiếng lòng của đối phương nữa.

Một cơn chóng mặt ập đến, Tô Thanh lảo đảo đứng vững. Vừa mở mắt ra, nhìn thấy cánh cửa trước mặt, Tô Thanh sững sờ.

Nhìn quanh một vòng, cô mới x/ác định được đây là khu quân đội ngày trước, còn cô đang đứng ngay trước cửa văn phòng của lãnh đạo quân khu. Cô vội vàng hỏi người cảnh vệ bên cạnh về ngày tháng, biết được hôm nay là ngày 28 tháng 6 năm 1986, chính là ngày cô và Tiết Chiến đi nộp đơn kết hôn. Cô quyết định mình phải ngăn chặn tất cả những chuyện này lại. Kiếp này, cô không muốn gả cho anh nữa, cũng không muốn yêu anh nữa.

Kiếp trước, Tiết Chiến bảo cô đợi anh ở cổng, anh đi vào mất một tiếng đồng hồ. Còn bây giờ, Tiết Chiến mới vào trong được một lúc, nếu cô vào ngay bây giờ thì chắc chắn sẽ kịp.

Tô Thanh vội vã bước vào, vừa đến cửa định gõ thì nghe thấy tiếng của Tiết Chiến và thủ trưởng quân khu vọng ra từ bên trong.

“Tiết Chiến à, cậu thực sự quyết định kết hôn với Tô Thanh sao?”

“Vâng, thưa thủ trưởng, tôi sẵn lòng cưới Tô Thanh.”

“Cậu đảm bảo mình sẽ không hối h/ận chứ? Tôi biết cậu chỉ làm vậy để giúp quân đội giữ chân Tô Thanh, khiến cô ấy từ bỏ ý định ra nước ngoài du học, hoặc đảm bảo cô ấy sẽ trở về nước sau khi học xong. Nhưng còn hạnh phúc của bản thân, cậu thực sự không bận tâm sao?”

“Tôi không hối h/ận. Thưa thủ trưởng, đối với tôi cưới ai cũng vậy thôi. Có thể khiến Tô Thanh tiếp tục cống hiến cho đất nước, ngăn cô ấy ở lại Mỹ không về, tôi sẵn lòng hy sinh hạnh phúc cả đời mình.”

“Được rồi, thay mặt quân đội và đất nước, tôi cảm ơn cậu, cảm ơn sự cống hiến và hy sinh của cậu.”

“Thủ trưởng quá lời rồi, xin thủ trưởng hãy ký vào tờ đơn kết hôn này.”

“Được, đúng là lính của tôi, đúng là ‘Diêm Vương mặt lạnh’ của quân đội, làm việc quả quyết. Tôi ký.”

Nghe xong tất cả, cuối cùng Tô Thanh cũng hiểu được lý do vì sao kiếp trước Tiết Chiến đột ngột đồng ý kết hôn với mình. Dù không yêu cô, anh vẫn cưới cô; dù đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh cũng không chịu thú nhận. Hèn gì anh chỉ có trách nhiệm mà không có tình yêu với cô, hóa ra anh coi cuộc hôn nhân này là một nhiệm vụ, và như lời anh nói, anh đã hoàn thành nhiệm vụ đó một cách đầy trách nhiệm suốt cả cuộc đời. Ha ha ha…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Đào Hoa Sát Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm