“Tống Nguyệt Ninh, cô làm trò hề chưa đủ trong ngày cưới sao? Giờ còn không biết x/ấu hổ mà bám lấy anh ấy, có thấy thú vị không?”
“Sớm biết cô là loại tiện nhân như vậy, lúc đó tôi nên dìm ch*t cô luôn cho rồi!”
Nghe những lời này, tôi thực sự sững sờ.
“Cô có ý gì?”
Cô ta cười lạnh không dứt:
“Cô còn tưởng trên đời này thật sự có chuyện anh hùng c/ứu mỹ nhân sao? Nếu không phải vì tôi và anh Sâm không thể ở bên nhau, thì đến lượt cô chắc?”
“Chúng tôi sở hữu vô số lần đầu tiên của nhau, lần đầu nắm tay, lần đầu hôn nhau, lần đầu lên giường, ngay cả các tư thế anh ấy biết đều là học cùng tôi, cô biết không?”
Tôi chỉ bắt được một câu:
“Cái gì gọi là các người không thể ở bên nhau?”
Tống Nguyệt Ninh sững người, có lẽ nhận ra mình đã nói hớ, vội vàng cúp máy.
20
Một sự thật mơ hồ dần dần nổi lên mặt nước trong lòng tôi. Tôi thuê người trong nước bắt đầu điều tra Lục Kỳ Sâm.
Không đầy vài ngày đã có kết quả. Dù sao trong cái vòng tròn đó của họ, đây cũng chẳng phải bí mật gì.
Lục Kỳ Sâm và Khương Hòa hóa ra là họ hàng gần! Tính lên trên vẫn chưa ra khỏi ngũ phục!
Thảo nào họ làm đủ mọi chuyện thân mật mà không thể ở bên nhau.
Thảo nào mẹ Lục Kỳ Sâm rõ ràng không thích tôi, nhưng lại chấp nhận một người dân thường như tôi gả vào Lục gia.
Tất cả đều đã có câu trả lời.
Khi Lục Kỳ Sâm tìm đến tôi lần nữa, tôi đồng ý đi ăn cùng anh ta. Anh ta trông có vẻ rất vui, đưa tôi đến một nhà hàng cao cấp, còn m/ua một bó hoa hồng lớn, lòng đầy phấn khởi muốn nối lại tình xưa.
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Cho nên, anh biết kẻ đứng sau b/ắt n/ạt tôi ở trường chính là Khương Hòa.”
Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định.
Sắc mặt Lục Kỳ Sâm thay đổi ngay lập tức, giọng điệu cũng ấp úng:
“Anh chỉ biết lúc đó cô ấy b/ắt n/ạt một cô bé, không biết là em.”
“Hôm đó thấy cô ấy làm quá, anh mới…”
“Anh mới c/ứu tôi? Rồi nhân lúc tôi có cảm tình với anh mà ở bên nhau?”
“Chỉ để làm bia đỡ đạn cho mối qu/an h/ệ không thể lộ ra ánh sáng giữa anh và Khương Hòa?”
Lục Kỳ Sâm ngẩng phắt đầu nhìn tôi:
“Ai nói với em?”
19
Sau khi biết sự thật, tôi ngược lại thấy nhẹ nhõm.
Còn nhớ kiếp trước, tôi luôn nghi ngờ bản thân. Có phải mình làm gì không đủ tốt không, rõ ràng Lục Kỳ Sâm là người chủ động theo đuổi tôi, tại sao bây giờ lại không cần tôi nữa?
Mẹ Lục đã chấp nhận cho tôi vào cửa, chắc chắn cũng là thích tôi. Nhưng tại sao tôi không nhìn thấy sự vui mừng trên gương mặt họ? Mỗi lần gia yến, tôi luôn ngồi ở góc khuất nhất. Sinh con xong, đãi ngộ cũng không khá hơn.
Bây giờ tôi đã hiểu. Vì tôi càng nhận được nhiều, Lục Kỳ Sâm lại càng cảm thấy có lỗi với Khương Hòa hơn.
Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi đều sống trong một lời nói dối.
20
Công ty có một cơ hội làm việc tại nước ngoài, tôi đã nộp đơn. May mắn là kiếp này, tôi đã không bước vào vũng bùn đó. Còn về Lục Kỳ Sâm, anh ta có hối h/ận hay không cũng chẳng liên quan đến tôi nữa. Tôi chỉ thành tâm chúc anh ta ch*t không toàn thây.
21
Lần tiếp theo nhìn thấy tin tức về Lục Kỳ Sâm là ba tháng sau. Nguyên nhân là mẹ Lục sắp xếp cho anh ta một cuộc hôn nhân thương mại. Khương Hòa yêu mà không được, phát đi/ên trên mạng:
“Tại sao anh có thể vứt bỏ em, em đã trao lần đầu cho anh năm mười tám tuổi, còn từng bỏ một đứa con vì anh.”
“Qu/an h/ệ huyết thống thì đã sao, anh từng nói không gì có thể ngăn cản chúng ta.”
“Em đợi anh bao nhiêu năm như vậy, tại sao chúng ta không thể ở bên nhau!”
Trong chốc lát, Lục gia có thể nói là gà bay chó chạy. Nhưng những điều này chẳng liên quan gì đến tôi.
Lại một năm nữa trôi qua. Tôi nghe nói Lục Kỳ Sâm vui mừng đón quý tử. Cũng trong ngày hôm đó, Khương Hòa t/ự s*t, giống như tôi ở kiếp trước.
【Ngoại truyện Lục Kỳ Sâm】
1
Tôi không tìm thấy Tống Nguyệt Ninh nữa. Cô ấy rõ ràng yêu tôi như vậy, sao nỡ rời bỏ tôi chứ? Tôi thừa nhận ban đầu ở bên cô ấy có mục đích khác, nhưng bên nhau tám năm, tôi sớm đã coi cô ấy là người thân cận nhất. Cô ấy đối xử với tôi rất tốt, không giống Khương Hòa hay làm nũng, việc gì cũng đặt tôi lên hàng đầu. Nhưng tôi đã đá/nh mất cô ấy rồi.
Khương Hòa làm mọi chuyện ầm ĩ lên. Không còn cách nào khác, tôi đành nhanh chóng kết hôn thương mại. Đối tượng là tiểu thư tập đoàn Hoắc thị - Hoắc Tình. Trông cô ấy khá xinh đẹp, tôi đồng ý. Cứ ổn định giá cổ phiếu công ty đã, rồi sẽ tìm Tống Nguyệt Ninh sau.
Nhưng mới kết hôn được hai ngày, tôi đã thấy vợ mình dẫn người đàn ông khác về phòng tân hôn. Họ mây mưa trên giường của tôi. Cô ấy nhìn còn tận hưởng hơn cả khi ở bên tôi. Tôi tức đến run người, cô ấy lại nhún vai đầy thờ ơ:
“Có qua có lại thôi, chẳng phải anh cũng chơi bời bên ngoài không ít sao?”
Thật là lời lẽ hồ đồ, đàn ông và đàn bà sao có thể giống nhau được?
2
Sau khi bị tôi bắt quả tang, cô ấy không những không thu liễm mà còn làm tới. Tôi s/ay rư/ợu gọi cô ấy đến đón, cô ấy lại tán tỉnh người đàn ông bên cạnh, cúp máy thẳng thừng. Mỗi khi về nhà, cô ấy cũng không có ở đó, cơm canh nóng hổi cũng không, việc nhà cũng chưa bao giờ đụng tay. Nếu Tống Nguyệt Ninh còn đó, chắc chắn cô ấy đã hầm canh cho tôi, còn hỏi tôi làm việc có mệt không.
Chưa đầy hai tháng, cô ấy mang th/ai. Tôi thậm chí không biết đứa bé có phải của mình không. Hoắc Tình không cho tôi làm ầm lên, nếu không sẽ c/ắt đ/ứt toàn bộ hợp tác giữa Hoắc thị và Lục thị. Tôi nghĩ với vốn liếng của Hoắc thị, sao lại kết hôn với Lục thị, hóa ra Hoắc Tình vốn dĩ là loại lăng nhăng!
Trong thời gian đó, Khương Hòa không ít lần tìm tôi. Cô ấy khóc đến x/é lòng, nhưng trong lòng tôi chỉ thấy phiền phức. Cô ấy còn giở trò cũ đi gây sự với Hoắc Tình. Hoắc Tình nổi trận lôi đình. Tôi đành bắt Khương Hòa xin lỗi Hoắc Tình. Cứ thế đã, đợi qua cơn sóng gió này, tôi sẽ dỗ dành Khương Hòa sau, đợi Hoắc Tình sinh con xong tính tiếp. Nhưng tôi không ngờ, Khương Hòa ch*t rồi.
3
Khi nghe tin cô ấy ch*t, tôi đứng ngẩn ngơ trên phố rất lâu, giống như ngày Tống Nguyệt Ninh rời đi vậy. Tôi đột nhiên thấy mình thật vô dụng. Cả đời này, tôi tận hưởng tình yêu của hai người đàn bà. Khi bên Tống Nguyệt Ninh thì sợ làm tổn thương Khương Hòa, khi bên Khương Hòa lại không quên được Tống Nguyệt Ninh. Cuối cùng, họ đều bỏ tôi mà đi.
4
Một ngày nọ, tôi say mèm về nhà, vừa vào cửa đã ngã nhào, nôn đầy sàn. Tôi gọi tên Hoắc Tình, nhưng trong phòng ngủ chỉ có tiếng thở dốc của cô ấy và người đàn ông kia. Đến khi họ phát hiện ra tôi, x/ác tôi đã lạnh ngắt. Lúc đó tôi nghĩ, nếu Tống Nguyệt Ninh ở đây thì tốt biết mấy. Khương Hòa cũng được.