Trọng sinh trở về năm 1978, tôi quyết định làm ba việc.

Việc thứ nhất, chủ động viết đơn xin đi chi viện xây dựng vùng Đại Tây Bắc.

Việc thứ hai, không còn ngốc nghếch hầu hạ Mạc Hiểu Nhã, đứa em gái nuôi đang mang th/ai của chồng tôi là Cố Dục Quân.

Việc thứ ba, ly hôn với Cố Dục Quân, đường ai nấy đi, đời đời kiếp kiếp không gặp lại.

Thấy tôi khác hẳn mọi khi, không còn quậy phá cũng chẳng thèm quan tâm đến việc anh ta che chở cho Mạc Hiểu Nhã nữa.

Cố Dục Quân cứ ngỡ tôi sau khi bị anh ta nh/ốt cấm túc thì đã học được cách ngoan ngoãn, cho đến khi anh ta đi làm nhiệm vụ bị thương phải nhập viện, cần người chăm sóc mà tìm đến tôi, rồi bị tôi lạnh lùng từ chối.

Lúc đó, Cố Dục Quân mới nhận ra mọi chuyện đã hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của anh ta.

Tôi đã quyết định không cần anh ta nữa!

1

“Tô Lạc, hết thời gian cấm túc rồi, cô có thể ra ngoài!”

Giọng nói của người cảnh vệ bên cạnh Cố Dục Quân đá/nh thức tôi khỏi sự mơ hồ.

Tôi khập khiễng bước ra khỏi phòng cấm túc, ánh nắng chói chang khiến tôi không sao mở nổi mắt.

Những giọt nước mắt sinh lý trào ra, bên tai truyền đến giọng nói vô cảm của người cận vệ thân tín của Cố Dục Quân:

“Thủ trưởng hôm nay có cuộc họp, anh ấy bảo tôi nhắn lại với cô, về nhà hãy kiểm điểm lỗi lầm cho tốt, viết một lá thư xin lỗi, đợi anh ấy họp xong về sẽ kiểm tra.”

Tôi lau khô nước mắt nơi khóe mi, không nói một lời, cất bước đi về phía trước.

Người cảnh vệ của Cố Dục Quân đi theo phía sau, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt kh/inh thường của anh ta dành cho tôi.

Đối với một người vợ thủ trưởng không được thủ trưởng yêu thương như tôi, đám cảnh vệ cũng theo gió bẻ lái mà coi thường tôi.

Kiếp trước, tôi liều mạng níu giữ những thứ vốn không thuộc về mình, dốc hết sức lực.

Thế nhưng những gì nhận lại chỉ là bị nh/ốt cấm túc, bị Cố Dục Quân quát m/ắng đầy kiên nhẫn, bị anh ta chán gh/ét lạnh nhạt, cuối cùng rơi vào kết cục trầm cảm rồi t/ự s*t.

Khi mới gả cho Cố Dục Quân, chúng tôi không phải chưa từng mặn nồng.

Anh ấy m/ua đồ ăn vặt cho tôi, dẫn tôi đi xem phim, cùng tôi tản bộ.

Chúng tôi từng khiến bao người ngưỡng m/ộ, thế nhưng tất cả đã thay đổi kể từ khi Mạc Hiểu Nhã, em gái nuôi của Cố Dục Quân, mang bụng bầu đến nương nhờ anh.

Từ ngày đầu tiên Mạc Hiểu Nhã đến, tôi đã trở thành kẻ vô hình trong mắt Cố Dục Quân.

Thứ anh nhìn thấy đầu tiên, thứ anh nghĩ đến trong lòng luôn luôn là Mạc Hiểu Nhã.

Anh cùng Mạc Hiểu Nhã đi chọn đồ dùng cho trẻ sơ sinh, cùng cô ta đi khám th/ai, đem hết tiền tiết kiệm trong nhà đưa cho cô ta dùng.

Ban đầu tôi cứ ngỡ Cố Dục Quân đối với Mạc Hiểu Nhã chỉ là tình cảm anh em, tôi cũng hết lòng hết dạ chăm sóc cô ta cùng anh.

Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy nhật ký của Mạc Hiểu Nhã: “Anh Dục Quân, em yêu anh! Em biết anh cũng yêu em! Chúng ta yêu nhau như vậy tại sao không thể ở bên nhau? Em sợ mình không nhịn được mà nói cho cả thế giới biết, anh Dục Quân ơi, không có anh em thật sự không sống nổi!”

2

Như sét đá/nh ngang tai, tôi tìm Mạc Hiểu Nhã chất vấn, bắt cô ta giải thích.

Mạc Hiểu Nhã vậy mà chẳng hề sợ hãi: “Chính là những gì cô thấy đấy, chúng tôi yêu nhau, chỉ vì một lý do nào đó mà không thể ở bên nhau thôi.”

Tôi gi/ận dữ t/át Mạc Hiểu Nhã một cái, cô ta lại quay sang trước mặt Cố Dục Quân tố cáo tôi làm hại cô ta.

Tôi bị Cố Dục Quân th/ô b/ạo đẩy ngã xuống đất làm trật chân.

Còn Mạc Hiểu Nhã vì động th/ai khí mà được đưa đến b/ệnh viện, Cố Dục Quân mấy ngày không về nhà, cứ túc trực ở b/ệnh viện.

Tôi chạy đến tìm anh, Mạc Hiểu Nhã đỡ cái bụng bầu, khiêu khích nhìn tôi cười:

“Tôi yêu Dục Quân, Dục Quân cũng yêu tôi! Vì thế tục mà chúng tôi không thể ở bên nhau, anh Dục Quân mới cưới cô, nói trắng ra, cô chỉ là tấm bình phong mà chúng tôi cần thôi!”

Tôi chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ đến thế, sự bàng hoàng và phẫn nộ khiến tôi ép Cố Dục Quân phải chọn lựa giữa tôi và Mạc Hiểu Nhã.

Cố Dục Quân cho rằng tôi gây sự vô lý, anh day day thái dương, quát m/ắng tôi đầy thiếu kiên nhẫn.

Anh nói tôi không có chuyện gì làm thì suy diễn, lòng dạ hẹp hòi, nói tôi tâm địa x/ấu xa không dung nổi người khác.

Anh chỉ là đang phát huy tinh thần nhân đạo chăm sóc đứa em gái nuôi mang bầu không nhà để về, vậy mà tôi lại suy nghĩ lung tung, hắt nước bẩn lên người anh và Mạc Hiểu Nhã.

Sau đó, Mạc Hiểu Nhã vu khống tôi đẩy cô ta, muốn hại ch*t đứa con trong bụng cô ta, Cố Dục Quân một lần nữa không tin lời giải thích của tôi mà chọn đứng về phía Mạc Hiểu Nhã.

Anh ép tôi phải xin lỗi nhận sai với Mạc Hiểu Nhã, tôi không làm sai nên đương nhiên không chịu xin lỗi.

Thế là Cố Dục Quân gọi cảnh vệ nh/ốt tôi vào phòng cấm túc để tôi kiểm điểm lỗi lầm.

Kiếp trước, tôi bị nh/ốt trong phòng cấm túc một tuần, sau khi ra ngoài Cố Dục Quân bảo cảnh vệ thông báo tôi viết thư xin lỗi, tôi dĩ nhiên không đồng ý.

Cố Dục Quân cho rằng tôi ngoan cố không chịu sửa đổi nên muốn ly hôn với tôi, tôi yêu Cố Dục Quân đến ch*t đi sống lại, sao nỡ lòng ly hôn với anh.

Thế là dưới sự ép buộc của Cố Dục Quân, tôi tủi nh/ục viết thư xin lỗi Mạc Hiểu Nhã.

Tôi cứ ngỡ lùi một bước là biển rộng trời cao, nhưng tôi đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Sau khi Mạc Hiểu Nhã sinh con, cô ta tiếp tục ở lại căn nhà của tôi và Cố Dục Quân.

Tôi vừa đi làm vừa như một bà hầu hạ cô ta ở cữ, dù tôi có làm thế nào đi nữa, Mạc Hiểu Nhã cũng không hề cảm kích.

Cô ta cứ vài ba ngày lại tìm cách vu khống, giá họa, chọc gi/ận tôi, mà Cố Dục Quân lần nào cũng chọn đứng ở phía đối lập với tôi.

Ánh mắt anh nhìn tôi như thể đang nhìn một thứ gì đó không thể hiểu nổi.

Sự tr/a t/ấn tinh thần kéo dài khiến tôi đổ b/ệnh, trầm cảm.

Sống trong lo âu, được mất thất thường, nhưng tôi lại không hề hay biết mình đã bị b/ệnh.

Cố Dục Quân không quan tâm đến tôi, tôi cứ thế một mình vùng vẫy, nhiều lần nghĩ đến việc dùng cái ch*t để kết thúc tất cả.

Sau đó, tôi mang th/ai.

Biết trong bụng mình đang ươm mầm một sinh linh nhỏ bé, tôi vui mừng khôn xiết, tôi cẩn thận nâng niu đứa con trong bụng.

Tôi cứ ngỡ Cố Dục Quân sẽ vì đứa trẻ mà quay trở lại thời kỳ mặn nồng như trước.

Thế nhưng tất cả chỉ là sự ảo tưởng của tôi.

Sau khi biết tôi mang th/ai, Mạc Hiểu Nhã nghĩ ra một kế sách lưỡng bại câu thương để h/ãm h/ại tôi, cuối cùng tôi đã không giữ được đứa con của mình.

Khi tôi mất đi đứa bé, Cố Dục Quân đang ở bên cạnh Mạc Hiểu Nhã, an ủi cô ta và đứa con của cô ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Đào Hoa Sát Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm