Tần Nghiễn: "Cơm đã chuẩn bị xong rồi."
Được.
Vậy là tôi lại sống tiếp được rồi.
Nhưng chú hai Tần lại thở dài ngay lúc này.
"A Nghiễn, xét nghiệm có thể chứng minh huyết thống, nhưng không thể chứng minh nhân phẩm. Đứa trẻ này mới trở về, vẫn nên dạy dỗ cho tử tế."
Ông ta nhìn tôi, giọng điệu đầy ẩn ý.
"Dù sao thì tương lai nhà họ Tần không thể giao vào tay một đứa trẻ không rõ lai lịch, mở miệng ra là nói dối được."
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, các dòng bình luận đã nổi gi/ận đùng đùng.
【Lão già này cuống rồi!】
【Trong tay ông ta còn một bản báo cáo khác, chứng minh Lâm Sở Sở có qu/an h/ệ huyết thống với bà cụ Tần.】
【Bởi vì Lâm Sở Sở không phải con gái Tần Chi, nó là con của đứa con riêng nhà chú hai! Đây mới là lý do ông ta dám bày mưu tính kế!】
Tôi bỗng ngẩng đầu lên.
Chà chà.
Nước trong nhà hào môn sâu thật đấy.
Kẻ không biết bơi như tôi mà nhảy vào, sợ là phải uống no nước.
Quả nhiên, chú hai Tần lấy ra một túi hồ sơ khác.
"Ta vốn không muốn lấy ra, sợ làm mất hòa khí mọi người. Nhưng giờ xem ra, không nói không được."
Ông ta đặt báo cáo lên bàn.
"Sở Sở và mẹ cũng tồn tại qu/an h/ệ huyết thống."
Phòng khách lập tức bùng n/ổ.
Tiếng khóc của Lâm Sở Sở khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ không dám tin, sau đó lập tức nắm lấy cơ hội.
"Con biết ngay mà, con không phải hàng giả! Bà ngoại, con thực sự là con của nhà họ Tần!"
Bà cụ Tần nhìn hai bản báo cáo hoàn toàn khác biệt, cả người rối bời.
Có người bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Chẳng lẽ năm đó Tần Chi sinh đôi?"
"Cũng có thể bản của Hứa Tinh Lạc có vấn đề."
"Tần Nghiễn cũng quá bênh vực con bé hoang đó rồi."
Tần Nghiễn cầm bản báo cáo thứ hai lên, chỉ liếc nhìn một cái.
Thần sắc ông không hề ngạc nhiên, ngược lại còn lạnh lùng đến đ/áng s/ợ.
Tim tôi thắt lại.
Các dòng bình luận chậm rãi trôi qua.
【Tần Nghiễn không phải không nghi ngờ chú hai, chỉ là vẫn thiếu bằng chứng.】
【Bản báo cáo này xuất hiện, chẳng khác nào chú hai tự đưa đuôi vào tay ông ta.】
Tần Nghiễn ngước mắt nhìn chú hai.
"Chú hai, chú chắc chắn muốn con tiếp tục điều tra sao?"
Sắc mặt chú hai thay đổi nhẹ.
"A Nghiễn, cháu có ý gì?"
Tần Nghiễn ném bản báo cáo lên bàn.
"Ý là, từ giờ trở đi, tất cả sổ sách của nhà họ Tần đều bị niêm phong. Tất cả mọi người trong dinh thự, không ai được phép rời đi."
Lâm Sở Sở hoảng hốt.
"Cậu ơi, cậu không thể vì thiên vị nó mà đối xử với con như vậy!"
Tôi nhìn cô ta một cái, nghiêm túc chỉnh lại: "Ông ấy là cậu của tôi. Cô muốn gọi, khuyên cô nên xếp hàng lấy số đi."
Sắc mặt Lâm Sở Sở xanh mét.
Đúng lúc này, từ cửa bỗng truyền đến một giọng nói già nua.
"Ông Tần, nếu ông muốn điều tra, chi bằng điều tra luôn cả vụ t/ai n/ạn xe hai mươi năm trước."
Tôi quay đầu lại.
Một ông lão mặc áo khoác màu xám đứng ngoài cửa, tay ôm một chiếc hộp sắt cũ.
Các dòng bình luận trực tiếp bùng n/ổ.
【Đến rồi! Tài xế năm đó của Tần Chi! Ông ấy chưa ch*t!】
Ông lão nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.
"Tiểu thư, cô trông giống mẹ cô quá."
Dứt lời, chú hai Tần đứng phắt dậy.
"Đuổi lão ta ra ngoài!"
Tần Nghiễn bước lên một bước, chắn trước mặt ông lão.
"Ai dám động vào ông ấy thử xem."
Ông lão mở hộp sắt.
Bên trong là một tấm ảnh đã ố vàng, một chiếc vòng bạc đ/ứt đoạn, và cả một tờ giấy khai sinh ghi tên tôi.
Ông r/un r/ẩy nói: "Năm đó đại tiểu thư không phải tự mình đi lạc, cô ấy là bị người ta h/ãm h/ại."
4
Sắc m/áu trên mặt chú hai Tần rút sạch không còn một giọt.
Bà cụ Tần vịn vào ghế sofa, môi r/un r/ẩy.
"Lão Chu, ông nói rõ xem, thế nào gọi là Chi Chi bị người ta h/ãm h/ại?"
Lão Chu quỳ xuống.
"Bà cụ, năm đó sau khi đại tiểu thư sinh con, vốn định trở về nhà họ Tần. Nhưng giữa đường, có kẻ cố tình đ/âm vào xe chúng tôi. Đại tiểu thư nhét đứa bé vào tay tôi, bảo tôi mang nó đi."
Ông nhìn về phía chú hai Tần.
"Sau đó tôi bị kẻ x/ấu đuổi đến tận bến tàu, đứa bé bị cư/ớp mất, vòng bạc bị đ/ập vỡ. Tôi cũng bị đá/nh ngất rồi ném xuống sông. Nếu không nhờ được người lái đò c/ứu, thì đã sớm mất mạng rồi."
Trong phòng khách không ai lên tiếng.
Các ngón tay Tần Nghiễn siết ch/ặt từng chút một.
Tôi chưa từng thấy biểu cảm đó của ông.
Giống như một khối ngọc lạnh, bị người ta cố ý đ/ập vỡ ra những vết nứt.
Chú hai Tần cố gắng gượng cười.
"Lão Chu, ông biến mất nhiều năm như vậy, vừa về đã bịa ra câu chuyện này, là ai dạy ông đấy?"
Lão Chu không biện minh, chỉ lấy từ trong hộp sắt ra một chiếc máy ghi âm nhỏ.
"Những năm qua tôi không dám lộ diện, nhưng vẫn luôn âm thầm điều tra. Kẻ cư/ớp đứa bé ngày đó, tôi nhận ra một trong số chúng."
Đoạn ghi âm được phát ra.
Bên trong là giọng một người đàn ông sau khi s/ay rư/ợu.
"Con bé Tần Chi đó mệnh cứng, đứa trẻ cũng mệnh cứng... nhưng miếng ngọc bội của nhà họ Tần đã vào tay rồi, đợi sau này tìm một đứa trẻ phù hợp thế vào, Tần Nghiễn có giỏi đến đâu cũng phải nuôi người thừa kế cho kẻ khác thôi."
Bà cụ Tần tối sầm mặt mũi.
Lâm Sở Sở vô thức lùi lại.
Miệng cô ta nói không biết, nhưng vẻ hoảng lo/ạn trên mặt không thể lừa được ai.
Tôi đột nhiên hiểu ra.
Cô ta không phải bị che mắt ngay từ đầu.
Ít nhất sau này, cô ta biết mình không phải con gái Tần Chi.
Nhưng cô ta không nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý của nhà họ Tần.
Cho nên cô ta tiếp tục diễn.
Diễn vai đáng thương, diễn vai ngoan ngoãn, diễn vai người thân đã mất tích mười mấy năm của người khác.
Tần Nghiễn lạnh lùng ra lệnh: "Báo cảnh sát."
Chú hai Tần cuối cùng cũng x/é bỏ lớp mặt nạ.
"Tần Nghiễn, cháu tưởng báo cảnh sát là giải quyết được sao? Bao nhiêu dự án của nhà họ Tần những năm qua đều qua tay ta, nếu thực sự làm bung bét ra, thì đừng ai hòng giữ được sự trong sạch!"
Tần Nghiễn nhìn ông ta.
"Vậy thì cùng nhau rửa sạch đi."
Tôi nghe xong mà kính nể vô cùng.
Người giàu m/ắng người cũng bảo vệ môi trường đến thế là cùng.