Thế nhưng tôi không bao giờ ngờ được, thứ mà cô ta liều mạng để có được, lại chính là mạng sống của tôi.
Nhìn bát mì đã trương phình, dạ dày tôi bỗng trào lên một cơn buồn nôn, không nhịn được mà nôn khan.
Chứng ngủ nhiều, nôn khan, cơ thể không chút sức lực, tôi đã phải lén chạy xuống lầu m/ua que thử th/ai...
Hóa ra, tất cả những gì trong giấc mơ đều là thật.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc khắp cơ thể.
Theo tính cách của tôi, chỉ cần phát hiện người thân cận nhất phản bội mình, tôi chắc chắn sẽ chất vấn, sẽ vạch trần họ đến mức không còn chỗ dung thân.
Nhưng lần này lại khác, dường như ông trời không đành lòng nhìn tôi tiếp tục u mê nên đã cảnh báo.
Điện thoại sáng lên.
Thẩm Đình Châu gửi tin nhắn: “Cô ấy nhập viện rồi, cần người ở bên, tối nay anh không về đâu.”
Thật hay cho câu “không về đâu”.
Lâm Khê có gia đình, vậy mà anh ta lại chọn ở lại chăm sóc cô ta.
Đúng là tốn không ít tâm tư.
Nhưng họ đã ở bên nhau từ lúc nào?
Tôi mở điện thoại, lật tung trang cá nhân của cả hai, cuối cùng cũng tìm thấy tài khoản phụ của Lâm Khê.
Hàng trăm bài đăng, ghi lại trọn vẹn lịch sử yêu đương của họ.
Bài đăng đầu tiên là từ ba năm trước.
Ảnh đính kèm là hai bàn tay đan ch/ặt vào nhau, chiếc đồng hồ đeo tay lộ ra trong ảnh chính là món quà tôi tặng cho Thẩm Đình Châu.
Dòng trạng thái: “Người đàn ông tôi yêu nhất, giá như có thể bên nhau cả đời.”
Ba năm trước... Tôi nhớ ra rồi.
Khi đó tôi bị ngã g/ãy chân, phải nằm nhà dưỡng thương hai tháng.
Thẩm Đình Châu áy náy ôm lấy tôi, nói phải đi công tác nửa tháng, hóa ra là đi biển cùng cô ta.
Tôi tiếp tục lướt xuống.
Những cái ôm, nụ hôn, những bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, họ đã giấu tôi suốt ba năm trời.
Cho đến khi bức ảnh chiếc nhẫn đ/âm thẳng vào mắt tôi.
Chiếc nhẫn đó tôi quá quen thuộc -- chính là nhẫn cầu hôn của tôi.
Dòng trạng thái viết: “Đây đáng lẽ phải là hạnh phúc thuộc về tôi, nhưng lại bị cô bạn thân nhất cư/ớp mất. Lau khô nước mắt cũng không sao, người của anh ấy, tôi lấy trước.”
Những bình luận bên dưới toàn là lời an ủi cô ta và mạt sát tôi.
Bình luận đứng đầu: “Chủ thớt quá nhân từ, loại người đó không xứng làm bạn với bạn, cũng không xứng đáng được sống.”
Lâm Khê đã nhấn thích bình luận đó.
Có người nghi ngờ: “Nếu hai người yêu nhau, sao bạn thân lại có thể cư/ớp mất được?”
Cô ta trả lời: “Nhưng cô ta cũng thích anh ấy, lại còn lấy ơn c/ứu mạng ra làm áp lực, mình chỉ đành nhẫn nhịn tác thành.”
“Ba chúng mình lớn lên cùng nhau, anh ấy nói trong lòng chỉ có mình, ngay cả chiếc váy cưới cô ta thiết kế cũng đưa cho mình trước. Anh ấy nói mình mặc rất đẹp, hôn mình hết lần này đến lần khác, coi như mình cũng được gả cho anh ấy một lần.”
Váy cưới?
Đó là chiếc váy Thẩm Đình Châu đặc biệt đặt làm riêng cho tôi, sau đó nói cần chỉnh sửa chi tiết nên mãi vẫn chưa nhận được, hóa ra là đã đưa cho cô ta.
Khi tôi đang r/un r/ẩy, một tin nhắn mới hiện lên.
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, anh ấy đã xót xa không chịu nổi, nhất quyết ở lại chăm sóc mình, vừa tự trách vừa hạnh phúc.”
Kèm theo là bức ảnh cả hai đang hôn nhau trong phòng tắm.
Ngay lập tức, những kẻ hâm m/ộ cuồ/ng nhiệt bên dưới lại kêu gào họ hãy đến với nhau và tiếp tục nguyền rủa tôi.
Tôi nghĩ đến giấc mơ kia, bình tĩnh lưu lại tất cả hình ảnh.
Nếu đã vậy --
Vậy thì hãy để họ tự khóa ch/ặt lấy nhau đi.
4.
Một đêm không ngủ.
Sau khi trời sáng, tôi đến b/ệnh viện đặt lịch khám th/ai.
Th/ai nhi đã được hơn một tháng.
Tính toán thời gian, vừa đúng vào đêm anh ta cầu hôn tôi.
Anh ta ôm tôi nói lời yêu thương suốt đêm: “Vãn Ninh, anh sẽ yêu thương, bảo vệ em, sau này chúng ta có thêm một đứa con, anh sẽ dành tất cả tình yêu cho hai mẹ con.”
Tôi nằm trong lòng anh ta cười hỏi: “Anh thích con trai hay con gái?”
Anh ta hôn lên tay tôi: “Chỉ cần là em sinh, anh đều thích.”
Tôi từng nghĩ đó là tương lai và hy vọng cả đời của mình, nên đã trao lần đầu tiên cho anh ta.
Nhưng tất cả những gì trong mơ đều đang nói với tôi: mất đi cha mẹ, mất đi đứa con, đó mới là kết cục thật sự của tôi. Một người kiêu hãnh như tôi, cuối cùng lại nhảy lầu trong tuyệt vọng.
Bị hai người thân cận nhất phản bội, thật là đáng h/ận.
Vừa từ khoa phụ sản bước ra, Thẩm Đình Châu gọi điện đến.
“Xin lỗi Vãn Ninh, công ty có chút việc cần xử lý, anh không thể về ở bên em ngay được.”
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, cố gắng để bản thân bình tĩnh: “Bên công ty tổ chức sự kiện vẫn cần x/ác nhận quy trình, chỉ còn ba ngày nữa thôi, nếu anh không có mặt, một mình em không xoay xở nổi.”
Anh ta cười khẩy ở đầu dây bên kia: “Chuyện đám cưới em quyết định là được, cứ theo ý em, lát nữa báo lại cho anh là xong.”
“Anh…” Tôi vừa mở lời đã bị anh ta ngắt ngang.
“Vãn Ninh, em làm được mà. Ngày trước đám cưới anh nhất định sẽ xong hết việc, sau khi cưới sẽ dành thời gian ở bên em.”
“Anh chắc chắn muốn như vậy chứ?”
Thẩm Đình Châu có lẽ đã quên rồi.
Ngày trước nhà anh ta kinh doanh đắc tội với kẻ x/ấu, bị đối thủ nhắm tới.
Một đêm nọ, khi anh ta đi bộ về nhà, đã bị chặn lại trong con hẻm vắng.
Chính tôi là người báo cảnh sát, và trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi đã đỡ nhát d/ao chí mạng thay anh ta vào ngựk.
Số tôi lớn, cấp c/ứu ba ngày ba đêm, mới cứng cỏi bò về từ cửa tử.
Thẩm Đình Châu quỳ trước giường b/ệnh của tôi mà khóc, thề với bố mẹ tôi rằng đời này chỉ lấy mình tôi, sẽ bảo vệ tôi cả đời.
“Vãn Ninh, em không biết anh sợ đến thế nào đâu, nếu không có em, anh cũng không sống nổi.”
Sau đó một thời gian dài, anh ta luôn mơ thấy tôi ch*t trong lòng mình, nhất định phải nhìn thấy tôi mới yên tâm.
Thế nhưng, thứ gọi là lời thề, rốt cuộc còn hại người hơn cả d/ao nhọn.
Sau khi cúp máy, Lâm Khê lại cập nhật bài đăng.
“Anh ấy quyết định bù đắp tiếc nuối cho mình, ba ngày cuối cùng, căn phòng tân hôn của họ cũng thuộc về mình rồi. Mình muốn ở bên anh ấy mãi, để sau này mỗi lần anh ấy quay về đó, người anh ấy nhớ đến chỉ có mình.”
“Hi hi, coi như mình được động phòng trước vậy.”
Trong phần bình luận, những kẻ cuồ/ng tín của cô ta lại nhảy vào.
“Chị em ơi, mạnh mẽ lên! Bạn bè gì chứ, đừng tin cái ơn c/ứu mạng đó, hãy lấy lại tất cả những gì thuộc về mình đi.”