“Văn Hạ, tớ không nói cậu đạo nhái.”
“Cậu đã nói.”
Tống Ly trực tiếp giơ điện thoại lên.
“Tớ đã ghi âm lại rồi, từ câu đầu tiên cậu nói ‘ý tưởng này trông quen mắt thật đấy’ cho đến hết, tất cả đều được ghi lại.”
Sắc mặt Chu Tri Kiến cứng đờ.
Những người xung quanh phát ra những tiếng kêu kinh ngạc nhỏ.
Lương Trạm đóng gói toàn bộ hồ sơ dự án của chúng tôi, gửi thẳng cho giáo viên phụ trách triển lãm ngay tại chỗ.
Tôi cũng nộp kèm trang web bài báo nước ngoài đó, thời gian xuất bản, cùng với ảnh chụp màn hình cái gọi là “bản thảo mùa hè” của Chu Tri Kiến.
Sau khi xem xong, biểu cảm của thầy giáo trở nên vô cùng khó coi.
“Bạn Chu, chuyện này học viện sẽ điều tra. Trước khi có kết quả, mong em đừng tiếp tục lan truyền những cáo buộc chưa được x/ác thực.”
Chu Tri Kiến gật đầu một cách cứng nhắc.
Cậu ta định quay lưng bỏ đi.
Tôi đột nhiên gọi cậu ta lại:
“Chu Tri Kiến.”
Cậu ta quay đầu.
Tôi bước đến trước mặt cậu ta, hạ thấp giọng:
“Có phải cậu luôn nghĩ rằng, chỉ cần cậu giả vờ đủ ngây thơ, người khác sẽ tin cậu giống như tôi trước đây không?”
Sắc mặt cậu ta âm trầm.
Tôi mỉm cười:
“Tiếc là, tôi không còn tin nữa.”
Sóng gió này ngay tối hôm đó đã lan truyền khắp toàn khối.
Có người đăng đoạn clip tại hiện trường lên nhóm chat.
Tuy không quay được toàn bộ, nhưng đủ để thấy rõ sự chật vật của Chu Tri Kiến khi công khai nghi ngờ người khác nhưng lại bị bằng chứng phản đò/n.
Các bình luận trôi đi rất nhanh.
【Chu Tri Kiến pha này hơi x/ấu mặt rồi.】
【Ngay cả mốc thời gian bản thảo của mình còn không khớp, mà dám bảo người khác là quen mắt?】
【Văn Hạ cứng thật đấy, vả bằng chứng vào mặt đúng là sướng.】
Cũng có người lên tiếng bênh vực cậu ta.
【Có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi, không cần thiết phải nghiêm trọng hóa vấn đề.】
Tống Ly nhìn thấy liền cười lạnh:
“Hiểu lầm? Một câu hiểu lầm có thể h/ủy ho/ại danh tiếng của cậu, tính toán của cậu ta đúng là sâu xa thật.”
Tôi không phát biểu gì trong nhóm.
Tôi biết, kết quả thực sự không nằm trong dư luận, mà nằm ở cuộc điều tra của học viện.
Ba ngày sau, học viện thông báo tôi và Chu Tri Kiến lần lượt đến nói chuyện.
Tôi sắp xếp tất cả tài liệu theo dòng thời gian, bao gồm cả lịch sử duyệt web lúc tôi tra c/ứu chương trình đào tạo của Thanh Hoa vào kỳ nghỉ hè, bản quét bài thi viết trại huấn luyện, hồ sơ ra vào phòng thí nghiệm, và lịch sử trò chuyện thảo luận dự án.
Giáo viên phụ trách xem xong, giọng điệu dịu đi rất nhiều.
“Bạn Văn Hạ, em làm rất quy củ.”
Tôi nói:
“Vì em không muốn bị người khác vu khống bằng miệng nữa ạ.”
Thầy giáo ngẩng đầu nhìn tôi một cái, dường như nghe ra hàm ý khác, nhưng không hỏi thêm.
Phía Chu Tri Kiến thì không thuận lợi như vậy.
Cái gọi là bản thảo của cậu ta không có tệp gốc, chỉ có một tấm ảnh chụp màn hình.
Cậu ta giải thích rằng bản gốc đã bị xóa nhầm.
Nhưng giáo viên kỹ thuật đã khôi phục lại hồ sơ máy tính của cậu ta, phát hiện ra thời gian tạo ra tấm ảnh đó không hề là mùa hè, mà là tối hôm trước ngày triển lãm.
Tệ hơn nữa, bài báo nước ngoài mà cậu ta trích dẫn cũng để lại lịch sử truy cập trong trình duyệt của cậu ta.
Thời gian cũng chính là một ngày trước buổi triển lãm.
Ngày kết quả được công bố, cố vấn đăng thông báo trong nhóm khối.
【Chu X. trong Triển lãm Đổi mới Công nghệ cho tân sinh viên đã đưa ra cáo buộc sai sự thật đối với bạn học, gây ảnh hưởng x/ấu, quyết định phê bình công khai toàn học viện, hủy bỏ tư cách xét duyệt khen thưởng trong năm học này.】
Không có tên đầy đủ.
Nhưng tất cả mọi người đều biết đó là ai.
Chu Tri Kiến lần đầu tiên từ “Chu thần” biến thành “Chu X.”.
Khi tôi nhìn thấy thông báo, tôi đang hàn mạch điện trong phòng thí nghiệm.
Tống Ly phấn khích đến mức suýt làm lệch dây thiếc.
“Sướng! Quá sướng! Hủy bỏ xét thưởng, năm nay đừng hòng mơ đến học bổng!”
Lương Trạm ngẩng đầu:
“Cậu ta quan tâm đến danh tiếng hơn.”
Tôi gật đầu.
Đúng vậy.
Thứ Chu Tri Kiến trân trọng nhất, chưa bao giờ là tiền.
Mà là hình ảnh sạch sẽ, ưu tú, luôn được người khác ngưỡng m/ộ của cậu ta.
Mười giờ tối, tôi rời tòa nhà thí nghiệm.
Đèn đường dưới lầu vàng vọt, gió thu rất lạnh.
Chu Tri Kiến đứng cạnh bậc thang, như thể đã đợi rất lâu.
Cậu ta nhìn thấy tôi, giọng khàn khàn:
“Văn Hạ, chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi dừng bước.
“Cậu còn muốn vu khống tôi chuyện gì nữa?”
Sắc mặt cậu ta tái nhợt.
“Tớ thừa nhận, lần này là tớ bốc đồng.”
“Bốc đồng đến mức phải xem bài báo trước một ngày, làm ảnh giả, rồi công khai nghi ngờ tôi?”
Chu Tri Kiến im lặng.
Sau một hồi lâu, cậu ta mới thấp giọng nói:
“Tớ chỉ là không chịu nổi.”
“Không chịu nổi cái gì?”
Cậu ta ngước mắt nhìn tôi, trong mắt thậm chí có vài phần đ/au khổ.
“Không chịu nổi việc cậu ngày càng rời xa tớ.”
Tôi nhìn cậu ta, bỗng cảm thấy thật nực cười.
Trước đây tôi liều mạng đến gần cậu ta, cậu ta chê tôi chướng mắt.
Giờ tôi đi xa rồi, cậu ta lại nói không chịu nổi.
Tôi bình thản nói:
“Chu Tri Kiến, cậu không phải không chịu nổi việc tôi rời đi.”
“Cậu chỉ là không chịu nổi việc tôi giỏi hơn cậu.”
Biểu cảm của cậu ta cứng đờ ngay lập tức.
Tôi lách qua cậu ta bước tiếp.
Cậu ta hét lên sau lưng tôi:
“Văn Hạ, cậu nhất định phải xóa sạch tình nghĩa trước đây của chúng ta sao?”
Tôi không quay đầu lại.
“Là cậu đã phản bội quá khứ trước.”
Chương 10
Sau khi vào đông, Ôn Mạt đột nhiên đến Bắc Kinh tìm tôi.
Khi cô ta nhắn tin cho tôi, tôi đang ở phòng thí nghiệm sắp xếp dữ liệu dự án cuối kỳ.
【Hạ Hạ, tớ đang ở ngoài cổng Đông trường cậu.】
【Tớ muốn gặp cậu một lần.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, đang định từ chối thì cô ta lại gửi đến một bức ảnh.
Trong ảnh là một chiếc kẹp tóc cũ.
Màu hồng, hình thỏ con.
Đó là món quà sinh nhật tôi tặng cô ta hồi cấp hai.
Cô ta từng nói sẽ giữ nó mãi mãi.
Tôi nhìn chiếc kẹp tóc đó, trong lòng không hề gợn sóng, mà chỉ thấy một chút mệt mỏi.
Có những người luôn cho rằng, chỉ cần lấy đồ cũ ra là có thể bù đắp được những vết thương mới.
Tôi trả lời cô ta:
【Mười phút.】
Trong quán cà phê ngoài cổng Đông, Ôn Mạt ngồi ở góc khuất.
Chỉ vài tháng không gặp, cô ta g/ầy đi nhiều, tóc xõa tung, sắc mặt tái nhợt, trông thực sự có vài phần đáng thương.