Tôi lấy chiếc thẻ từ trong túi đưa ra.
"Thanh toán đi."
Nhân viên thu ngân vừa định nhận lấy thì Lâm Nghiên đã đưa một chiếc thẻ khác ra.
"Quẹt thẻ của tôi đi, coi như tôi sai lúc nãy, xin lỗi bồi thường cho các người."
Chiếc thẻ mạ vàng, đuôi số 6688, tôi nhận ra.
Khi đó Tần Mặc từng nói: "Lục lục phát phát, vợ anh vận may tốt nhất".
Không giới hạn hạn mức.
Khi tôi bị đuổi ra khỏi nhà, Tần Mặc đã lấy nó từ trong túi xách của tôi.
Trước thì khóa thẻ của vợ, sau thì đưa hạn mức vô hạn cho người phụ nữ khác.
Nghĩ thôi đã thấy nghẹn lòng.
Tại sao cô ta cứ không chịu học khôn nhỉ.
Tôi cầm lấy chiếc thẻ trong tay cô ta, mân mê một chút rồi nhìn Tần Mặc đang đi sát phía sau Lâm Nghiên.
Tôi cười nhẹ: "6688."
"Lát nữa tôi sẽ giúp cô làm một chiếc thẻ khác, cô muốn số nào cũng được."
Tần Mặc không chút chột dạ, lại đưa ra một giải pháp hoàn hảo.
Tôi không chút do dự ném thẳng chiếc thẻ vào mặt anh.
"Bạch Nhiễm!" Tần Mặc bị tôi chọc gi/ận, sắc mặt lạnh đi.
Tôi không thèm để ý đến anh, lấy chiếc thẻ cũ của mình đưa cho nhân viên: "Thanh toán."
Thanh toán thành công, tôi kéo Vũ Vi xoay người rời đi.
Tần Mặc không đuổi theo mà dặn dò:
"Tối nay anh còn việc, ăn xong nhớ gọi cho quản gia, bảo ông ấy phái tài xế đón em về nhà."
Lên xe, Vũ Vi im lặng một hồi lâu mới hỏi tôi:
"Có phải cậu chưa từng về chỗ Tần Mặc không?"
Tôi biết không giấu được nữa, đáp khẽ: "Ừ."
"Vậy sao cậu lại lừa tớ?"
"Tớ chỉ không muốn cậu dính líu vào chuyện của tớ và Tần Mặc."
"Bạch Nhiễm!" Giọng Vũ Vi cao vút lên, hốc mắt cũng đỏ hoe: "Cậu là bạn thân nhất của tớ, chúng ta ngủ chung phòng bốn năm, tớ không đáng để cậu dựa vào sao?"
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô ấy, sống mũi cay cay, quay mặt đi chỗ khác.
"Chính vì cậu là bạn thân nhất, tớ mới không muốn liên lụy đến cậu."
"Tớ quyết định ly hôn với Tần Mặc rồi. Tớ không muốn anh ta nghĩ rằng việc tớ ly hôn là do cậu tác động."
Hai chữ "ly hôn" thốt ra, đ/au thật đấy.
Vũ Vi sững sờ, hồi lâu mới hỏi: "Không còn đường c/ứu vãn sao?"
"Ừ."
"Nhìn dáng vẻ của Tần Mặc hôm nay, anh ta sẽ không đồng ý đâu nhỉ?"
Tôi xoa cái bụng đang nhô cao của mình: "Anh ta đồng ý hay không cũng không ảnh hưởng đến việc tớ ly hôn."
Tần Mặc nhìn Bạch Nhiễm bước ra khỏi quán lẩu mà không quay đầu lại, trong lòng đột nhiên dấy lên một nỗi hoảng lo/ạn.
Hình như có thứ gì đó đã rời xa anh mãi mãi.
Trước đây sau khi làm hòa, Bạch Nhiễm luôn đưa ra đủ loại yêu cầu, nhưng lần này, cô chẳng đòi hỏi gì cả.
Bước ra khỏi quán lẩu, đến đầu cũng không quay lại.
Chẳng lẽ anh thực sự đã ép cô quá đáng rồi sao?
Lâm Nghiên đứng bên cạnh, cũng nhìn theo hướng Bạch Nhiễm rời đi.
"Thấy chưa, chỉ cần anh nhẫn tâm, cô ta buộc phải cúi đầu thôi."
"Trước đây đúng là anh quá nuông chiều cô ta rồi."
Tần Mặc nhàn nhạt nhìn cô ta một cái.
"Ngày mai cô dọn ra khỏi căn nhà đó đi. Căn nhà đó tôi muốn sang tên cho vợ tôi."
Thân hình Lâm Nghiên cứng đờ.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Sự bất mãn và c/ăm h/ận trong lòng suýt chút nữa trào ra khỏi mắt.
"Cô theo tôi nửa năm nay cũng học được không ít, tôi sẽ bảo trợ lý Lý sắp xếp. Giúp cô thành lập một công ty sớm nhất có thể."
Cô ta biết ngay mà, Tần Mặc vẫn quan tâm đến cô ta.
Một căn nhà thì đáng là bao, có công ty rồi thì sẽ có nhiều căn nhà hơn.
Đến lúc đó, cô ta muốn tiền có tiền, muốn nhan sắc có nhan sắc, lại còn có sự nghiệp.
Không phải thứ mà một bà nội trợ như Bạch Nhiễm có thể so sánh.
Dù bây giờ Tần Mặc không yêu cô ta thì sao chứ.
Cô ta xoa nhẹ bụng dưới.
Trong mắt đầy ánh sáng tự tin.
Chỉ cần cô ta được ở lại bên cạnh anh, cô tin rằng sẽ có ngày cô thay thế được Bạch Nhiễm.
Cô cố gắng kiểm soát cảm xúc, dịu dàng đáp:
"Được, tất cả nghe theo anh. Anh cũng đói cả ngày rồi, chúng ta..."
Tần Mặc ngắt lời:
"Cô tự ăn đi. Tôi còn việc."
Nói xong, anh quay người sải bước rời đi.
Chiếc xe lao đi giữa dòng người.
Nhớ lại câu "Bạch Nhiễm hôm nay mới dọn về" của Vũ Vi, khóe môi Tần Mặc bất giác nhếch lên một nụ cười.
Về rồi là tốt rồi.
Trước đây cô làm lo/ạn, toàn là anh phải xuống nước c/ầu x/in.
Anh cũng muốn nhìn Bạch Nhiễm xuống nước một lần.
Anh đuổi cô ra khỏi nhà.
Nhưng cô không biết, anh vẫn luôn đứng canh ở cửa.
Chỉ cần cô c/ầu x/in một câu.
Anh sẽ mở cửa ngay lập tức.
Vậy mà lòng cô tà/n nh/ẫn thật, đi thẳng không ngoảnh lại.
Nhìn cô rời đi, anh lập tức khóa tài khoản điện thoại của cô.
Quả nhiên cô tức gi/ận gọi điện đến.
Nhưng cô chỉ chất vấn rồi cúp máy.
Chỉ cần cô nói một câu ngọt ngào, anh sẽ mở khóa thẻ ngay lúc đó.
Cô quá kiêu ngạo, quá cứng đầu.
Nhưng biết làm sao được, tất cả đều do anh nuông chiều mà ra.
Thời gian qua, dù anh không liên lạc với cô.
Nhưng anh biết cô ở chỗ Vũ Vi.
Cô không gọi điện cũng không sao.
Nếu có chuyện gì, Vũ Vi nhất định sẽ báo cho anh.
Biết cô muốn tìm việc làm.
Thậm chí suýt chút nữa đã thành công.
Anh lo lắng. Vội vàng chạy qua, kết quả cô lại nhắm vào Lâm Nghiên.
Khoảnh khắc cô vạch bụng ra thách anh đá/nh, anh biết mình thua rồi.
Anh không tà/n nh/ẫn bằng cô.
Anh thỏa hiệp rồi.
Nhưng cô thật khó dỗ dành.
Tuy nhiên tất cả đã qua, cuối cùng cô cũng về nhà rồi.
Chỉ cần cô về nhà, mọi thứ sẽ lại như trước.
Anh nhìn chiếc hộp quà đặt ở ghế phụ.
Đây là món quà kỷ niệm ba năm anh chuẩn bị lại.
Viên đ/á quý to hơn, đẹp hơn.
Nghĩ đến sự chăm sóc của Cố Vũ Vi dành cho Bạch Nhiễm mấy ngày qua...