Tôi và em gái cùng lấy chồng một lượt.
Nó gả cho cậu con trai ăn chơi trác táng nhà chủ mỏ than, hưởng cảnh nhung lụa, giàu sang phú quý.
Tôi gả cho anh bộ đội quanh năm không về nhà, ngày ngày cày cuốc, thay anh phụng dưỡng người mẹ đ/au ốm quanh năm.
Chẳng bao lâu sau khi cưới, chồng em gái vì ăn chơi quá độ mà ch*t sớm.
Em gái không chịu nổi cô đơn, ngoại tình bị bắt quả tang, nhà chồng đá/nh g/ãy chân rồi đuổi thẳng cổ ra khỏi cửa.
Còn tôi thì chữa khỏi b/ệnh cho mẹ chồng, làm ăn phát đạt, người chồng bộ đội cũng liên tiếp thăng chức, trở thành trung đoàn trưởng.
Tôi trở thành phu nhân cán bộ khiến ai nấy đều ngưỡng m/ộ.
Thấy tôi sống tốt hơn mình, em gái nảy lòng đố kỵ.
Trong một lần tôi vào núi hái th/uốc, nó thuê vài kẻ l/ưu ma/nh làm nh/ục tôi.
Sau đó, chúng l/ột sạch quần áo, đẩy tôi xuống vực sâu.
Nhìn thấy tôi g/ãy cột sống, vỡ sọ n/ão, nó cười đắc ý.
Rồi nó đ/ộc địa chất vấn tôi:
"Mày là đứa không mẹ, dựa vào cái gì mà sống tốt hơn tao?"
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về năm 82, lúc chúng tôi đi xem mắt.
Em gái khăng khăng đòi gả cho anh bộ đội Lý Thụ, tôi liền biết, nó cũng đã trọng sinh.
Tôi thầm vui mừng.
Cái hố lửa nhà anh bộ đội, cứ để nó nhảy đi.
Tôi đi đến nhà tên đoản mệnh hưởng phúc đây!
1
Trở về từ buổi xem mắt, cái ghế còn chưa kịp ấm chỗ, em gái đã vội vàng năn nỉ mẹ kế:
"Mẹ, con muốn gả cho anh bộ đội Lý Thụ!"
Sắc mặt mẹ kế khó coi, hạ thấp giọng quát nó:
"Không được!"
Bà liếc nhìn tôi đang ở trong bếp châm lửa.
Thấy tôi không phản ứng gì, bà mới nhỏ giọng răn dạy:
"Nhà Lý Thụ nghèo lắm. Đừng thấy nó là bộ đội, đủ hai năm rồi cũng phải về nhà làm ruộng thôi. Sau này, nó cũng giống chúng ta, chỉ là một thằng nông dân hôi hám."
"Còn cả bà mẹ ốm yếu của nó nữa, chẳng làm được việc gì. Con gả qua đó, chính là lao động chính trong nhà nó."
"Để Lâm Thành ăn uống không lo không gả, lại đi chọn Lý Thụ, đầu óc con bị úng nước à!"
Mẹ kế dí mạnh tay vào trán Thư Ý.
Rồi lại quét mắt nhìn tôi trong bếp, mới nói tiếp:
"Nếu không phải vì bố con và bố Lâm Thành có tình nghĩa sống ch*t với nhau, nhà họ Lâm cũng chẳng thèm nhìn đến nhà mình."
"Nhà họ Lâm vốn dĩ nhắm trúng Thư Tâm. Mẹ và bố con năn nỉ mãi, họ mới đồng ý gả con cho Lâm Thành."
Vì sợ con gái nhảy vào hố lửa, mẹ kế lo đến mức môi tái nhợt, chân tay r/un r/ẩy.
Bà đe dọa Thư Ý:
"Nếu con dám gả cho Lý Thụ, mẹ sẽ từ mặt con!"
Thư Ý không hề sợ hãi lời đe dọa của mẹ kế, nó ghé sát tai bà thì thầm to nhỏ một hồi.
Mẹ kế nửa tin nửa ngờ.
Bà nhìn chằm chằm Thư Ý một lúc lâu, rồi lại liếc về phía tôi.
"Nhị Ni, con phải suy nghĩ cho kỹ. Chuyện này, lỡ có sơ suất gì, nửa đời sau của con coi như bỏ đi."
Nói rồi, mắt bà đỏ hoe.
"Mẹ chỉ có mình con là con gái, mẹ còn trông chờ con dưỡng già cho mẹ đây này!"
Thư Ý đầy tự tin:
"Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi!"
"Sau này con sẽ là phu nhân cán bộ, mẹ cứ chờ mà hưởng phúc cùng con!"
Mẹ kế suy nghĩ một hồi, gọi tôi vào nhà.
Tôi lau đôi tay lấm lem vào tạp dề rồi bước vào.
Vừa nãy, bộ dạng lén lút của hai người họ, tôi đều thu hết vào tầm mắt.
Tôi có thể đoán được mục đích bà ta gọi tôi.
"Thư Tâm, từ nhỏ đã không có mẹ, mấy năm nay sống cũng chẳng dễ dàng gì."
"Đây, vinh hoa phú quý đến tận cửa rồi."
"Nhà họ Lâm nhắm con làm con dâu rồi. Thằng Lâm Thành đó, cao ráo, đẹp trai, điều kiện gia đình lại tốt."
"Sau này, con gả qua đó có thể ăn ngon mặc đẹp, sống cuộc sống của bà hoàng."
"Con sống tốt, đợi mẹ già rồi, xuống dưới âm phủ gặp mẹ đẻ con, cũng có cái mà trả lời với bà ấy."
Nói đoạn, bà còn giả vờ lau nước mắt:
"Mẹ nuôi con khôn lớn thế này, cũng coi như tận tình tận nghĩa rồi."
"Con gái lấy chồng như bát nước hắt đi. Sau này ở nhà chồng, con chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."
Tôi thầm cười khẩy.
Lời hay ý đẹp bà ta nói hết cả rồi.
Bà ta sợ Lâm Thành ch*t, tôi lại quay về nhà mẹ đẻ đòi ăn bám.
Bây giờ, bà ta muốn chặn đường lui của tôi.
Tôi đã sớm muốn rời khỏi cái nhà này rồi.
Bây giờ là năm thứ ba của thời kỳ cải cách mở cửa.
Con người chỉ cần chăm chỉ một chút là có thể tự nuôi sống bản thân.
Huống hồ, nhà họ Lâm cũng không đến mức tệ hại như vậy.
Lâm Thành là kẻ phá gia chi tử, nhưng bố mẹ Lâm Thành phẩm hạnh đều không tồi.
Sau này, dù Lâm Thành có ch*t, chỉ cần tôi giữ đạo làm vợ ở nhà chồng, cũng sẽ không bị đuổi đi.
Trong lòng tôi càng ưng ý nhà họ Lâm, cũng sẵn sàng gả qua đó ngay lập tức.
Tuy nhiên, tôi vẫn giả vờ làm khó.
"Mẹ, điều kiện kinh tế nhà họ Lâm tốt hơn nhà mình, con mà gả qua đó tay không thì sẽ bị người ta chê cười mất."
"Con gái nhà người ta đi lấy chồng, nhà đều sắm sửa đủ ba món đồ lớn. Con gả cho Lâm Thành, ba món đồ lớn đó cũng không được thiếu chứ nhỉ?"
Tôi cũng học theo điệu bộ của bà ta, giả vờ lau nước mắt.
"Con vốn đã không có mẹ, nếu mẹ còn chẳng cho con của hồi môn, không chỉ nhà họ Lâm chê cười, mà hàng xóm láng giềng cũng cười chê."
"Nếu không có hồi môn, con không gả. Nhà họ Lâm điều kiện tốt, vậy thì để em gái gả đi."
Mẹ kế tham tiền như mạng, muốn móc tiền từ tay bà ta không dễ.
Nhưng vì bà ta đã muốn từ mặt tôi, tôi bắt buộc phải tranh thủ lợi ích tối đa.
Mẹ kế vẫn còn do dự, Thư Ý sợ tôi không gả nữa nên cuống lên.
"Mẹ, mẹ đồng ý với chị ấy đi."
"Sau khi lấy chồng, sống ch*t của chị ấy sau này không còn liên quan gì đến nhà mình nữa."
Sợ tôi đổi ý, mẹ kế nhấn mạnh thêm lần nữa:
"Sau khi gả cho Lâm Thành, con sống hạnh phúc hay không hạnh phúc, đều không liên quan đến chúng ta."
Tôi gật đầu.
"Hai người yên tâm, dù con có nghèo đến ch*t đói, cũng sẽ không bao giờ đến trước mặt hai người để xin ăn đâu."