【Cô ta sao lại không giống như những gì viết trong cốt truyện vậy? Trong kịch bản chẳng phải cô ta tự ti và yếu đuối lắm sao?】

【Đừng vội! Tưởng Lộ vẫn còn chiêu bài! Cô ta sẽ lợi dụng mối qu/an h/ệ giữa người với người trong khu đại viện để cô lập Văn Tĩnh!】

Tưởng Lộ hít sâu một hơi, như đã hạ quyết tâm gì đó, cô ta nhìn tôi rồi đột nhiên "bịch" một tiếng, ngã thẳng tắp về phía tôi!

"Chị dâu, em... em chóng mặt quá..."

Hướng ngã của cô ta vô cùng hiểm hóc, đúng ngay vị trí mà tôi chỉ cần giơ tay ra là đỡ được, nhưng nếu đỡ thì chắc chắn sẽ có tiếp xúc cơ thể với cô ta.

Đúng lúc đó, từ phía cầu thang vang lên tiếng cười nói của mấy chị vợ quân nhân.

Thời điểm chọn quá chuẩn!

Nếu tôi đỡ cô ta, chắc chắn cô ta sẽ nhân đà đó mà ăn vạ, nói tôi đẩy cô ta.

Nếu tôi không đỡ, để mặc cô ta ngã, trong mắt hàng xóm tôi sẽ là kẻ đ/ộc á/c vô tình.

Quả là một chiêu ăn vạ cao tay!

03

Trong tích tắc, vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi.

Bình luận đi/ên cuồ/ng cảnh báo.

【Đến rồi đến rồi! Phân cảnh ăn vạ kinh điển! Dù Văn Tĩnh có đỡ hay không, cũng đều rơi vào bẫy!】

【Đỡ thì Tưởng Lộ sẽ nói Văn Tĩnh đẩy cô ấy! Không đỡ thì cô ấy sẽ giả vờ đáng thương để chiếm lòng trắc ẩn, h/ủy ho/ại danh tiếng của Văn Tĩnh!】

【Ván này không có lời giải! Văn Tĩnh thua chắc rồi!】

Không có lời giải ư?

Tôi lại cứ muốn giải cho các người xem!

Ngay khoảnh khắc Tưởng Lộ ngã về phía mình, tôi không lùi lại mà ngược lại còn sải một bước dài về phía trước, trực tiếp vòng ra sau lưng cô ta!

Đồng thời, mũi chân tôi móc chính x/ác vào tấm thảm chùi chân ở cửa, gi/ật mạnh một cái!

"Loảng xoảng--"

Tấm thảm dày bị tôi rút sạch ra, còn Tưởng Lộ đang sắp đổ ập vào người tôi, vì mất đi "điểm tựa" là tôi, cơ thể cô ta chúi nhào về phía trước, ngã dập mặt xuống đất một cách trọn vẹn.

Một tiếng "bộp" khô khốc vang lên, nghe thôi đã thấy đ/au.

Chiếc cặp lồng giữ nhiệt trên tay cô ta cũng văng ra ngoài, nắp rơi ra, cháo kê vương vãi khắp sàn, nhớp nháp.

"Ôi trời! Cô Tưởng!" Tôi kêu lên đầy kinh ngạc, giọng điệu tràn đầy sự "quan tâm" và "ngây thơ", "Sao cô lại bất cẩn thế này! Mau đứng dậy đi, dưới đất lạnh lắm."

Tôi nói vậy nhưng lại đứng yên tại chỗ, thậm chí còn tinh tế lùi lại hai bước, chừa đủ "không gian biểu diễn" cho cô ta.

Mấy chị vợ quân nhân vừa đi tới đầu cầu thang nghe thấy động tĩnh liền vội chạy lại.

"Chuyện gì thế này?"

"Ôi chao, đây không phải là con gái nhà Phó tư lệnh Tưởng sao? Sao lại ngã ra nông nỗi này?"

Cảnh tượng họ nhìn thấy là: Tưởng Lộ nằm bò dưới đất đầy thảm hại, còn tôi thì đứng bên cạnh với vẻ mặt ngây thơ.

Tưởng Lộ nằm dưới đất, cả người ngơ ngác.

Kịch bản không diễn như thế này! Chẳng phải Văn Tĩnh nên đỡ cô ta, hoặc trơ mắt nhìn cô ta ngã sao? Sao lại vòng ra sau lưng cô ta được?

Cô ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn mọi người, trông thật là đáng thương.

"Em... em không biết, vừa rồi em chỉ cảm thấy chóng mặt, muốn nhờ chị dâu đỡ một chút, ai ngờ chị dâu lại..."

Cô ta nói được nửa chừng thì nghẹn ngào không nói tiếp được, ý tứ đã quá rõ ràng, chính là tôi đã đẩy cô ta ngã.

Bình luận lại bắt đầu tràn màn hình.

【Lộ Lộ đừng khóc! Chúng tôi biết là cô bị oan mà!】

【Văn Tĩnh này quá đ/ộc á/c! Vậy mà còn dám vừa ăn cư/ớp vừa la làng!】

Ánh mắt mấy chị vợ quân nhân nhìn tôi lập tức thay đổi, mang theo vài phần khiển trách.

Trong đó có chị Vương, người lớn tuổi hơn một chút, tóc uốn xoăn, lên tiếng: "Tiểu Văn à, sao cháu có thể đẩy người khác chứ? Cháu nhìn xem Lộ Lộ ngã thành ra thế nào rồi. Người trẻ tuổi, không nên nóng nảy như vậy."

Tôi chớp chớp đôi mắt ngây thơ, vẻ mặt đầy oan ức: "Chị Vương à, chị trách nhầm em rồi. Em vừa mở cửa ra là cô Tưởng đã bảo chóng mặt, ngã thẳng tắp vào người em. Em là phận nữ nhi chân yếu tay mềm, đâu có sức mà đỡ nổi cô ấy chứ, sợ bị cô ấy kéo ngã theo nên em theo phản xạ tự nhiên mà né ra. Ai ngờ cô ấy đứng không vững nên tự ngã thôi."

Tôi chỉ vào bãi cháo kê dưới đất, "Không tin các chị ngửi xem, trong cháo này có mùi rư/ợu không? Em đoán có khi cô Tưởng bị dư âm của cơn say tối qua nên mới chóng mặt đấy ạ."

Câu nói này của tôi hoàn toàn là bịa đặt, nhưng hiệu quả lại cực kỳ cao.

Mọi người theo phản xạ đưa mũi ngửi thử, tuy không ngửi thấy mùi rư/ợu gì, nhưng ánh mắt nhìn Tưởng Lộ đã bắt đầu nghi ngờ.

Suy cho cùng, một người bình thường sao lại tự dưng lăn đùng ra ngất ngay trước mặt người khác chứ?

Mặt Tưởng Lộ xanh mét vì tức, cô ta giãy giụa muốn bò dậy nhưng vì cú ngã quá mạnh, đầu gối và khuỷu tay đ/au rát.

"Em không có! Em không hề uống rư/ợu!" Cô ta vội vàng biện minh.

"Ồ? Không uống rư/ợu à?" Tôi bừng tỉnh gật đầu, "Vậy là hạ đường huyết sao? Ôi chao, thế thì càng không thể trách em được. Cô Tưởng à, sức khỏe cô yếu quá đấy, sau này phải bồi bổ cẩn thận vào. Đường trong đại viện chúng ta không dễ đi đâu, nhỡ đâu hôm nào cô đang đi trên đường lại ngất, xung quanh không có ai thì nguy hiểm lắm."

Những lời này của tôi, bề ngoài là quan tâm, thực chất từng câu từng chữ đều đang ám chỉ cô ta là kẻ chuyên đi ăn vạ.

Mấy chị vợ quân nhân đều là những người tinh đời, nghe tôi nói vậy, lại nhìn cú ngã "đúng thời điểm" của Tưởng Lộ, trong lòng còn có gì mà không hiểu.

Ánh mắt nhìn tôi cũng từ khiển trách chuyển thành sự thích thú như đang xem kịch hay.

Sắc mặt chị Vương hơi lúng túng, ho khan một tiếng rồi làm hòa: "Được rồi được rồi, đã là hiểu lầm thì nói rõ ra là tốt rồi. Lộ Lộ, em không sao chứ? Có cần đến trạm y tế khám không?"

Tưởng Lộ nghiến răng, tự mình bò dậy từ dưới đất, chiếc váy trắng đã biến thành "bộ đồ ngụy trang", đầu gối cũng trầy xước rướm m/áu, trông thảm hại vô cùng.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi ngay lập tức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Đào Hoa Sát Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm