Bức thứ ba, là chiếc vòng cổ mới cô ta khoe trên Facebook.
Chú thích viết rằng:
“Mẹ ruột và em trai ruột thương mình, cái gì tốt cũng nghĩ đến mình.”
Tôi đưa điện thoại cho Chu Tự xem.
“Anh nói cho tôi biết.”
“Đây còn là chuyện của một cái vòng tay nữa không?”
Sắc mặt Chu Tự thay đổi.
Chu Nghiên vội vàng đứng dậy.
“Cái khóa vàng đó chỉ là cho con bé đeo chụp một tấm ảnh thôi.”
“Còn vòng cổ cũng là mẹ bảo để không thì phí, nên cho em đeo tạm vài ngày.”
Tôi nhìn mẹ Chu.
Mẹ Chu ánh mắt lảng tránh.
“Mẹ cứ nghĩ đều là người một nhà.”
Tôi ngắt lời bà ta.
“Không phải.”
“Đồ của tôi, không phải tủ đồ công cộng của nhà các người.”
“Hôm nay thiếu một món trang sức, tôi sẽ báo cảnh sát đăng ký từng món một.”
Mẹ Chu cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
Bà ta xoay người đi vào phòng ngủ.
Chẳng bao lâu sau, ôm hộp trang sức đi ra.
Hộp mở ra.
Vòng vàng còn đó.
Khóa vàng còn đó.
Hai sợi dây chuyền chỉ còn một sợi.
Tôi ngước mắt nhìn bà ta.
“Sợi kia đâu?”
Mặt Chu Nghiên tái mét.
Môi mẹ Chu mấp máy.
“Chị con dạo trước đổi nhà, túng thiếu.”
“Nên lấy đi xoay xở một chút.”
Tôi nhìn Chu Tự.
“Nghe thấy chưa?”
“Nhà anh không chỉ muốn chia căn nhà của tôi.”
“Mà đến cả trang sức mẹ tôi cho tôi, cũng đã chia chác từ trước rồi.”
Chu Tự không nói được câu nào.
Tôi đóng hộp trang sức lại.
“Trước sáu giờ chiều nay phải trả lại sợi dây chuyền.”
“Không trả, tôi sẽ nộp bằng chứng trực tiếp cho cảnh sát xử lý.”
“Còn nữa.”
Tôi nhìn mẹ Chu và Chu Nghiên.
“Sau này đừng bao giờ nhắc đến chuyện người một nhà với tôi.”
“Tôi thấy gh/ê t/ởm.”
11
Ba ngày sau.
Đơn vị của Chu Tự tổ chức ngày hội gia đình.
Ban đầu anh ta không muốn tôi đến.
Nhưng trên danh sách, mục gia đình vẫn ghi tên tôi.
Tôi nhất định phải đến.
Tôi ăn mặc chỉnh tề đi vào.
Trước bàn đăng ký, cô nhân viên lễ tân nhìn tôi.
“Chị là người nhà của thầy Chu Tự ạ?”
Tôi gật đầu.
Cô ấy vừa định đưa thẻ gia đình cho tôi.
Một bàn tay đã thò ra trước.
Tô Mạn cười cười cầm lấy thẻ.
“Để mình, mình đưa chị dâu vào.”
Cô ta úp ngược chữ “Gia đình” xuống, đưa vào tay tôi.
Giọng ngọt xớt.
“Chị dâu lần đầu đến hả?”
“Anh Chu hôm nay phải lên sân khấu, tí nữa chị cứ ngồi ở phía sau là được, hàng đầu toàn là lãnh đạo và nhân sự dự án.”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi là người nhà, lại ngồi phía sau?”
Tô Mạn chớp chớp mắt.
“Em không có ý đó.”
“Em chỉ sợ chị dâu không quen quy trình thôi.”
Người bên cạnh lập tức làm hòa.
“Tiểu Tô bình thường rất chu đáo, bao nhiêu việc của anh Chu đều là cô ấy giúp sắp xếp.”
“Chị dâu đừng để ý.”
Tôi cười.
Không tiếp lời.
Một nữ đồng nghiệp, cầm lịch trình ngày gia đình của chồng tôi, sắp xếp chỗ ngồi cho tôi.
Cô ta đúng là tự coi mình là chủ nhà rồi.
Vào hội trường, Tô Mạn lại nhanh chóng khôi phục vẻ ngoan ngoãn đó.
Hôm nay cô ta ăn mặc rất dịu dàng.
Sơ mi trắng, chân váy sáng màu.
Trong tay còn cầm một chiếc cà vạt.
Chu Tự vừa từ phòng họp ra.
Cô ta liền chạy tới.
“Anh Chu, cà vạt của anh lệch rồi.”
Nói xong, trước mặt cả phòng làm việc, đưa tay chỉnh lại cho anh ta.
Chu Tự không né tránh.
Còn cúi đầu phối hợp.
Mấy đồng nghiệp bên cạnh cười đầy ẩn ý.
Có người nói nhỏ.
“Tô Mạn còn giống người nhà hơn cả người nhà.”
Tô Mạn như mới nhìn thấy tôi.
Tay run lên.
“Chị dâu, chị đừng hiểu lầm.”
“Em chỉ thấy anh Chu tí nữa phải lên sân khấu, sợ anh ấy sai sót.”
Người bên cạnh cười làm hòa.
“Chị dâu đừng suy nghĩ nhiều, Tiểu Tô bình thường rất chu đáo.”
“Anh Chu ở bộ phận chúng em, được chăm sóc kỹ lắm.”
Chu Tự nhíu mày nhìn tôi.
Ánh mắt đó như đang cảnh cáo tôi đừng làm lo/ạn.
Anh ta đi tới, hạ thấp giọng.
“Hôm nay lãnh đạo đều ở đây.”
“Em đừng vừa đến đã xị mặt ra.”
“Tô Mạn chỉ là giúp đỡ thôi, em nhất định phải làm mọi người khó xử sao?”
Tôi nhìn chiếc cà vạt trên cổ anh ta mà Tô Mạn vừa chạm vào.
“Tôi còn chưa nói gì cả.”
Anh ta mất kiên nhẫn nhíu mày.
“Gương mặt của em đã nói lên tất cả rồi.”
Tôi cười nhẹ.
“Không sao.”
“Hôm nay có nhiều người ở đây.”
“Tiện thể nói rõ luôn.”
12
Sự kiện sắp bắt đầu.
Người dẫn chương trình trên sân khấu giới thiệu nhân viên ưu tú.
Chu Tự được gọi tên.
Tiếng vỗ tay vang lên bên dưới.
Trước khi đứng dậy, anh ta còn quay đầu nhìn tôi một cái.
Như thể muốn nhắc nhở tôi, hôm nay tốt nhất nên biết chừng mực.
Người dẫn chương trình cười nói.
“Chu Tự lần này có thể vào hàng ngũ ứng viên quản lý, dự án hỗ trợ rất nhiều.”
“Đặc biệt là Tô Mạn, với tư cách là đồng nghiệp mới, phát triển rất nhanh.”
Tô Mạn lập tức đỏ mặt đứng dậy.
Xung quanh lại có người trêu chọc.
“Cặp đôi hoàn hảo.”
“Anh Chu và Tiểu Tô đúng là ăn ý.”
Chu Tự không phủ nhận.
Ngược lại còn cười tiếp lời.
“Cô ấy đúng là rất nỗ lực.”
“Đôi khi còn quan tâm đến công việc của tôi hơn cả người nhà.”
Câu này vừa thốt ra.
Không ít ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tô Mạn cúi đầu cười.
Sự đắc ý đó, giấu cũng chẳng buồn giấu.
Tô Mạn lại đăng một bài trên Facebook.
Chỉ chia sẻ cho vài người xem.
Nhưng cô ta quên mất.
Một trong những người bạn chung, là bạn đại học của tôi.
Trong ảnh là bóng lưng của Chu Tự.
Chú thích là.
“Ngày gia đình, mình cũng coi như là một nửa người nhà nhỉ.”
Bên dưới có người hỏi.
“Chị dâu đến không gi/ận à?”
Cô ta đáp.
“Chị ấy chắc quen rồi, anh Chu bình thường cũng chăm sóc mình như vậy.”