Tôi đọc xong mà suýt bật cười thành tiếng.

Đúng là biết chọn thời điểm thật.

Chu Tự định kéo tôi vào góc để nói chuyện.

“Lâm Vãn, hôm nay em an phận một chút đi.”

“Anh sắp được đá/nh giá lên chức quản lý rồi.”

“Em đừng làm anh mất mặt trước mặt đồng nghiệp.”

“Có chuyện gì về nhà hãy nói, đừng có làm anh mất mặt ở bên ngoài.”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh còn biết thế nào là mất mặt sao?”

“Vậy lúc anh để cô ta đăng bài tự nhận là một nửa người nhà, sao anh không ngăn cản?”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

“Em lại giám sát cô ấy à?”

Tôi lười giải thích.

Trực tiếp bước lên phía trước.

Cầm lấy micro.

“Chào mọi người.”

“Tôi là Lâm Vãn, vợ của Chu Tự.”

“Hôm nay đến đây, không vì chuyện gì khác.”

“Chỉ muốn thay chồng tôi làm rõ một chuyện.”

Cả hội trường im phăng phắc.

Mặt Chu Tự trắng bệch.

“Lâm Vãn, em đừng làm lo/ạn!”

Tôi không để ý đến anh ta.

Chỉ kết nối máy tính với màn hình lớn.

Giây tiếp theo.

Lịch sử trò chuyện, lịch sử chuyển khoản, hóa đơn khách sạn, lần lượt hiện ra.

Bao gồm cả dòng trạng thái Facebook về bát bún ốc lúc đầu.

Và cả dòng trạng thái “một nửa người nhà” vừa rồi.

13

Bên dưới hội trường bùng n/ổ.

Có người không nhịn được mà thốt lên.

“Cái này cũng quá táo bạo rồi.”

“Đồng nghiệp nam đã kết hôn, mà cô ta dám tự nhận là một nửa người nhà?”

“Thảo nào lần trước thấy họ ở phố cổ, chẳng khác nào đang hẹn hò.”

Người vừa nãy còn giúp cô ta nói đỡ, mặt lập tức cứng đờ.

Tô Mạn chân bủn rủn, suýt chút nữa đứng không vững.

Chu Tự lao lên định tắt màn hình.

Nhưng bị hai người đàn ông đứng sau lưng tôi chặn lại.

Một người là anh trai tôi.

Một người là luật sư tôi thuê.

Anh tôi lạnh mặt nhìn anh ta.

“Đừng đụng vào em gái tao.”

Tôi cầm lại micro.

“Chu Tự luôn nói với tôi.”

“Việc đi bộ một tiếng đồng hồ cùng nữ đồng nghiệp chưa chồng đi ăn bún ốc, là mối qu/an h/ệ đồng nghiệp nam nữ bình thường.”

“Hôm nay tôi công khai những thứ này, không phải để c/ầu x/in ai phân xử công bằng.”

“Tôi chỉ muốn để mọi người cùng xem.”

“Cái gọi là mối qu/an h/ệ bình thường này, rốt cuộc có bình thường hay không.”

Trên màn hình lại hiện ra vài đoạn chat.

Tô Mạn: Chị dâu trông có vẻ mạnh mẽ quá, anh Chu mỗi ngày về nhà không thấy mệt sao?

Chu Tự: Cô ấy cứ như vậy thôi, không chu đáo được như em.

Tô Mạn: Căn nhà đó chưa thêm tên anh sao? Anh đừng cãi nhau với chị ấy, làm việc chính trước đi.

Chu Tự: Sắp rồi, giấy tờ chuẩn bị xong hết rồi.

Tô Mạn: Đợi anh có chỗ dựa rồi, thì không cần phải chịu đựng chị ấy mỗi ngày nữa.

Cả hội trường hoàn toàn im lặng.

Ngay cả người vừa nãy giúp Tô Mạn nói chuyện, cũng phải ngậm miệng.

Tôi không vội tắt màn hình.

Mà mở tiếp một nhóm chat khác.

Tô Mạn: Chị dâu cũng đến ngày hội gia đình sao? Vậy em có phải không được ngồi cạnh anh nữa không?

Chu Tự: Đừng quan tâm cô ấy, cô ấy không hiểu chuyện công ty chúng ta.

Tô Mạn: Nhưng em sợ chị ấy không vui.

Chu Tự: Cô ấy không vui thì cũng phải nhịn, hôm nay là ngày anh đá/nh giá quản lý.

Tô Mạn: Vậy em giúp anh sắp xếp hàng đầu, chị dâu ngồi phía sau, được không?

Chu Tự: Tùy em.

Người vừa nãy khen “Tiểu Tô chu đáo”, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.

Cô nhân viên lễ tân cũng cúi đầu xuống.

Tô Mạn r/un r/ẩy đôi môi.

“Không phải như vậy.”

“Em chỉ sợ chị dâu không thoải mái thôi.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô sợ tôi không thoải mái.”

“Nên úp ngược thẻ gia đình của tôi rồi mới đưa cho tôi.”

“Nên sắp xếp tôi ngồi hàng ghế sau.”

“Nên đăng lên Facebook rằng mình là một nửa người nhà.”

“Tô Mạn, sự chu đáo này của cô, biết chọn người thật đấy.”

14

Tôi tiếp tục kéo xuống.

Dây chuyền 5.200 tệ vào ngày Valentine.

Túi xách 18.000 tệ vào ngày Thất Tịch.

Chuyển khoản vài nghìn mỗi tháng.

Và cả hóa đơn khách sạn suối nước nóng.

Đặc sắc nhất là chứng từ thanh toán.

Mục chú thích dự án ghi là tiếp khách.

Nhưng người thực tế lưu trú lại là Chu Tự và Tô Mạn.

Sắc mặt lãnh đạo bộ phận của họ đã vô cùng khó coi.

Giám đốc nhân sự cũng đứng dậy.

Tô Mạn cuối cùng cũng hoảng lo/ạn.

Cô ta che mặt khóc.

“Không phải như vậy.”

“Em không biết số tiền đó là tài sản chung vợ chồng.”

“Em cũng không biết anh Chu đã thanh toán hóa đơn.”

“Anh Chu nói với em, đó đều là tiền của anh ấy.”

Tôi nhấp chuột.

Trên màn hình lại hiện ra một đoạn chat.

Tô Mạn: Lương chị dâu cao như vậy, thiếu một chút chắc không phát hiện đâu nhỉ?

Chu Tự: Cô ấy chỉ biết nhìn vào khoản v/ay m/ua nhà thôi, sẽ không xem mấy cái này đâu.

Tô Mạn: Vậy em nhận nhé, anh Chu là tốt nhất.

Tiếng khóc của cô ta lập tức nghẹn lại.

Cô ta vừa khóc vừa nhìn Chu Tự.

“Anh Chu, anh nói gì đi chứ.”

Chu Tự há miệng.

Nhưng không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.

Tôi nhìn anh ta.

“Sao không giải thích nữa?”

“Vừa nãy không phải còn bảo tôi an phận một chút sao?”

“Bây giờ mọi người đều ở đây.”

“Anh giải thích đi.”

Giọng Chu Tự khàn đặc.

“Đây là chuyện gia đình của tôi.”

Tôi gật đầu.

“Anh dùng tài sản chung vợ chồng để tặng nữ đồng nghiệp, là chuyện ly hôn.”

“Anh dùng danh nghĩa công ty để thanh toán khách sạn, là chuyện của công ty.”

“Hai người coi tôi là trò cười, còn muốn chia căn nhà của tôi.”

“Đây mới là chuyện của tôi.”

15

Ngày hội chưa kết thúc.

Chu Tự bị lãnh đạo gọi đi.

Tô Mạn bị phòng nhân sự mời đi nói chuyện.

Tôi thu dọn máy tính, quay người bỏ đi.

Chu Tự đuổi kịp tôi ở bãi đỗ xe.

Mắt anh ta đỏ ngầu, giọng khàn đặc.

“Lâm Vãn, em hài lòng rồi chứ?”

“Công việc của anh sắp bị em phá hỏng hết rồi!”

Tôi thực sự tức đến bật cười.

“Là tôi phá hỏng sao?”

“Những đoạn chat đó, là tôi ép anh gửi sao?”

“Những món quà đó, là tôi ép anh tặng sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Đào Hoa Sát Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm