Anh ấy không làm, tôi đành tự mình soạn thảo.
Tiếng bàn phím gõ lạch cạch, trước đây các thỏa thuận ly hôn của khách hàng Lục Thời Diễn đều là tôi soạn, nhưng soạn cho chính mình thì đây là lần đầu tiên.
Chỉ vừa gõ được vài chữ, máy tính đã bị Lục Thời Diễn hất văng xuống đất.
"Đủ rồi Thẩm Lê, tôi chưa đồng ý ly hôn, em cũng từng nói sẽ không bao giờ rời xa tôi, mới có mấy năm mà em đã muốn nuốt lời rồi sao?"
Anh đầy vẻ gi/ận dữ, lồng ngựk phập phồng dữ dội, chiếc áo choàng tắm hở ra để lộ vết s/ẹo dữ tợn trên ngựk.
4.
Đó là hồi cấp ba, tôi bị bọn c/ôn đ/ồ quấy rối, anh ra mặt bảo vệ tôi và bị chúng đ/âm.
Ngày đó anh mất rất nhiều m/áu, bác sĩ còn cảm thán anh mạng lớn, nói chỉ cần sâu thêm vài milimet nữa là đ/âm trúng tim rồi.
Nhưng khi tỉnh lại, anh không lo cho bản thân mà lại an ủi tôi trước.
Anh nói mạng anh rẻ rúng, mất thì thôi, cũng chẳng có ai đ/au lòng.
Tôi biết cha mẹ Lục Thời Diễn là một cặp đôi oán h/ận, họ không yêu nhau, cũng chẳng yêu Lục Thời Diễn.
Khi Lục Thời Diễn học cấp hai, cha mẹ anh không thể chịu đựng đối phương thêm được nữa nên đã chọn cách ly hôn.
Lục Thời Diễn trở thành món n/ợ mà cả hai đều muốn vứt bỏ.
Anh thiếu cảm giác an toàn, tôi liền cho anh cảm giác an toàn.
Ngày kết hôn, tôi đã hứa sẽ không bao giờ rời xa anh.
Vì vậy, một năm qua dù anh vì Phó Tuyết mà hết lần này đến lần khác bỏ rơi tôi, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ.
Thấy mắt tôi đỏ hoe, đáy mắt Lục Thời Diễn thoáng qua một tia xót xa.
Anh ôm tôi, gọi tên thân mật của tôi hết lần này đến lần khác.
"Lê Lê, xin lỗi em, anh không cố ý giấu em, anh vẫn còn rất nhiều chuyện chưa nhớ lại được, anh chỉ sợ em thất vọng thôi."
Anh tủi thân như một chú cún bị bỏ rơi.
Nhưng nghĩ đến đứa bé đó, tôi vẫn không thể nguôi ngoai.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng của Phó Tuyết.
"Thời Diễn, tôi nghĩ tối nay tôi không thích hợp ở lại đây, anh và Thẩm Lê nói chuyện cho tử tế đi, b/ệnh của anh cũng đỡ nhiều rồi, qu/an h/ệ bác sĩ b/ệnh nhân của chúng ta, cứ kết thúc ở đây thôi."
Thân hình Lục Thời Diễn khựng lại.
Tiếng mưa đ/ập lộp bộp vào cửa sổ, cho đến khi ngoài phòng khách truyền đến tiếng đóng cửa, anh mới buông tôi ra.
"Thẩm Lê, mưa lớn quá, anh đi tiễn Phó Tuyết, chuyện ly hôn anh coi như em chưa từng nói, đợi anh về, chúng ta nói chuyện đàng hoàng."
Nói rồi anh đặt một nụ hôn lên trán tôi rồi vội vã rời đi.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn thấy Phó Tuyết đang đi trong mưa, Lục Thời Diễn cẩn thận đỗ xe bên cạnh cô ta, dầm mưa đưa cô ta vào ghế phụ.
Tôi lấy điện thoại ra, mở phần mềm giám sát.
Ba ngày trước, sau khi nhận được tin nhắn lạ đó, tôi đã lắp thiết bị theo dõi trên xe của Lục Thời Diễn.
Tôi nhìn thấy trong video Lục Thời Diễn đang lau tóc cho Phó Tuyết, đắp chăn cho cô ta, rồi cầm tay cô ta hà hơi ấm.
Sau đó, Phó Tuyết leo sang ghế lái, ngồi vắt vẻo trên đùi Lục Thời Diễn.
Tôi không thể nhìn thêm được nữa, muốn tắt màn hình đi thì giọng Phó Tuyết bất ngờ vang lên.
"Lục Thời Diễn, rõ ràng ngày Thẩm Lê sảy th/ai anh đã hồi phục trí nhớ rồi, tại sao anh nói cho tất cả mọi người biết, mà lại giấu duy nhất mình cô ấy?"
"Còn tối nay tôi nói kết thúc qu/an h/ệ của chúng ta, tại sao anh lại đuổi theo? Lục Thời Diễn, tôi không phải trẻ con ba tuổi, anh đừng hòng lừa tôi."
Hơi thở tôi nghẹn lại, không thể tin nổi nhìn vào màn hình, Lục Thời Diễn vậy mà đã hồi phục trí nhớ sớm như vậy.
Thì ra, nửa năm nay, anh vẫn luôn tỉnh táo nhìn tôi mất đi đứa con, nhìn tôi đ/au khổ.
Điện thoại rơi xuống đất cái "cạch".
Giọng Lục Thời Diễn cũng theo đó vang lên.
"Vì anh không muốn mất em quá sớm."
"Em nói Lê Lê mang th/ai, không muốn phá hoại gia đình anh, nên anh đã để Lê Lê mất đi đứa bé đó."
"Em nói không muốn làm kẻ thứ ba, nên anh vẫn luôn nhẫn nhịn không đụng vào em."
"Anh đi đâu cũng mang theo em, cổ phần của Lê Lê ở văn phòng luật cũng đã chuyển sang cho em rồi."
"Phó Tuyết, anh không tin là em không nhìn ra, anh mẹ nó thích em."
Nói đến cuối cùng, giọng anh trở nên hung hăng.
Tiếp đó, tiếng hôn nhau kịch liệt vang lên.
Tôi chỉ cảm thấy thế giới quay cuồ/ng, lồng ngựk như không thở nổi, dạ dày cuộn lên, tôi chống tay lên đầu gối, không nhịn được mà nôn khan.
Cho đến khi hốc mắt đỏ hoe, cổ họng khô khốc, những âm thanh khiến người ta đỏ mặt trong điện thoại ngày càng rõ ràng trong phòng.
Tôi nhắm mắt lại, ngồi sụp xuống đất, nhặt điện thoại lên, đ/ập vào mắt là hai bóng hình đang quấn lấy nhau.
Tôi ch*t lặng thoát khỏi giao diện giám sát, gọi một cuộc điện thoại.
"Chẳng phải anh luôn muốn vượt qua Lục Thời Diễn sao? Giúp tôi kiện một vụ, tôi đảm bảo anh sẽ nổi danh."
"Thẩm Lê? Cô biết mình đang nói gì không? Chẳng phải cô yêu anh ta đến ch*t đi sống lại, bất chấp tất cả sao?"
Tôi nhìn chiếc nhẫn trơn trên ngón áp út, đây là chiếc nhẫn Lục Thời Diễn m/ua bằng số tiền thắng vụ kiện đầu tiên trong đời, không đắt tiền, nhưng ý nghĩa vô cùng.
Đeo năm năm rồi, tôi chưa từng nghĩ đến việc thay nó.
Tôi tháo nhẫn ra, ném ra ngoài cửa sổ.
Nói với đầu dây bên kia: "Bây giờ, không yêu nữa rồi, rốt cuộc anh có nhận không?"
"Nhận, vụ kiện có thể giẫm đạp Lục Thời Diễn dưới chân, tôi không có lý do gì để từ chối? Đại tiểu thư Thẩm cứ nói xem, vụ gì thế?"
"Vụ ly hôn của tôi."
5.
Tôi không bận tâm người bên kia điện thoại ngạc nhiên thế nào, sau khi cúp máy, tôi gọi cho Lục Thời Diễn.
Tôi vô cảm nhìn hai người đang bị tiếng chuông điện thoại làm cho gi/ật mình trong camera.
Phó Tuyết cầm điện thoại lên, hướng về phía Lục Thời Diễn, mỉm cười đầy phong tình.
"Vợ anh đấy, có nghe không?"
Lục Thời Diễn đang lúc cao trào, đột nhiên bị c/ắt ngang, trên mặt là vẻ bực bội không hề che giấu.
Anh đưa tay định cư/ớp lấy điện thoại để tắt máy, nhưng Phó Tuyết không để anh được như ý.
Cô ta đưa ngón trỏ vẽ vòng tròn trên ngựk anh, giọng nói hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà đầy vẻ quyến rũ.