Vai anh ta sụp xuống, lắng nghe bản tuyên án của thẩm phán và tiếng la ó từ hàng ghế dự thính, dường như đã mất hết hy vọng.
Cuối cùng, Lục Thời Diễn bị kết án mười năm tù vì tổng hợp các tội danh.
Khi bị dẫn giải đi, anh ta đỏ mắt nhìn tôi một cái, há miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời.
Phiên tòa này nhanh chóng lan truyền khắp Giang Thành.
Lục Thời Diễn trở thành đề tài bàn tán sau bữa cơm của người dân nơi đây.
Phó Tuyết cũng bị b/ệnh viện sa thải vì lối sống không lành mạnh.
Ngày bị sa thải, cô ta đến tìm viện trưởng c/ầu x/in, nhưng lại bị vợ viện trưởng bắt gặp ngay tại trận đang tư tình trong văn phòng.
Vợ viện trưởng vô cùng tức gi/ận, chẳng màng đến việc "x/ấu chàng hổ ai", túm tóc Phó Tuyết, đẩy cô ta trong tình trạng quần áo xộc xệch ra ngoài hành lang rồi ch/ửi bới thậm tệ.
Trong lúc bị mọi người chỉ trỏ và xô đẩy, Phó Tuyết ngã xuống cầu thang và sảy th/ai ngay tại chỗ.
Nghe đâu đứa trẻ đó là của viện trưởng.
Vợ viện trưởng gi/ận dữ tột độ, trong thời gian Phó Tuyết nằm viện đã thuê phóng viên tung hê vụ bê bối này ra ngoài.
Sau đó, chuyện của Phó Tuyết và Lục Thời Diễn cũng được những người biết chuyện tiết lộ.
Họ trở nên nổi tiếng khắp Giang Thành.
Ai nấy đều kh/inh bỉ.
11.
Khi tôi biết những chuyện này thì đã là ba tháng sau đó.
Ba tháng nay, tôi đi đây đi đó cho khuây khỏa, lần trở về này cũng là để nói lời tạm biệt vĩnh viễn với Giang Thành.
Sau khi biết bộ mặt thật của Lục Thời Diễn, bạn bè lần lượt đến xin lỗi tôi.
"Thẩm Lê, thật sự xin lỗi cậu, nếu biết Lục Thời Diễn là loại người như vậy, chúng mình chắc chắn đã không nói đỡ cho anh ta."
Tôi mỉm cười: "Mọi chuyện đều qua cả rồi."
Suy cho cùng, ngay cả tôi là người đầu ấp tay gối còn không biết bộ mặt thật của anh ta, thì người ngoài làm sao mà biết được.
Tôi b/án hết tài sản ở Giang Thành. Ngày rời khỏi đây, tôi nhận được một lá thư từ đồn cảnh sát.
Là do Lục Thời Diễn viết, tôi không xem, x/é nát rồi ném vào thùng rác.
Đang định bắt xe, một chiếc Bentley dừng lại bên đường.
Cố Tư Niên vẫy tay: "Đi đâu, anh đưa em đi."
Tôi không khách sáo với anh ấy.
Phiên tòa này cũng giúp Cố Tư Niên nổi danh, trở thành luật sư đắt giá nhất Giang Thành.
Anh ấy kể về việc mấy tháng nay mình bận rộn ra sao, kể về việc anh ấy đang "hot" như thế nào.
Khi xe dừng lại ngoài sân bay, anh ấy nhắc đến Lục Thời Diễn.
"Anh đã đến nhà tù thăm cậu ta, tinh thần khá tệ. Cậu ta còn nhờ anh nhắn với em một câu, nói rằng cậu ta xin lỗi em, vì bị sắc dục làm mờ mắt. Cậu ta nói, thực ra cậu ta rất yêu đứa bé đó, nếu như không mất trí nhớ, giờ này hẳn là cậu ta đang rất hạnh phúc."
"Thẩm Lê, em biết không? Nhìn đối thủ cũ của mình trở nên sa sút, anh cứ ngỡ mình sẽ hả hê, nhưng thực ra thì không."
"Sao vậy, anh đồng cảm với anh ta à?"
Giọng tôi hơi lạnh.
Cố Tư Niên cười: "Sao có thể chứ? Chỉ là cảm thán thôi, anh vẫn luôn cho rằng, loại á/c q/uỷ như vậy đáng phải xuống địa ngục."
Thấy tôi mỉm cười, Cố Tư Niên lại hỏi: "Sau này em còn quay lại Giang Thành không?"
Tôi nhìn bầu trời xanh thẳm, lắc đầu.
"Không biết nữa, chắc là không đâu."
Nơi này, chẳng còn gì đáng để tôi lưu luyến.
Tôi rời khỏi Giang Thành, tìm một thành phố biển để định cư.
Hôm nay, khi đang nhặt vỏ sò trên bãi biển, tôi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát.
"Phải là Thẩm Lê không? Lục Thời Diễn qu/a đ/ời rồi."
Tôi khựng lại, lúc này mới biết Lục Thời Diễn bị trầm cảm trong tù và có ý định t/ự s*t.
Lá thư kia chính là lúc anh ta muốn gặp tôi lần cuối.
Lòng tôi phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cảnh sát hỏi tôi: "Khi nào chị có thời gian đến xử lý hậu sự cho anh ta?"
Tôi bình thản đáp: "Các anh nên liên lạc với gia đình anh ta, tôi và anh ta không còn bất cứ qu/an h/ệ gì nữa."
Cha mẹ Lục Thời Diễn đã hơn mười năm không liên lạc với anh ta.
Khi biết tin anh ta qu/a đ/ời, họ chỉ hơi ngạc nhiên chứ không quá đ/au buồn.
Họ hỏa táng th* th/ể Lục Thời Diễn rồi rải tro cốt sơ sài xuống biển, ngay cả một tấm bia m/ộ cũng không m/ua.
Cứ như thể người ch*t không phải con trai họ, mà chỉ là một người xa lạ.
Tôi ngồi trên bãi biển, tắm nắng.
Lòng nhẹ nhõm vô cùng.
(Hết)