Tôi suýt chút nữa là vỗ tay tán thưởng rồi.
Chỉ thấy cô ta khóc nức nở: “Chị Bùi Yên, em thật sự không cố ý, chị đừng đá/nh em...”
Tôi khoanh tay trước ngựk, lặng lẽ nhìn cô ta diễn kịch.
Chưa đầy ba giây, Lục Tri Hành đã đỡ lấy cô ta.
“Thanh Thanh, em không sao chứ?”
Ngước mắt nhìn thấy tôi, cơn gi/ận lập tức tiêu tan bảy phần, kèm theo đó là sự hoảng lo/ạn và ngạc nhiên.
“Yên Yên, Thanh Thanh đã chọc gi/ận gì em sao?”
“Có phải... em đang gh/en không?”
Được lắm.
Anh ta không phải đang tự biên tự diễn đó chứ?
Tôi của lúc mất trí nhớ vẫn sẽ vì anh ta ở bên Thanh Thanh mà gi/ận lây sang cô ta ư?
Tôi giơ ngón trỏ lên: “Thứ nhất, xin hãy gọi tôi là Bùi Yên, chúng ta không thân.”
“Thứ hai, món tôi vừa ăn không có vị chua của giấm.”
“Thứ ba, tôi không đá/nh cô ta, có lẽ n/ão cô ta có vấn đề nên tự đá/nh mình thôi.”
Sự ngạc nhiên của Lục Tri Hành biến mất ngay lập tức.
Thay vào đó là sự khó chịu.
Khi Thanh Thanh khóc như mưa, trái tim anh ta mềm yếu hết lần này đến lần khác.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt của tôi, anh ta cũng chỉ dám nói một câu:
“Thanh Thanh không phải người như vậy.”
“Chẳng lẽ Yên Yên của tôi lại là loại người đó sao?” Tần Diễn ôm lấy tôi, lườm Lục Tri Hành một cái.
“Quản cho tốt người của mình đi, đừng như lũ ruồi nhặng gây phiền phức.”
Tần Diễn nói không chút nể nang, liếc nhìn bọn họ đầy chán gh/ét rồi đưa tôi rời đi.
Để lại Lục Tri Hành đang đỡ Lâm Thanh Thanh đứng ngẩn ngơ.
10
Cuối tuần, có bạn bè mời Tần Diễn đi dã ngoại.
Tần Diễn đưa tôi đi cùng.
Đến nơi mới phát hiện Lục Tri Hành và Lâm Thanh Thanh cũng ở đó.
Lâm Thanh Thanh tựa vào lòng Lục Tri Hành.
Từ xa thoáng thấy tôi đi tới.
Lâm Thanh Thanh như thể đang bảo vệ thức ăn, vòng tay ôm lấy cổ Lục Tri Hành.
Nhanh chóng mổ một cái lên môi anh ta.
Khẳng định chủ quyền.
Lục Tri Hành chỉ sững người trong giây lát trước sự chủ động của Lâm Thanh Thanh.
Rồi anh ta siết lấy gáy cô ta, ngăn cản cô ta rời đi.
Hai người đuổi bắt nhau, hôn nhau say đắm không rời.
Những người xung quanh vốn đang ồ lên, cảm thấy kí/ch th/ích.
Khi nhìn thấy tôi, họ lập tức im bặt, hít một hơi lạnh.
Càng kí/ch th/ích hơn rồi.
Toàn là một lũ hóng hớt.
Tôi coi như không thấy, ngồi xuống.
Tần Diễn ở bên cạnh nướng cánh gà giúp tôi.
Tôi chống cằm, thưởng thức góc nghiêng của anh, rồi đến yết hầu, lại đến đôi bàn tay với các khớp xươ/ng rõ ràng.
Tuyệt sắc, thật sự là tuyệt sắc.
Có lẽ là do tôi nhìn quá chăm chú, Tần Diễn liếc nhìn tôi đầy cưng chiều.
“Xem ra mấy ngày nay, em vẫn chưa làm quen với anh đủ đâu.”
Giọng anh không nhỏ chút nào.
Tôi x/ấu hổ đ/ấm vào tay anh.
“Làm quen cái gì? Hai người không phải đã nằm chung một giường rồi đấy chứ?” Giọng Lục Tri Hành truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Sao nghe cứ như một bà vợ oán phụ thế không biết.
Tần Diễn không thèm liếc anh ta một cái: “Chúng tôi là vợ chồng già rồi, anh quản chúng tôi nhiều như vậy làm gì?”
Nắm đ/ấm của Lục Tri Hành như muốn n/ổ tung.
“Em nói có đúng không, Yên Yên?” Tần Diễn đột nhiên nhìn về phía tôi.
Ánh mắt tôi chứa đầy ý cười: “Anh nói rất đúng, chồng yêu.”
Sau đó nâng khuôn mặt anh lên, nhanh chóng đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.
Không phải để chọc tức Lục Tri Hành.
Mà là, Tần Diễn quá mức mê người.
Nhan sắc mê hoặc lòng người.
11
Buổi chiều, tôi chán nản ném đ/á xuống hồ.
Nhưng lại nghe thấy phía sau bụi cây, Lục Tri Hành đã tìm đến Tần Diễn.
“Tần Diễn, anh thật vô sỉ! Tôi phải nói cho Yên Yên biết, tôi mới là vị hôn phu thực sự của cô ấy!”
“Tất cả những chuyện này, ngay từ đầu đã sai rồi!”
Giọng Lục Tri Hành đầy gi/ận dữ.
Tần Diễn cười lạnh: “Đã sai ngay từ đầu, vậy sao anh không cứ thế mà sai tiếp đi?”
“Anh muốn nói cho cô ấy biết điều gì? Nói cho cô ấy biết anh đã đẩy cô ấy cho người đàn ông khác khi cô ấy mất trí nhớ sao?”
“Hay là nói cho cô ấy biết, anh chỉ có tình thân với cô ấy, còn với Thanh Thanh mới là tình yêu?”
“Hay là anh muốn nói cho cô ấy biết, một ngày trước khi cầu hôn, anh vừa chính thức ở bên Lâm Thanh Thanh?”
Lục Tri Hành lập tức cứng họng.
Anh ta gân cổ lên: “Tôi muốn nhận rõ trái tim mình trước khi kết hôn thì có gì sai?”
“Đó chẳng phải là một loại trách nhiệm sao?”
“Tôi yêu Yên Yên, cô ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi!”
Tần Diễn cười khẩy: “Từng thấy kẻ không biết x/ấu hổ, nhưng chưa từng thấy ai không biết x/ấu hổ như anh.”
“Tình cảm anh dành cho Yên Yên, thật sự quá rẻ mạt.”
“Tình yêu chính là tình yêu, ngoài cô ấy ra, sẽ không bao giờ muốn có thêm bất kỳ ai khác.”
“Chứ không phải cái gọi là tình thân trong miệng anh.”
“Xem ra, anh cũng chẳng thật lòng yêu Lâm Thanh Thanh đâu.”
Lời mỉa mai trắng trợn của Tần Diễn đã chọc gi/ận Lục Tri Hành, kẻ vốn luôn coi trọng thể diện.
Không nằm ngoài dự đoán, tôi nghe thấy tiếng đá/nh nhau vang lên phía sau.
Lâm Thanh Thanh không biết từ đâu nhảy ra.
“Hai người đừng đá/nh nhau nữa.”
“Thiếu gia Tần, tôi biết anh làm vậy là để xả gi/ận cho chị Bùi Yên.”
“Ngàn lỗi vạn lỗi, đều là lỗi của tôi. Anh muốn đá/nh thì đá/nh tôi đi.”
Tôi tiếp tục ném đ/á.
Không lệch một li, vừa vặn trúng vào cánh tay Lâm Thanh Thanh.
Viên tiếp theo, vừa vặn trúng vào đùi Lục Tri Hành.
Lâm Thanh Thanh oán h/ận nhìn chằm chằm tôi.
Tôi nhún vai.
“Xin lỗi nhé, cô xanh như nước hồ này vậy, tôi không phân biệt được.”
Lâm Thanh Thanh nhìn Lục Tri Hành cũng đang mặt mũi bầm dập đầy đáng thương.
Lục Tri Hành thấy tôi bình thản như vậy, nhất thời không biết phải làm sao.
“Em đều nghe thấy hết rồi sao?”
Lưng Tần Diễn căng cứng.
Tôi vỗ tay: “Vừa hay đi ngang qua, nghe được một màn diễn thuyết trà xanh.”
Biểu hiện của tôi vô cùng bình thường, tôi trìu mến khoác lấy cánh tay Tần Diễn: “Đi thôi, chồng yêu.”
12
Sau khi đi xa, Tần Diễn đầy tâm sự: “Vừa rồi anh đã đá/nh Lục Tri Hành.”
Anh lo lắng bất an, liệu có phải anh sợ sau này khi tôi hồi phục trí nhớ sẽ để ý chuyện anh đã đá/nh Lục Tri Hành không?