Nước mắt Lâm Thanh Thanh càng tuôn rơi dữ dội hơn.
Tôi đã chạm vào nỗi đ/au của cô ta.
“Anh ấy đã phụ tôi, rõ ràng anh ấy từng nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.”
“Có được lời nói này của anh ấy, dù tôi có làm người thứ ba mãi cũng chẳng sao.”
“Thế nhưng, tại sao, tại sao khi tôi nói mình mất trí nhớ, cô lại cho tôi hy vọng?”
“Tại sao lại khiến tôi tưởng rằng anh ấy thực sự chỉ yêu mình tôi?”
Tôi vừa đợi Tần Diễn, vừa nghe Lâm Thanh Thanh gào khóc kể lể.
Khi Tần Diễn tới, tôi liền rời đi.
Tôi không thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời cô ta, tôi cũng sẽ không cho cô ta bất kỳ lời khuyên nào.
Sau đó, tiệc đính hôn của Lục Tri Hành và Lâm Thanh Thanh vẫn diễn ra đúng như dự kiến.
19
Hôn lễ mà Tần Diễn chuẩn bị cho tôi vô cùng hoành tráng.
Thế nhưng không biết Lục Tri Hành đã lọt qua cửa bằng cách nào mà xông được vào phòng trang điểm của cô dâu.
Để tránh anh ta gây rắc rối, Tần Diễn đã đặc biệt chọn ngày cưới trùng đúng vào ngày tiệc đính hôn của Lục Tri Hành.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lục Tri Hành qua tấm gương, tôi rất ngạc nhiên.
Anh ta mặc bộ vest trắng.
“Yên Yên, anh nhớ em từng nói, em thích nhất là khi anh mặc vest trắng.”
“Em đi theo anh có được không?”
Đây là... định cư/ớp dâu sao?
Ai cho anh ta sự tự tin và lòng can đảm đó chứ.
Sắc mặt tôi lạnh xuống: “Ngày lành tháng tốt thế này mà thấy anh, quả thực là xui xẻo.”
Lâm Thanh Thanh đuổi theo phía sau, mắt đỏ hoe.
“Anh vẫn chưa hiểu sao? Bùi Yên chưa từng mất trí nhớ! Cô ấy đã không còn yêu anh nữa rồi!”
Cô ta hét lên đầy cuồ/ng lo/ạn.
Lục Tri Hành hoảng lo/ạn: “Không, không thể nào, Yên Yên của anh sẽ không đối xử với anh như vậy!”
“Lâm Thanh Thanh, cô nói dối!”
Vở kịch này, nên kết thúc thật rồi.
Tôi thản nhiên quay đầu nhìn Lục Tri Hành: “Tôi có đẹp không, Lục Tri Hành?”
Lục Tri Hành đứng ch/ôn chân tại chỗ, lộ ra vẻ mặt mà tôi từng khao khát.
Ánh nhìn đầu tiên là kinh ngạc, ánh nhìn thứ hai là vui sướng hạnh phúc.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: “Thế nhưng, không quay lại được nữa rồi.”
“Vốn dĩ tôi đã định mặc váy cưới để gả cho anh, nhưng chính anh, đã tự tay đẩy tôi về phía Tần Diễn.”
“Vào khoảnh khắc đó, tôi đã không còn yêu anh nữa rồi.”
Lời nói của tôi nhấn chìm Lục Tri Hành đang tràn đầy hy vọng.
“Yên Yên, tại sao em lại lừa anh? Nếu em nói sớm hơn, anh đã không...”
Tôi nhếch môi cười lạnh: “Khi tôi muốn nói, anh lại nói chúng ta chỉ là bạn bình thường.”
“Khi tôi hỏi vị hôn phu của mình là ai, đó chính là cơ hội cuối cùng tôi dành cho anh.”
“Lục Tri Hành, anh có thể cút được rồi.”
Tôi quay lưng đi.
Tần Diễn đã dẫn nhân viên bảo vệ tới.
Lục Tri Hành bị bảo vệ lôi đi.
Anh ta vẫn không muốn tin rằng, tôi đã thực sự từ bỏ anh ta.
Tôi thực sự, không cần anh ta nữa rồi.
20
Bước chân Tần Diễn có chút do dự.
Tôi nhìn anh: “Tần Diễn, tôi căn bản không hề mất trí nhớ.”
“Anh nói với tôi những chuyện này, là không muốn kết hôn với tôi sao?”
“Em có thể tiếp tục giả vờ, anh không bận tâm đâu.” Hốc mắt Tần Diễn hơi đỏ.
“Em có thể tiếp tục lợi dụng anh để trả th/ù Lục Tri Hành...”
Nhìn thấy dáng vẻ này của Tần Diễn, tim tôi đ/au nhói.
“Tần Diễn, em thích anh.”
“Em chân thành muốn gả cho anh...”
Tần Diễn từng nói, thích và yêu là hai chuyện khác nhau.
Tôi nghĩ, sau này tôi nhất định sẽ yêu anh ấy.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi: “Bùi Yên, người phụ lòng chân thành sẽ phải nuốt một vạn cây kim...”
Tôi ôm lại anh, kiên định nói: “Tần Diễn, em sẽ không phụ lòng chân thành của anh.”
Tần Diễn, cuối cùng cũng không cần phải thấp thỏm lo âu nữa.
Lâm Thanh Thanh như ý nguyện gả cho Lục Tri Hành, sinh con, rồi sống cuộc đời của một người mẹ đơn thân.
Mẹ kế của Lục Tri Hành hoàn toàn coi Lâm Thanh Thanh như người giúp việc mà sai bảo.
Bà ta thích nhất loại con dâu dễ b/ắt n/ạt như vậy.
Lục Tri Hành thường xuyên không về nhà, người tình bên ngoài đếm không xuể.
Sự nghiệp cũng luôn bị nhà họ Bùi và nhà họ Tần chèn ép.
Sự hỗn lo/ạn trong tình cảm cộng với đò/n giáng về sự nghiệp khiến anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà quấn lấy tôi nữa.
Hai năm sau, tôi sinh một cô con gái đáng yêu.
Tần Diễn thăng chức thành ông bố bỉm sữa.
Thường xuyên đưa con gái vào thư phòng xem những bộ truyện tranh tôi vẽ.
“Đây là tác phẩm mẹ con xuất bản năm mười sáu tuổi.”
“Đây là tác phẩm mẹ con vẽ năm hai mươi tuổi.”
Anh chẳng quan tâm con gái có hiểu hay không, cứ nói về những điều này như thể đang khoe khoang báu vật của chính mình.
Sau này, con gái truy hỏi về câu chuyện tình yêu của tôi và anh.
Tần Diễn cười hồi tưởng: “Ngày đó, bố bị lũ học sinh khóa trên chặn ở con hẻm tối tăm đe dọa, mẹ con giáng xuống như một vị thần, đá/nh đuổi lũ kẻ x/ấu đó đi, bố lo lắng hỏi mẹ có gây chuyện không, mẹ con vỗ ngựk cười bảo bố rằng, không sao, bố mẹ nói rồi, mấy vết thương nhỏ này, nhà mình đền được...”
(Hết)