Nhưng email tố cáo của tôi đã được gửi đi.
Mọi thứ không còn khả năng c/ứu vãn.
Khoa thành lập tổ điều tra chuyên trách, giáo viên hướng dẫn bị đình chỉ công tác để kiểm tra, tất cả những việc làm sai trái của ông ta và Châu Kỳ trong quá khứ đều bị phơi bày ra ánh sáng.
Ngày thông báo kỷ luật được đưa ra, mẹ của Châu Kỳ dẫn theo phóng viên, giăng biểu ngữ đến trường đòi công lý.
"Thật không có thiên lý!"
"Trường đại học danh tiếng dung túng sinh viên h/ãm h/ại bạn cùng phòng!"
"Không phân biệt phải trái, cầm đầu b/ắt n/ạt."
…
Vốn dĩ là lời cáo buộc nhắm vào nhà trường và ba người chúng tôi.
Thế nhưng trước những thông tin chi tiết được ghi rõ ràng trên văn bản, những lời đó như những cái t/át đôm đốp giáng ngược lại vào mặt họ.
Micro và máy quay chuyển hướng sang Châu Kỳ và mẹ cô ta.
Bộ mặt x/ấu xí được phóng đại trước mặt nhân dân cả nước.
Những người hảo tâm vốn định quyên góp xã hội, sau khi xem tin tức cũng đã rút lại sự giúp đỡ đối với Châu Kỳ.
Vì không trả nổi viện phí, Châu Kỳ buộc phải xuất viện.
Trở về ký túc xá, Châu Kỳ không còn vẻ kiêu ngạo như trước, mặt cô ta tái nhợt, người cũng g/ầy rộc đi, chỉ có ánh mắt vẫn âm u như cũ.
"Lý Tâm, mày đắc ý lắm phải không?"
"Tất cả đều là do mày dàn dựng, đúng không?"
Cô ta nhìn chằm chằm tôi, từng bước tiến lại gần.
"Tao không biết mày đang nói gì."
Chú ý đến động tĩnh trong tay áo cô ta, tôi nghiêng người, lùi về phía cửa.
Khoảnh khắc ánh d/ao lóe lên, cánh cửa mở ra.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người,
tôi ngã xuống đất.
Cánh tay của Châu Kỳ bị ai đó ném đồ trúng, con d/ao gọt hoa quả trong tay rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Cố ý gi*t người, nhân chứng vật chứng đầy đủ.
11.
Sau khi Châu Kỳ bị đuổi học, nhà trường ban hành quy định mới.
Trong đó có một điều là không được dùng bất cứ hình thức nào để ép buộc bạn cùng phòng chấp nhận những thói quen sinh hoạt ảnh hưởng đến sức khỏe, kẻ vi phạm sẽ bị ghi đại quá.
Một điều khác là tăng cường giám sát cán bộ sinh viên, nghiêm cấm lợi dụng chức quyền để mưu lợi riêng.
Trong danh sách vật cấm khi hội sinh viên kiểm tra phòng có thêm d/ao gọt hoa quả, thậm chí cửa các tòa nhà còn được lắp đặt thêm cổng an ninh.
B/ệnh liệt mặt của Tống Bình và Ngô Tiểu Vũ đã khỏi, chỉ là đều để lại di chứng.
Tống Bình khi cười khóe miệng hơi lệch, còn Ngô Tiểu Vũ thì khi chớp mắt mí mắt sẽ co gi/ật.
Tôi trở thành người duy nhất bình an vô sự trong sự kiện lần này.
Có lẽ vì gh/en tị hoặc có lẽ đã nhận ra động cơ đằng sau những hành vi của tôi trước đó, Tống Bình và Ngô Tiểu Vũ đã làm đơn xin đổi phòng.
Sau này gặp lại, đôi bên đều không nói lời nào.
Học kỳ mới bắt đầu, tôi làm đơn xin đi trao đổi ở nước ngoài.
Đứng trên mảnh đất xứ người, tôi ngước nhìn bầu trời xanh thẳm.
Tôi nghĩ, mình đã thực sự bước ra khỏi quá khứ rồi.