Thẩm D/ao không ngờ nửa đường lại xuất hiện một "kỳ đà cản mũi", mà lại còn là một "bác sĩ" mặc áo blouse trắng.
Cô ta sững người, tay vô thức nới lỏng.
Tôi nhân cơ hội gi/ật mạnh tay lại.
"Bác sĩ Trần!" Tôi như thấy c/ứu tinh, vội vàng đứng nép sát vào người Trần Tự, "Anh đến đúng lúc lắm, cô Thẩm đây có lẽ hiểu lầm gì đó, cứ nắm ch/ặt tay tôi không chịu buông..."
Trần Tự chắn trước mặt tôi, đối diện với Thẩm D/ao và hai kẻ giám sát đang áp sát lại gần, khí thế trầm ổn.
"Tôi là bác sĩ điều trị của cô Nguyễn, cô ấy hiện cần phải được điều trị. Xin các người đừng gây cản trở trật tự y tế."
Anh ta chỉ vào bảng tên trên ngựk mình.
Tôi liếc nhìn, trên đó lại thực sự in tên b/ệnh viện cộng đồng này và ảnh của anh ta! Chức vụ là "Chuyên gia ngoại khoa đặc biệt"!
Chu Nghiên Bạch đến cả việc này cũng đã sắp xếp xong xuôi!
Thẩm D/ao nhìn bảng tên của Trần Tự, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Hai kẻ giám sát cũng nhìn nhau, dường như bị thân phận bác sĩ của Trần Tự làm cho hoang mang, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Sư mẫu, vị này là..." Thẩm D/ao thăm dò hỏi.
"Đây là bác sĩ của tôi, bác sĩ Trần Tự." Tôi giới thiệu, giọng điệu bình tĩnh trở lại, "Bác sĩ Trần, chúng ta đi thay băng thôi, để lâu quá không tốt."
"Được, đi theo tôi." Trần Tự gật đầu, ra hiệu cho tôi đi theo anh ta.
Anh ta không đi về phía nhà vệ sinh nơi tôi định đến ban đầu, mà dẫn tôi về phía văn phòng bác sĩ ở đầu hành lang bên kia!
Kế hoạch thay đổi!
Nhưng lúc này, tôi chỉ có thể tin anh ta!
Tôi bám sát phía sau anh ta.
Thẩm D/ao và hai kẻ giám sát dường như muốn đuổi theo, nhưng bị Trần Tự quay đầu lại trừng bằng ánh mắt lạnh lùng ngăn lại.
"Phòng thay băng cần môi trường vô trùng, người lạ không được vào."
Giọng anh ta không cho phép phản bác.
Thẩm D/ao cắn môi, dừng bước, nhưng ánh mắt vẫn dán ch/ặt vào bóng lưng chúng tôi.
Trần Tự dẫn tôi bước nhanh vào một căn phòng treo biển "Văn phòng chuyên gia".
Cửa đóng lại sau lưng anh ta, khóa chốt.
Văn phòng không lớn, chỉ có bàn ghế đơn giản và thiết bị y tế.
Cửa sổ đang mở, bên ngoài là sân sau của b/ệnh viện.
"Thời gian cấp bách, nói ngắn gọn thôi." Trần Tự nhanh chóng cởi áo blouse trắng, để lộ quần áo thường phục bên dưới, tốc độ nói cực nhanh, "Tình hình bên ngoài đã thay đổi, kế hoạch ban đầu bị hủy bỏ. Ông Chu đã sắp xếp một lộ trình khác."
Anh ta đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới.
"Nhảy từ đây xuống, dưới lầu có xe tiếp ứng."
Nhảy cửa sổ?
Tôi đi đến bên cửa sổ, đây là tầng hai, không tính là cao, bên dưới là một thảm cỏ mềm.
Nhưng với tôi, vẫn là một thử thách, nhất là khi vết thương ở chân mới vừa lành.
"Được không?" Trần Tự nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi.
Tôi nghiến răng.
"Được!"
Không còn đường lui nữa rồi!
"Được, tôi xuống trước, ở dưới đỡ cô." Trần Tự hành động dứt khoát trèo ra ngoài cửa sổ, hai tay bám vào mép cửa, nhẹ nhàng nhảy xuống, tiếp đất trên thảm cỏ rồi ra hiệu cho tôi.
Hít một hơi thật sâu, tôi leo lên bậu cửa sổ.
Chân hơi run.
Nhưng nghĩ đến Thẩm D/ao và đám giám sát đang hằm hằm ngoài cửa, tôi lấy hết can đảm, học theo cách của Trần Tự mà lộn người xuống.
Cảm giác mất trọng lực ập đến!
Giây tiếp theo, một đôi tay vững chãi đã đỡ lấy tôi.
Là Trần Tự.
"Không sao chứ?" Anh ta hạ giọng hỏi, nhanh chóng buông tôi ra.
"Không sao." Tôi đứng thẳng dậy, tim vẫn còn đ/ập lo/ạn nhịp.
"Hướng này!"
Anh ta kéo tôi, nhanh chóng băng qua sân sau, chạy về phía cửa hậu b/ệnh viện.
Ở cửa hậu, đỗ một chiếc xe sedan màu xám không mấy nổi bật.
Tài xế đã n/ổ máy.
Chúng tôi mở cửa xe, chui tọt vào trong.
"Đi thôi!"
Chiếc xe lập tức rời khỏi con hẻm phía sau b/ệnh viện.
Qua cửa kính sau, tôi nhìn thấy Thẩm D/ao và hai kẻ giám sát lao đến cửa hậu b/ệnh viện, dáo dác nhìn quanh, vẻ mặt vô cùng tức tối.
Càng lúc càng xa.
Cho đến khi bóng dáng họ biến mất trong gương chiếu hậu.
Tôi dựa vào ghế, thở hổ/n h/ển, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trốn thoát rồi!
Tôi thực sự đã trốn thoát khỏi cái lồng của Tiêu Tẫn rồi!
"Cô Nguyễn, cô ổn chứ?" Trần Tự đưa cho tôi một chai nước.
"Tôi ổn..." Tôi nhận lấy nước, tay vẫn còn run nhẹ, "Cảm ơn anh, anh Trần."
"Việc trong bổn phận thôi." Trần Tự mỉm cười, "Ông Chu đang đợi cô ở phía trước rồi."
Chiếc xe lách qua các con phố trong nội thành, vòng vèo vài vòng để chắc chắn không bị bám đuôi, rồi lái vào một bãi đỗ xe ngầm.
Đổi sang một chiếc xe sedan màu đen khác.
Cuối cùng, dừng lại trước một câu lạc bộ tư nhân kín đáo.
Trần Tự dẫn tôi vào câu lạc bộ, băng qua hành lang yên tĩnh xa hoa, đến trước cửa một phòng riêng.
Anh ta gõ cửa.
"Vào đi."
Bên trong truyền đến giọng nói trầm ổn của Chu Nghiên Bạch.
Trần Tự đẩy cửa, nghiêng người cho tôi vào, rồi tự mình đứng canh ngoài cửa.
Trong phòng, Chu Nghiên Bạch đang ngồi trên ghế sofa pha trà.
Hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian.
Anh ngẩng đầu, nhìn thấy tôi, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
"Cô Nguyễn, chào mừng cô đã giành lại được tự do."
Chương 13
Hương trà phảng phất, làm mờ đi ánh nhìn sau cặp kính của Chu Nghiên Bạch.
Anh giơ tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống, rồi đẩy chén trà vừa pha xong về phía trước mặt tôi.
"Vừa trải qua k/inh h/oàng, uống chén trà cho trấn tĩnh lại đã."
Giọng anh bình ổn ôn hòa, mang theo một sức mạnh có thể xoa dịu lòng người.
Tôi ngồi xuống theo lời anh, bưng chén trà sứ trắng tinh xảo lên.
Chất lỏng ấm nóng trôi qua cổ họng, quả thực khiến trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp bình ổn lại đôi chút.
Nhưng những ngón tay cầm chén trà của tôi vẫn r/un r/ẩy vì sự kích động và nỗi sợ hãi còn sót lại.
"Sự xuất hiện của Thẩm D/ao là một sự cố." Chu Nghiên Bạch như thể nhìn thấu tâm tư của tôi, chủ động lên tiếng, "Người tôi sắp xếp tiếp ứng trong nhà vệ sinh đã bị đám tai mắt của cô ta theo dõi, không còn cách nào khác mới phải kích hoạt phương án dự phòng, để Trần Tự ra mặt."